Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 20: Tôi thích cậu, muốn cho cậu biết.

Xuống xe, Tô Bạch đi ra ngoài mua hai cái bánh rán và một chén sữa đậu nành rồi quay lại xe. Hắn ngồi ngay xuống cạnh Khương Hàn Tô, rồi quay sang nói:

– Ăn một chút cho đỡ đói bụng đi.

Tô Bạch nói xong, đưa phần bánh rán và sữa đậu nành trong tay cho cô.

Khương Hàn Tô chỉ liếc nhìn hắn mà không nhận lấy.

– Sao thế? Lớp trưởng Khương sao lại lạnh lùng thế? Bạn học chung lớp ba năm, tôi muốn mời cậu ăn sáng một bữa thôi mà cũng không được sao? – Tô Bạch cau mày hỏi.

Khương Hàn Tô bĩu môi:

– Tô Bạch, những thủ đoạn này cậu nên dùng với cô gái khác thì hơn, tôi không dễ mắc bẫy của cậu đâu.

– Cậu xem bộ phim truyền hình nào mà lại bảo giúp bạn học mua bữa sáng là đang tán tỉnh đối phương vậy? – Tô Bạch hơi khó chịu hỏi.

– Tôi thấy nhiều phim như thế mà. – Khương Hàn Tô đáp.

– Cậu vẫn còn có thời gian xem mấy cái phim tình cảm “não tàn” này à, tôi cứ tưởng thế giới của cậu chỉ có học với học thôi chứ. – Tô Bạch kinh ngạc nói.

Mà nói thật, nếu đời này hắn không có chút hiểu biết nào, thì ai mà ngờ được kiếp trước cô gái lạnh như băng Khương Hàn Tô lại thích xem phim tình cảm chứ?

Kiếp trước, Khương Hàn Tô để lại ấn tượng quá sâu cho Tô Bạch, khiến hắn sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vòng một ngày.

– Mẹ của tôi nói phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, không thể chỉ biết học thôi. – Khương Hàn Tô nói.

– Vậy tại sao kết hợp làm việc và nghỉ ngơi mà cậu lại đi xem mấy cái phim tình cảm “cẩu huyết” đó? – Tô Bạch thắc mắc hỏi.

Khương Hàn Tô bĩu môi, không muốn nói chuyện nữa.

Thật ra không phải là cô thích xem, mà là mẹ cô. Có những lúc mẹ Khương Hàn Tô làm việc mệt mỏi, thì bà thường ôm cô cùng xem TV.

Khương Hàn Tô không thích xem mấy bộ phim ngôn tình, bởi vì cô cho rằng trên đời này có rất nhiều chàng trai nói lời đường mật nhưng thực ra đều là dối trá.

Bằng không, mẹ cô xinh đẹp như thế, thì vì sao năm đó cha cô lại bỏ rơi bà lúc mang thai rồi một đi không trở lại?

Chỉ là Khương Hàn Tô cảm thấy nằm trong vòng tay mẹ mình và cùng xem TV rất ấm áp, hơn nữa, chỉ cần là thứ mẹ thích, cô cũng sẽ thích theo.

Bình thường, mẹ cô rất ít có thời gian rảnh rỗi, chỉ khi Khương Hàn Tô về nhà vào mỗi kỳ nghỉ, mẹ cô mới có thể dành chút thời gian quan tâm cô.

Vì thế, chỉ cần ở bên mẹ, mọi thứ đều trở nên tốt đẹp.

– Khương Hàn Tô, có phải tôi đối xử với cậu tốt quá không, khiến cậu quên mất rằng tôi luôn là một học sinh “cá biệt”, và đặc biệt rất ghét những học sinh giỏi như các cậu?

Tô Bạch nói xong, mặt hắn lập tức sa sầm:

– Tôi cho cậu hai lựa chọn, một là ngoan ngoãn ăn hết, hai là tôi sẽ cùng cậu xuống xe ở Khương Tập và đi về nhà với cậu.

