Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 17: Đêm Tuyết

Đối với học sinh ngoại trú, sau buổi tự học tối thứ Sáu là họ đã được nghỉ ngơi. Còn học sinh nội trú, phải đến hết buổi tự học sáng thứ Bảy mới chính thức được nghỉ.

Trương Tường mang theo cặp sách, khi đi tới trước cửa, quay đầu lại nói với Tô Bạch: - Tám giờ sáng mai, Quán net Thời Đại, được không?

- Các cậu cứ đi chơi đi, ngày mai tôi muốn về nhà sớm một chút. - Tô Bạch nói.

Trước đây, chuyện đầu tiên Tô Bạch nghĩ đến khi được nghỉ là rủ rê đám bạn cày xuyên đêm ở tiệm net.

Bây giờ khác rồi, cho dù là tiểu thuyết hay là trò chơi, Tô Bạch đều không có hứng thú.

Thứ duy nhất hắn cảm thấy hứng thú, giống như hầu hết fan Warcraft sau này, là các phiên bản cổ của Warcraft. Thời điểm này là đầu Mùa 2 của Liên Minh Huyền Thoại, có thể coi là được trải nghiệm những phiên bản cũ, đã qua.

Liên Minh Huyền Thoại vẫn chưa trải qua phiên bản chỉnh sửa trang bị lớn lần đầu tiên, Tô Bạch có chút hứng thú với điều này.

Nhưng không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn hắn sẽ chỉ chơi một lần rồi không muốn chơi nữa, bởi vì kiếp trước Tô Bạch thật sự đã quá ngán trò chơi này. Thậm chí có một thời gian sau khi xuất ngũ, Tô Bạch chỉ cần nhìn thấy biểu tượng của Liên Minh Huyền Thoại là đã thấy chán rồi.

Hết cách, đã chơi quá nhiều rồi, cứ như coi nó là một công việc chứ không còn là trò chơi để giải trí, khiến hắn đánh mất một phần cảm giác ban đầu khi chơi game.

Sau khi kết thúc buổi tự học tối, rất nhiều người lựa chọn đi đến nhà ăn để xem tivi, còn Tô Bạch thì sau khi ngâm chân chọn nghe nhạc rồi đi ngủ rất sớm.

Ngủ sớm dậy sớm, đây là thói quen được hình thành sau lần bệnh nặng của Tô Bạch ở kiếp trước.

Năm 2023, do những mầm bệnh tích tụ từ thời Tô Bạch còn là game thủ chuyên nghiệp, cộng với quá trình ăn uống không điều độ, thức khuya liên miên, lại thêm thói quen rượu chè, hút thuốc, cuối cùng đã đổ bệnh nặng một trận. Sau khi khỏi bệnh, Tô Bạch bắt đầu quan tâm đến sức khỏe của mình hơn, ngủ sớm dậy sớm, thuốc lá và rượu cũng dần dần cai.

Thuốc lá khá dễ cai, nhưng với rượu thì Tô Bạch gần như không có sức đề kháng. Sở dĩ Tô Bạch cảm thấy việc mình trọng sinh, e rằng có liên quan đến lần say rượu đó...

Lần đó, bởi vì vô tình gặp lại những người đồng đội cũ đã nhiều năm không gặp, trong khi những người khác đều đã thành đôi thành cặp, uống rượu có người khuyên can, còn hắn thì bên cạnh chẳng có một bóng người. Rượu lâu ngày không động, lần đó hắn đã uống một lượng rất lớn.

Năm giờ sáng hôm sau, giữa lúc trời mùa đông ngày ngắn đêm dài còn chưa hửng sáng, Tô Bạch rời giường trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Lý Nguyên Nguyên ngủ cùng phòng với hắn, nằm trên giường, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, hỏi: - Đừng nói là cậu đi sớm đến lớp tự học đó nha!

- Chứ còn gì nữa? Sáng sớm là lúc lập kế hoạch tốt nhất cho cả ngày! Mấy cậu cũng mau dậy đi. - Tô Bạch cười nói.

Những người khác nghe vậy, đều nhìn hắn giống như gặp ma, cảm thấy hôm nay mặt trời mọc ở hướng tây.

Lần cuối cùng Tô Bạch đi đến lớp tự học vào lúc sáng sớm là từ khi nào?

E rằng phải quay lại hồi lớp Bảy, thậm chí là học kỳ một năm lớp Bảy thì mới có.

Từ sau học kỳ một năm lớp Bảy, Tô Bạch căn bản chưa từng đến lớp tự học sớm. Bất kể thầy cô chủ nhiệm có mắng mỏ thế nào đi nữa, cái tên này không chịu rời giường trước bảy giờ để đến lớp học.

Khi đó, sau mỗi buổi tự học tối, Tô Bạch liền chui vào chăn, dùng máy MP4 đọc tiểu thuyết đến một hai giờ sáng, làm sao có thể dậy nổi trước sáu giờ? Cho dù ngủ đến bảy giờ, sau khi đến lớp cũng tiếp tục ngủ gà gật.

Chỉ là, ngày hôm qua, dường như Tô Bạch là người ngủ sớm nhất trong số họ? Không giống như trước đây, ngày nào cũng đọc tiểu thuyết thâu đêm.

Nghĩ đến đây, ánh mắt họ trở nên quái lạ, cảm thấy người đang đứng trước mặt họ lúc này không phải là Tô Bạch.

Cho dù muốn đến lớp tự học sớm cũng đâu nhất thiết phải dậy từ năm giờ chứ?

- Được rồi, đừng nhìn tôi nữa, mau rửa mặt súc miệng đi, nếu không lại phải chờ đợi, xếp hàng múc nước đấy. - Tô Bạch nói.

