(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 160: Được rồi
Tô Bạch nhẹ nhàng đặt chân cô ấy xuống, sau đó lại ôm cô ấy vào lòng một lần nữa.
“Ngồi đây xem phim là tốt nhất, tớ không muốn cậu về phòng lại giận dỗi một mình.” Tô Bạch nói.
Cô bé này quá nhạy cảm, lại còn quá bướng bỉnh.
Tô Bạch dám khẳng định, sau khi cô ấy trở về phòng mình, nhất định sẽ khóa cửa lại.
Sau đó, để chứng tỏ mình đang giận thật, em ấy nhất định sẽ không ăn cơm tối.
Không cần nghĩ cũng biết, với tính cách của Khương Hàn Tô, em ấy hoàn toàn có thể làm vậy.
Bởi vậy, Tô Bạch làm sao có thể để em ấy một mình trong phòng được, lỡ đâu em ấy suy nghĩ lung tung thì chuyện bé xé ra to mất.
Kệ cho là vô sỉ hay lưu manh cũng được.
Chỉ cần ôm cô ấy vào lòng là được, Tô Bạch có vô vàn cách để dỗ dành cô ấy.
Dù dỗ dành không được cũng chẳng sao, thỉnh thoảng trêu chọc một chút, cùng xem phim trên màn hình. Tóm lại, hắn có thể khiến cô ấy không suy nghĩ lung tung nữa.
“Hàn Tô, tớ thật sự rất thích cậu mà, nếu không thì vì sao tớ luôn muốn hôn chân đây?” Tô Bạch hỏi.
“Cậu là đồ nghiện chân, chân cô gái nào xinh đẹp cậu cũng thích hết.” Khương Hàn Tô lạnh lùng nói.
“Không biết xấu hổ nha, ai đời lại tự nhận mình xinh đẹp thế này.” Tô Bạch bóp nhẹ mũi cô, cười nói: “Đúng là tớ mê chân thật, nhưng người duy nhất khiến tớ thích đến nỗi không kiềm chế được, muốn nâng niu trong tay, muốn xúc động hôn lên, chỉ có một mình cậu thôi. Bởi vì đôi bàn chân nhỏ nhắn xinh đẹp ấy là của người con gái tớ thích.”
“Nếu cậu không tin lời tớ, vậy chúng ta đánh cược đi?” Tô Bạch nháy mắt một cái.
Tô Bạch không nhìn thấy một góc mặt khác của cô, khuôn mặt Khương Hàn Tô đã đỏ bừng.
Ai thèm đánh cược với hắn!
Khương Hàn Tô thẹn quá hóa giận nói: “Nếu cậu muốn tớ ở đây xem phim, cậu đừng quấy rầy tớ nữa, để tớ yên mà xem phim được không?”
“Tớ chỉ muốn nói cho cậu biết là tớ thích chân cậu, và chỉ muốn hôn lên chân cậu thôi.” Tô Bạch nói.
“Đừng nói nữa.” Khương Hàn Tô xấu hổ nói: “Chân tớ sẽ không cho cậu hôn, cậu đừng hòng mơ tới.”
“Muốn hôn thì đi hôn Nhạc Hân ấy, chẳng phải cậu nói thích cô ta, muốn ôm cô ta sao?” Khương Hàn Tô nói.
“Thấy rồi nha, đuôi cáo bị lộ rồi nha? Cậu giận cái gì, chẳng lẽ là cậu đang ghen sao?” Tô Bạch nói.
“Ai ghen? Tớ không có.” Khương Hàn Tô càng nghĩ càng giận, không nhịn được xoay người muốn cắn hắn một cái.
Nhưng Khương Hàn Tô vừa mới xoay người, môi cô liền bị Tô Bạch chụp lấy.
Tô Bạch buông tay cô ấy ra, sau đó nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, ấn môi xuống.
Khương Hàn Tô trợn to hai mắt, cô không ngờ lá gan Tô Bạch lại lớn như vậy.
Cô còn đang tức giận!
Cô còn đang tức giận!
Cô còn đang tức giận!
Hắn sao có thể hôn cô vào lúc này!
Mình sẽ càng tức giận đấy, hắn có biết hay không?
Khương Hàn Tô liều mạng giãy giụa, đôi tay không ngừng đánh, môi tự động mím chặt, không chịu hé mở.
Nhưng dù sao thì, đã bao lâu rồi cả hai mới hôn môi nhau thế này.
Kể từ lần đó, sau khi Tô Bạch hôn vào môi cô, hắn không còn hôn môi cô lần nào nữa, nhiều nhất cũng chỉ là hôn mặt.
Bởi vậy, xúc cảm từ đôi môi truyền đến khiến đầu óc Khương Hàn Tô trở nên trống rỗng.
Dù thân thể tự động giãy giụa, nhưng đầu óc cô rõ ràng là đang có chút rối bời.
Cô bị Tô Bạch hôn tổng cộng hai lần!
Tô Bạch chỉ dừng lại một lát, sau đó lại ôm cô ấy đối mặt.
“Tớ biết cậu hiểu lý do vì sao tớ không để cậu về phòng mà. Ngoan, đừng suy nghĩ lung tung nữa, cũng đừng nóng giận nữa. Bây giờ tớ đã hôn lên môi cậu hai lần rồi đấy. Dù cậu không tin tớ, vậy cậu cũng phải tin vào ánh mắt nhìn người của cậu chứ? Người có thể theo đuổi được cậu nhanh đến vậy, chắc chắn cả đời này cũng chỉ có một mình tớ thích cậu thôi!” Tô Bạch ôm cô ấy nói.