Tô Bạch xoa xoa mặt rồi cười:

– Cậu thấy gan của tôi có đủ lớn để làm chuyện đó không?

– Cậu vừa mới nói là sẽ không làm vậy mà. – Khương Hàn Tô tức giận nói.

– Miệng lưỡi đàn ông đều là dối trá, câu này lẽ nào cậu chưa từng nghe qua sao? – Tô Bạch nói.

Khương Hàn Tô không nói nữa, chỉ im lặng cầm lấy bánh rán trong tay Tô Bạch, bởi so với việc ăn bánh rán, cô còn sợ hắn cùng mình về nhà hơn.

Nhìn Khương Hàn Tô đang tức giận nhưng vẫn cầm lấy bánh rán của mình mà ăn, Tô Bạch không nhịn được mà cảm thán một câu: Quyền thế đúng là chiếc áo khoác tốt nhất của đàn ông!

Nếu kiếp trước không có quyền thế, thì dù hiện tại có trọng sinh cũng có tác dụng gì đâu?

Lúc gặp Khương Hàn Tô, e rằng cảm giác tự ti sẽ chiếm phần lớn, chỉ cần đối phương hơi giận một chút là hắn sẽ lập tức xin lỗi ngay, đâu dám tùy tiện bắt nạt như bây giờ.

Nghĩ đến đây, Tô Bạch liền đưa tay nặn nặn gò má phúng phính của Khương Hàn Tô.

Nói là không ăn, nhưng miệng thì lại không ngừng ngấu nghiến, chắc là cô cũng đói bụng lắm rồi.

Tô Bạch đưa tay nhanh, rút về cũng nhanh. Nhìn thấy đối phương nuốt thức ăn trong miệng rồi hung tợn trừng mắt nhìn hắn, Tô Bạch liền cười hớn hở trêu chọc. Sau đó, hắn cắm ống hút vào hộp sữa đậu nành, đưa cho Khương Hàn Tô.

Tô Bạch phát hiện, mỗi lần hắn bắt nạt Khương Hàn Tô, cô gái nhỏ này ngoài việc dùng ánh mắt xinh đẹp như sương mai trừng hắn ra thì chẳng làm được gì khác. Điều đó khiến hắn vô cùng vui vẻ và đắc ý.

Đương nhiên, Tô Bạch cũng biết đạo lý “vừa đủ là tốt nhất”. Hôm nay đã “động thủ” hai lần rồi, nếu còn tiếp tục, e rằng Khương Hàn Tô thật sự muốn liều mạng với hắn.

– Miệng cậu chưa từng thốt ra một lời thật lòng. – Khương Hàn Tô nói.

Tô Bạch biết Khương Hàn Tô đang nói về chuyện gì, chắc hẳn là chuyện hắn đã vuốt tóc cô sáng nay.

Khi đó Tô Bạch đã nói, hắn sẽ không chạm vào cô nếu không có sự cho phép của cô.

Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ khi ăn của cô ấy rất đáng yêu, hắn có chút xúc động, không nhịn được muốn đưa tay xoa xoa khuôn mặt đó một chút mà thôi!

– Đáng yêu quá, không nhịn được. – Tô Bạch cười.

Khương Hàn Tô bĩu môi, lại giở trò rồi, thật sự là lúc nào hắn cũng dùng thủ đoạn để trêu chọc cô.

Sau khi vài người nữa bước lên xe, chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

Tô Bạch ngả lưng thoải mái vào ghế, sau đó lấy chiếc MP4 từ trong cặp sách ra.

Tô Bạch đeo tai nghe vào, nhìn sương mù bao phủ bên ngoài cửa sổ xe, hắn đưa tay lướt qua Khương Hàn Tô, dùng ngón tay lau hết lớp sương đang bám trên đó.

Sương mù tan đi, cửa sổ xe trở nên trong suốt hơn, Tô Bạch liền nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh Qua Thành đang nhanh chóng lướt qua tầm mắt.