Mấy người kia đều lườm một cái, thầm nghĩ: dậy cái nỗi gì, bây giờ mới năm giờ sáng, bọn họ đâu có điên mà dậy.

Bởi vì vòi nước có hạn, rất nhiều học sinh đều rời giường từ rất sớm để không phải xếp hàng.

Nhưng cho dù họ có dậy sớm đến mấy thì cũng phải năm giờ rưỡi mới dậy chứ, năm giờ đã dậy giống Tô Bạch thì hình như chẳng có ai.

Nếu là mùa hè thì còn nói được, đằng này lại là mùa đông, bên ngoài tuyết rơi cả đêm, ngay cả mấy đứa học sinh có thành tích xuất sắc kia cũng đâu có dậy sớm đến thế.

Tô Bạch nói xong, quẹt kem đánh răng, cầm cốc đi ra chỗ vòi nước.

Trên hành lang rất yên tĩnh, chỉ có một mình Tô Bạch.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Tô Bạch đi xuống lầu và trực tiếp tiến đến dãy lớp Chín.

Chỉ là, khi vừa ra khỏi ký túc xá nam, Tô Bạch liền ngớ người. Hắn cảm thấy mình có vẻ dậy hơi sớm quá.

Bởi vì cả dãy lớp Chín, tính thêm cả văn phòng giáo viên, tổng cộng mấy chục gian phòng, nhưng lại không một phòng nào có đèn sáng.

Lúc này Tô Bạch mới nhớ ra, chìa khóa lớp đang do một học sinh nào đó trong lớp giữ.

Nếu học sinh giữ chìa khóa chưa đến, vậy thì Tô Bạch không vào lớp được.

Chủ nhiệm lớp cũng có chìa khóa, thế nhưng đa số họ sẽ chỉ đến khi học sinh đã có mặt khoảng một nửa.

Gió bấc không ngừng thổi, một mình Tô Bạch đi trong sân trường, cảm thấy lòng có chút ngổn ngang.

Tô Bạch quyết định trở về phòng ngủ, giờ không ai mở cửa, nếu cứ đứng ngoài hành lang thế này, có khi hắn sẽ thật sự bị lạnh chết cóng.

Kéo mũ áo lông thật chặt trùm lên đầu, Tô Bạch chuẩn bị trở về phòng ngủ.

Nhưng đúng vào lúc này, dưới ký túc xá nữ lại có một người đi ra.

Có lẽ vì thời ti��t thực sự quá lạnh, vừa xuống khỏi đó không lâu, người kia đã cầm sách trong tay, vội vàng chạy đến dãy lớp học, giống như một tinh linh trong tuyết.

Tô Bạch chớp chớp mắt, nếu hắn nhớ không nhầm, chìa khóa lớp của hắn hình như đang nằm trong tay lớp trưởng Khương Hàn Tô.

Nghĩ đến đây, Tô Bạch đuổi theo.

Dưới sảnh giáo viên, Khương Hàn Tô nhìn Tô Bạch bỏ mũ xuống, vẻ mặt ngây dại.

- Cậu, cậu là người hay là quỷ? – Có lẽ Khương Hàn Tô còn chưa tỉnh ngủ hẳn, nên có chút ngốc nghếch.

Cô cảm thấy mình đang mơ, chứ làm sao có thể gặp được Tô Bạch ở đây vào lúc năm giờ sáng cơ chứ.

Đừng nói năm giờ, cho dù là sáu giờ cũng chưa chắc đã gặp được hắn.

Thế nhưng quả thực cũng là gặp quỷ rồi, cho dù là trong mơ, làm sao lại mơ thấy Tô Bạch cơ chứ?

Khương Hàn Tô cảm thấy đầu óc mình lúc này có chút không đủ dùng.

Nhìn Khương Hàn Tô đứng trước mặt, với vài sợi tóc rối bời vì chạy nhanh, không còn vẻ lạnh lùng như trước, lại thêm một tia đáng yêu vì vẻ mặt ngây dại, Tô Bạch thực sự muốn đưa tay ra ôm cô một cái!

Khương Hàn Tô thế này, ai mà nhịn được cơ chứ?

Nhưng cuối cùng hắn vẫn không dám đưa tay ra ôm cô, mà chỉ đưa tay vuốt vài sợi tóc ngổn ngang trên trán cô.

Cảm giác ấm ấm trên trán, cuối cùng khiến Khương Hàn Tô bừng tỉnh.

Cô giật mình lùi về sau như con nai con, mãi đến khi cách Tô Bạch một đoạn, cô mới tức giận trừng mắt nhìn hắn, nói:

- Tô Bạch, không chọc tôi cậu sẽ chết sao?

- Đúng. - Tô Bạch cười nói.

Hắn đi đến trước cầu thang, sau đó mới quay đầu lại cười bảo: - Vừa nãy không nhịn được, xin lỗi. Sau này nếu chưa được cậu đồng ý, tôi sẽ không chạm vào cậu nữa.

- Tôi sẽ đồng ý ư? - Khương Hàn Tô cười giận dỗi.

- Quy luật Chân Hương đúng với tất cả mọi người trên thế giới này. - Tô Bạch nói xong, rồi nhanh chóng bước về phía trước.

Vừa rồi đã lỡ đụng vào cô, giờ không nên dây dưa thêm nữa.

Nhưng mà, ngay lúc hắn vừa sợ mình sẽ lạnh chết, chuẩn bị quay về phòng ngủ, cô ấy lại xuất hiện hệt như một tinh linh.

Cảm giác này, thật sự quá tuyệt!

Tất cả quyền đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free