“Cậu còn chưa theo đuổi được tớ.” Khương Hàn Tô phục hồi tinh thần lại, vừa thẹn vừa giận nói.
“Hừm, là chưa theo đuổi được, nên tớ sẽ cố gắng, tranh thủ sớm ngày theo đuổi được tiểu Hàn Tô của chúng ta.” Tô Bạch cười nói.
“Còn tức giận phải không?” Tô Bạch hỏi.
“Còn.” Khương Hàn Tô thẹn quá hóa giận nói: “Cậu lại hôn tớ.”
“Điều này nói rõ mối quan hệ của hai chúng ta lại tiến thêm một bước.” Tô Bạch nói: “Được rồi Hàn Tô, lần này tuy tớ có hơi quá đáng, nhưng cậu cũng có chút ý muốn gây sự mà. Chân cậu còn sưng, chẳng lẽ tớ lại để cậu trở về trường học sao? Giày và quần áo tớ mua cho cậu, cậu thật sự muốn thay đi thật sao?”
“Hàn Tô, cậu có biết không, vừa rồi tớ nhìn thấy cậu cố chấp muốn thay quần áo và chân trần bỏ đi, tim tớ đau lắm.” Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô mím mím môi, không nói chuyện.
“Tớ biết, ôm cậu không cho cậu đi, tớ đúng là một tên vô lại. Tớ có thể sẽ khiến cậu càng tức giận và ghét tớ hơn, nhưng tớ bắt buộc phải làm như vậy. Bởi vì tớ sợ cậu một mình sẽ suy nghĩ lung tung, sợ cậu nghĩ quẩn mà không cho cậu đi, ngay cả khi tớ lo xa, lo lắng vô căn cứ. Dù là vậy, chỉ cần một phần trăm khả năng xảy ra, tớ cũng nhất quyết không cho phép.” Tô Bạch nói.
“Cậu hôn tớ hai lần rồi, tớ còn có thể đi đâu nữa?” Khương Hàn Tô tức giận nói.
“Khi một người tức giận, đặc biệt là tức tối mà chẳng giải thích rõ ràng được, thường sẽ tự đưa mình vào ngõ cụt. Cậu cảm thấy sẽ không xảy ra, nhưng tớ thì sợ!” Tô Bạch nói.
“Cậu sợ mà cậu còn chọc giận tớ?” Khương Hàn Tô bĩu môi.
Nếu như hắn không nói những lời làm tổn thương người khác, cô sẽ không suy nghĩ lung tung.
Chẳng phải là bởi vì lời nói của hắn làm cho mình có cảm giác tan nát cõi lòng, cho nên mình mới suy nghĩ nhiều sao?
Nói cho cùng vẫn là lỗi do hắn.
“Buông tớ ra, tớ muốn xem phim.” Khương Hàn Tô nói.
“Ừm.” Tô Bạch đặt cô ấy lên ghế sô pha.
Lần này Tô Bạch không ôm cô ấy nữa, nhưng Khương Hàn Tô cũng không đòi về phòng nữa. Hai tay cô ấy ôm đầu gối, yên lặng xem phim.
Lúc này, Lưu, Quan, Trương đang giao chiến với Lữ Bố, bốn người đánh nhau hăng say.
Vài giờ đồng hồ sau đó, cả hai vẫn xem phim trong nhà.
Từ tập thứ năm xem đến tập thứ mười, trời vừa tối.
May là phần sân nhỏ được sửa sang bằng xi măng hết, nếu không trời mưa to như thế, ra ra vào vào chắc chắn chân sẽ dính bùn đất.
Mưa còn đang róc rách, tí tách rơi, Tô Bạch đi ra ngoài bật đèn sân và gạt bớt nước đọng.
Sau khi quét xong, Tô Bạch xào hai món rau, sau đó ra ngoài mua bánh màn thầu.
Mưa không lớn, nhưng sau khi đi ra ngõ, toàn thân Tô Bạch từ trên xuống dưới vẫn bị ướt sũng.
Trận mưa này có lẽ là điềm báo mùa thu sắp đến, toàn thân Tô Bạch ướt đẫm, cơn gió vừa thổi đến hắn còn cảm thấy có chút lạnh.
Thời tiết này, thật sự đã lập thu rồi, chỉ vì ban đầu trời còn nóng bức nên người ta mới ngỡ vẫn là mùa hè.
Trận mưa này rơi rất lâu, nhiệt độ toàn bộ Bạc Thành giảm xuống vài độ.
Tô Bạch mua bánh màn thầu ở bên ngoài xong, lại đến siêu thị mua hai cây dù.
Tô Bạch mở một chiếc ra và trở về nhà.
Đặt bánh màn thầu lên bàn bếp, Tô Bạch trở về phòng thay một bộ đồ khác.
“Ăn cơm thôi.” Tô Bạch nói.
Nhìn Khương Hàn Tô lê dép muốn bước tới, Tô Bạch liền tiến tới ôm cô ấy lên.
“Chân còn chưa khỏe, cậu cũng đừng có cố.” Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô nhìn mái tóc Tô Bạch ướt sũng thì ngẩn người.
“Thả tớ xuống trước.” Khương Hàn Tô nói.
“Làm sao vậy, lại tức giận à?” Tô Bạch hỏi.
Khương Hàn Tô lắc đầu, cô cầm chiếc khăn lau gần đó tới, sau đó lau khô tóc giúp Tô Bạch.
“Được rồi.” Khương Hàn Tô nói như không có chuyện gì.
Công sức biên tập này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ các bản dịch chất lượng.