Trong tai nghe phát bài “Ngoài Cửa Sổ” do Lý Sâm phát hành vào năm 2000. Đây chính là bài hát xưa mà hắn thích nhất.

Hoàn cảnh hiện nay giống hệt với cảnh tượng kiếp trước khi Tô Bạch rời khỏi Qua Thành.

Đều là tháng Giêng năm 2012; đều có tuyết rơi ở trạm phía Nam Qua Thành; đều là bài hát Ngoài Cửa Sổ của Lý Sâm và ngay cả người hắn nghĩ đến trong lòng cũng là cùng một người.

Chỉ khác một điều, năm ấy không có cô ấy trên xe, còn lúc này cô ấy đang ngồi ngay cạnh hắn.

Tô Bạch tháo tai nghe bên tai phải của mình xuống, rồi đeo nó lên tai trái của Khương Hàn Tô.

Ngay lúc Khương Hàn Tô định giãy giụa muốn tháo ra, Tô Bạch trầm giọng nói:

– Đừng động đậy, nghe xong bài hát này được không?

Khương Hàn Tô cứng đờ cả người, không động đậy.

Mà lúc này, trong tai hai người lại truyền đến tiếng hát đầy cảm xúc.

*Tối nay, anh lại đi tới bên ngoài cửa sổ nhà em* *Trên rèm cửa sổ, cái bóng của em rất đáng yêu* *Lặng lẽ yêu em nhiều năm như vậy* *Ngày mai anh phải rời đi* *Bao nhiêu lần anh đi tới ngoài cửa sổ nhà em* *Cũng từng nghĩ gõ cửa gọi em đi ra* *Suy nghĩ về vẻ đẹp của em* *Anh rất là bình thường* *Anh vẫn lặng lẽ rời đi* *Tạm biệt cô gái đáng yêu của anh* *Anh sắp sửa đi phương xa tìm kiếm tương lai* *Giả như anh có một ngày vinh quang trở về* *Anh sẽ tới bên ngoài cửa sổ để nói lên tình cảm của anh* *Tạm biệt cô gái đáng yêu của anh* *Nói lời yêu thương với cái bóng của em* *Giả như anh có một ngày vinh quang trở về* *Anh sẽ để mặt trăng canh giữ bên ngoài cửa sổ nhà em!*. . .

– Bài hát này nói về một chàng trai, khi còn ở quê, anh ta rất thích một cô gái, cô gái ấy rất xinh đẹp, nhưng chàng trai thì lại quá đỗi bình thường. Vì vậy, anh ta chỉ có thể lén lút thầm mến cô, mỗi ngày đều đứng ngoài cửa sổ lén lút quan sát bóng hình cô. Chàng trai ấy thích cô, nhưng vì tự ti mà không dám thổ lộ.

– Sau đó vì lý tưởng hoặc vì muốn xứng đáng với người mình yêu, chàng trai ấy đã đi về phương xa để tìm kiếm thứ thuộc về mình, hoặc cũng có thể là tương lai của cả hai. Chỉ là nhiều năm sau đó, chàng trai quả thực đã thành danh, nhưng khi anh ta hồi hương để gặp lại cô gái ấy thì mới hay tin cô đã trở thành vợ người khác.

– Có lẽ cậu đã đoán được rồi, chàng trai trong lời ca chính là ca sĩ hát bài đó, và bài hát này chính là những gì bản thân anh ta đã từng trải qua.

Sau khi ca khúc trong tai nghe kết thúc, Tô Bạch ấn nút tạm dừng và nói rõ ngọn ngành về bài hát.

Tô Bạch nhìn tuyết trắng tung bay bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói với cô gái đang ngồi cạnh hắn:

– Khương Hàn Tô, tôi thích cậu, tôi muốn cậu biết điều đó. Bởi vì tôi... không muốn phải hối hận thêm một lần nào nữa.

Toàn bộ nội dung này là bản dịch độc quyền của truyen.free, mong bạn đọc không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free