Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 19: Cậu Thích Người Khác Đi, Được Không?

Bước ra khỏi cổng trường, bên ngoài đã thấy tấp nập xe cộ, đủ loại hàng quán ăn vặt, cùng với những chiếc xe ôm điện do các "tiểu hoàng mao" điều khiển. Tuy nhiên, học sinh sau khi tan học không mấy ai rủng rỉnh tiền bạc như lúc đến trường, nên chẳng mấy ai chịu bỏ vài đồng để đi xe đến nhà ga.

Thà có tiền để đi xe thì mua chút gì đó để ăn còn hơn, hoặc là cứ ra quán net làm đôi ba trận CF cũng được.

Thời điểm đó, các quán net vẫn chưa bị Liên Minh Huyền Thoại thống trị. Kẻ ngự trị tuyệt đối trong thế giới game online lúc bấy giờ vẫn là Crossfire.

Đúng như câu nói "Ba trăm triệu chuột, ba trăm triệu giấc mơ", khi chế độ Giant City Ruins vừa ra mắt, nó đã trở thành chủ đề nóng hổi nhất được bàn tán khắp trường.

Tô Bạch bước ra ngoài, tiến đến chỗ mấy người "tiểu hoàng mao". Lập tức, mấy tài xế mặc áo rằn ri kiểu quân đội liền vây quanh hắn.

– Đi đâu?

– Ngồi xe không?

– Ngồi xe chú đi, trong xe chú rất ấm.

– Chú lái rất an toàn, ngồi xe chú đi.

Tô Bạch không nói chuyện, tìm tạm một chiếc xe không bị lọt gió.

– Đến ga.

– Ga Nam, ga Bắc hay ga Tây?

– Ga Nam lớn.

– Ba đồng tiền đến đó, cậu đi không?

– Đi.

– Được thôi.

Trời vừa hửng sáng, sương mù giăng mờ ảo. Tô Bạch ngồi trong xe, lấy máy MP4 ra nghe nhạc.

Năm phút sau, chiếc xe "tiểu hoàng mao" dừng trước ga Nam lớn. Tô Bạch trả tiền rồi nhảy xuống xe.

Vào thời điểm đó, ga Qua Thành đư���c chia thành ba ga: Bắc, Tây và Nam. Thế nhưng, một năm sau, khi nhà ga mới được xây dựng và đi vào hoạt động, nó đã thay thế hoàn toàn ba ga Bắc, Tây, Nam được xây vào năm 2010, trở thành nhà ga duy nhất của Qua Thành. Diện tích của nó cũng rất lớn, gấp mấy lần tổng diện tích của cả ba ga cũ cộng lại.

Vì vậy sau này, ngoại trừ một vài người già, không mấy ai gọi nhà ga này là ga Nam nữa. Hầu như tất cả đều gọi là ga xe lớn. Những người trẻ hơn một chút thì chỉ gọi đơn giản là nhà ga, bởi vì lúc đó Qua Thành chỉ có duy nhất nhà ga này mà thôi.

Tô Bạch dừng lại trước một cửa hàng bánh bao.

– Ông chủ, một bát canh vung, một lồng bánh bao, – Tô Bạch nói.

– Được, mời khách ngồi đợi, – lão bản đáp.

Bánh bao là loại bánh bao lớn, một lồng bánh bao tổng cộng có mười cái, chỗ này đủ để hai, ba người ăn.

Qua Thành đất rộng người thưa, lại nghèo, nên giá cả mọi thứ thường rất rẻ. Bữa ăn của một người bình thường chỉ cần hai, ba đồng tiền là đủ.

Ví dụ như lồng bánh bao lớn này, cũng chỉ có năm đồng tiền mà thôi.

Canh Vung, món ăn này đã nổi danh từ lâu, hầu như có thể tìm thấy ở khắp các tỉnh miền Bắc, với mức độ nổi tiếng không thua kém gì Hulatang.

Bởi vì cái gọi là "cuộc chiến danh nhân", tức là cuộc tranh giành danh tiếng về nguồn gốc các món ăn nổi tiếng, mấy năm nay, nhiều nơi đua nhau tự xưng là quê hương của canh vung. Tính cả thành phố Mông Thành, đã có tổng cộng tám địa phương nhận vơ danh hiệu này. Hơn nữa, để chứng tỏ tính "chính cống" của mình, mỗi nơi đều thêu dệt một câu chuyện riêng.

Nào là Khang Hi, nào là Càn Long... Hầu hết các câu chuyện đều xoay quanh việc một vị vua triều Thanh nọ nếm thử món canh này, rồi hỏi tên là gì nhưng không ai trả lời được. Sau đó, vị hoàng đế ấy bèn vung tay, ban cho tên "Canh Vung", và từ đó món canh này bắt đầu được lưu truyền rộng rãi.

Tô Bạch thích canh vung hơn Hulatang, bởi vì loại canh này loãng, lại có tác dụng giữ ấm cơ thể rất tốt trong mùa đông.

Sáng sớm có thể ăn bánh bao, uống canh vung, vừa thoải mái lại vừa ấm dạ dày.

Theo Tô Bạch, sáng sớm được một lồng bánh bao và một bát canh vung, buổi trưa hai bát mì khô cùng một phần canh trứng gà chua, đó chính là cuộc sống thần tiên vậy.

Sau khi ăn uống no đủ, Tô Bạch trả tiền, sau đó đi vào ga từ cửa sau.

Thế nhưng, cửa trước thường dành cho các chuyến xe đường dài, nếu đi từ đó thì sẽ mất rất nhiều thời gian Tô Bạch mới về được đến nhà. Đi từ cửa sau sẽ tiện và nhanh hơn.

Sau khi vào trong, Tô Bạch tìm chuyến xe về thôn mình. Phủi lớp tuyết bám trên người, hắn nhanh chóng leo lên xe.

– Bao lâu nữa mới khởi hành được vậy chú? – Tô Bạch hỏi.

– Bảy rưỡi thì xe chạy, – tài xế đáp.

Tô Bạch liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên tay mình, lúc đó là bảy giờ mười lăm phút, còn mười lăm phút nữa xe mới khởi hành.

Xe đi Lâm Hồ cứ 20 phút một chuyến, chắc là 5 phút trước có một chiếc vừa mới đi.

Tô Bạch liếc nhìn một lượt, tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống.

Mặc dù hôm nay là ngày nghỉ, nhưng thời điểm này thực sự có rất ít người đi về. Sau một, hai giờ nữa mới là giờ cao điểm, các học sinh thi nhau bắt xe về.

Bởi lẽ, vào giờ này, rất nhiều học sinh vẫn còn đang mải mê trong các quán net. Quán net mới chính là nơi đông đúc nhất vào thời điểm hiện tại.

Lại nói, năm nay là năm đầu tiên Tô Bạch ngồi xe về nhà sớm như vậy.

Đúng lúc này, cửa xe mở ra, một luồng gió lạnh ùa vào, rồi Khương Hàn Tô mang theo không ít hoa tuyết trên người bước lên.

Tô Bạch nhìn Khương Hàn Tô, ngẩn ra.

Lúc này hắn mới chợt nhớ ra, Khương Hàn Tô là người ở Khương Tập, mà tuyến xe đi Lâm Hồ thì nhất định phải đi qua Khương Tập.

Vậy ra trước giờ Khương Hàn Tô đều đi cùng chuyến xe về nhà với hắn sao?

Tô Bạch bỗng nhiên nhớ tới kiếp sống độc thân "cẩu" của mình ở kiếp trước.

Nhà gần nhau, đường về chung lối, còn gì thích hợp hơn việc cùng đi chung một chuyến xe thế này chứ?

Vì kiếp trước, tan học xong hắn liền cắm đầu vào quán net chơi game, đến khi về thì trời đã rất muộn, tất nhiên không thể ngồi cùng chuyến xe với Khương Hàn Tô.

Chiếc xe này đi qua Tô gia thôn, nhưng đồng thời cũng đi qua Khương Tập a!

Thế nhưng, nhìn thấy trên người cô đầy tuyết đọng, rồi ngồi xuống hai hàng ghế phía trước mặt mình, Tô Bạch lại khẽ nhíu mày.

Nhìn bộ dạng mệt mỏi cùng lớp tuyết dày đặc trên người cô, hẳn là cô đã đi bộ từ trường học đến đây.

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô cóng đến mức tím tái, môi cũng vô cùng khô nứt.

Nói cách khác, cô không chỉ chưa ăn sáng, ngay cả m���t ngụm nước cũng chưa uống.

Tô Bạch đứng dậy, đi tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn Khương Hàn Tô đang ngồi đó, cả người không ngừng run rẩy, đôi bàn chân nhỏ cũng liên tục xoa vào nhau. Hắn hỏi:

– Lạnh không?

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Khương Hàn Tô ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy một khuôn mặt cũng thân quen không kém.

– Sao cậu lại ở đây? Đây là xe đi Khương Tập mà?

Nói xong, cô lại vô cùng đáng thương nói:

– Tô Bạch, đừng nói với tôi là cậu muốn đến Khương Tập nhé. Tôi thật sự không tốt như cậu nghĩ đâu. Nhà tôi rất nghèo, rất nghèo, nên cậu có thể xuống xe tìm người khác để theo đuổi được không?

Tô Bạch nghe cô nói mà giận đến bật cười, hắn miễn cưỡng nở một nụ cười rồi nói:

– Khương Hàn Tô, xe này không chỉ đi Khương Tập mà còn đi cả Lâm Hồ. Thế nên, nếu muốn xuống xe thì người đó phải là cậu. Cậu có thấy không? Trên xe ghi rõ "Qua Thành – Lâm Hồ", căn bản không hề có chữ "Khương Tập", cậu làm gì ở đây vậy?

Khương Hàn Tô trợn to hai mắt:

– Cậu... Cậu... Cậu...

– Tôi làm sao? – Tô Bạch tức giận nói.

– Cậu ở thôn Tô gia? – Khương Hàn Tô hỏi.

– Đương nhiên. – Tô Bạch lườm một cái.

Khương Hàn Tô cúi đầu, không biết nên nói cái gì.

Vừa rồi cô cứ ngỡ Tô Bạch muốn dây dưa, theo cô về Khương Tập, nên đã không khỏi hoảng sợ.

Thế nhưng không ngờ cô lại hiểu lầm, nên cô cảm thấy hơi lúng túng.

Đúng rồi, Tô Bạch họ Tô, mà đa số người dân Qua Thành cũng mang họ Tô, phần lớn đều là từ Tô gia thôn ra cả mà!

– Không phải vừa rồi cậu tưởng tôi muốn dây dưa cậu, theo cậu về Khương Tập đấy chứ? – Tô Bạch bỗng nhiên cười hỏi.

– Không... Không có... – Khương Hàn Tô nói.

– Yên tâm đi, chưa nói đến việc hiện tại tôi không muốn theo đuổi cậu, ngay cả khi thật sự muốn theo đuổi cậu, tôi cũng sẽ không làm những chuyện như thế. – Tô Bạch nói.

Nói đoạn, Tô Bạch liền xuống xe. Nếu cô nàng này cứ thế nhịn đói, chịu đựng cái lạnh buốt này, nhất định sẽ đổ bệnh.

Phiên bản dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free