(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 193: Ôm 1 cái?
"Trời đã tối thế này, tớ đưa cậu về." Tô Bạch không cho cô kịp từ chối, lập tức bước ra ngoài.
Nhìn thấy Tô Bạch đã ra sân, Khương Hàn Tô mím môi, chỉ có thể đi theo ra ngoài.
Ngoài cổng lớn, Tô Bạch châm một điếu thuốc.
Đợi Khương Hàn Tô ra đến nơi, hai người cùng bước về phía Khương thôn.
Lúc này đã hơn tám giờ tối, phần lớn người trong thôn đều đã đi ngủ.
Trên con đường nhỏ quanh co uốn lượn không một bóng người, cơn gió lạnh lẽo ban đêm như dao cắt.
Tô Bạch vừa đi vừa cầm tàn thuốc trên tay, hỏi: "Một mình cậu đi trên con đường này không thấy sợ sao?"
"Không sợ." Khương Hàn Tô lắc đầu, nói: "Tớ đi quen rồi."
"Sao thế? Hôm nay cậu khóc sao?" Tô Bạch hỏi.
Đây mới là vấn đề Tô Bạch muốn hỏi.
Ngay từ lúc Khương Hàn Tô cầm rổ vào đưa đồ, Tô Bạch đã nhận ra đôi mắt cô có chút khác lạ.
Để xác nhận suy nghĩ của mình, Tô Bạch mới tiến lên ăn thử hai cái bánh quẩy.
Quả nhiên, Tô Bạch liền xác nhận Khương Hàn Tô đã khóc từ trước, không chỉ khóc mà còn khóc rất nhiều.
Bởi đôi mắt nai tơ ấy đã sưng lên vì khóc.
Chẳng trách sau khi bước vào cô ấy chỉ dám đứng ở cửa, không muốn nán lại với mọi người, hóa ra là sợ bị người khác nhìn thấy vẻ mặt mình.
"Không, không có." Khương Hàn Tô lắc đầu nói.
Tô Bạch dừng bước, sau đó ấn bả vai cô.
"Nói thật cho tớ nghe, nếu không tớ sẽ không cần cậu nữa." Tô Bạch dọa.
"Tớ thật sự không khóc." Khương Hàn Tô bướng bỉnh nói.
"Xem ra hai chúng ta thật sự là hữu duyên vô phận rồi. Thôi vậy, cậu cứ tự về nhà đi." Tô Bạch thở dài, xoay người rời đi.
Lại là chuyện cũ, đây là điều khiến Tô Bạch hết lần này đến lần khác bực mình.
Tô Bạch từ trước đến nay luôn cảm thấy khó hiểu, vì sao đứng trước mặt hắn cô ấy luôn tỏ ra bướng bỉnh đến thế?
Lần trước chia tay cũng vì chuyện này, cô nói lời chia tay mà chẳng hề giải thích một lời. Giờ khóc nhiều như vậy, hỏi cô ấy tại sao khóc, vẫn cứ im lặng.
Thế này mà gọi là trong lòng có hắn sao?
Nếu như trong lòng có hắn, làm sao có khả năng ngay cả những chuyện này cũng không nói cho hắn biết?
Rốt cuộc, vẫn là không tin tưởng hắn!
Thôi, cứ như vậy đi.
Thật là tức chết mà.
"Mẹ tớ nói với tớ là cậu muốn đi xem mắt." Nhìn bóng lưng Tô Bạch khuất dần, Khương Hàn Tô ấm ức rưng rưng nước mắt nói: "Mẹ tớ còn muốn giúp cậu làm mai giới thiệu một cô gái khác, thậm chí còn muốn tớ giúp lựa chọn nữa chứ."
Tô Bạch khựng lại, đầu óc hắn nhanh chóng xoay chuyển. Chắc chắn là trong bữa tiệc rượu hôm nay, dì út lại nảy ra ý định làm mai cho hắn, rồi sau đó đem chuyện này nói cho Lâm Trân.
"Là vì chuyện này nên cậu mới khóc nhiều thế sao?" Tô Bạch hỏi.
"Ừm." Khương Hàn Tô gật đầu.
"Chúng ta đã chia tay rồi, bất kể ai làm mai hay tìm bạn gái cho tớ thì cũng tốt thôi mà. Đây chẳng phải chuyện nên làm sao? Cậu khóc làm gì?" Tô Bạch hỏi.
"Tớ, xin lỗi, tớ không nên khóc, nhưng, nhưng tớ thật sự rất khó chịu!" Vừa dứt lời, Khương Hàn Tô càng khóc dữ dội hơn.
Cô ngồi xổm xuống, dường như muốn trút hết mọi tủi thân kìm nén suốt mấy tháng qua.
"Thế này thì sao mà không khóc được chứ." Tô Bạch ngồi xổm xuống, từ trong túi quần lấy ra một ít khăn giấy và một viên kẹo que.
Khương Hàn Tô ngước đôi mắt đẫm lệ lên. Tô Bạch xé vỏ kẹo que, rồi đưa cho cô.
"Không trải qua đau khổ, chúng ta sẽ chẳng thể cảm nhận được hạnh phúc ngọt ngào. Cậu thấy không, khi khóc xong, cậu sẽ được ăn một viên kẹo thật ngọt đúng không nào?" Tô Bạch cười hỏi.
Kéo cô đứng dậy, Tô Bạch dịu dàng lau khô nước mắt cho cô.
"Dì út lo tương lai tớ khó tìm bạn gái, nên mới chủ động muốn làm mai sớm cho tớ. Chỉ là, tớ nghĩ dì út muốn làm mai cho tớ có lẽ vì sợ mấy dì khác giành trước, để tớ sớm có nơi có chốn rồi sau này có thể khoe khoang với họ. Bởi từ nhỏ tớ đã là đứa cháu được cưng chiều, mà các cô các dì trong nhà tớ vốn không hợp nhau cho lắm, nên thường có sự so sánh giữa hai bên."
"Nhưng cậu cứ yên tâm, tớ đã từ chối chuyện này rồi. Dù cho chúng ta có chia tay đi chăng nữa, tớ cũng sẽ không đi xem mắt ai khác đâu. Tình yêu qua xem mắt làm sao có thể lâu dài được chứ? Muốn tìm người yêu, dù sao cũng nên tìm một người mình thật lòng thích và người đó cũng thích mình. Như vậy, mới không uổng phí tuổi trẻ này!" Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô thấy nhói trong lòng, cô ngẩng đầu nhìn Tô Bạch, nhỏ giọng hỏi: "Có thể, có thể đừng chia tay được không? Tớ, tớ không muốn chia tay."
"Hai chúng ta đã từng ở bên nhau sao?" Tô Bạch dùng tay sưởi ấm khuôn mặt cô, nói: "Hàn Tô, từ trước đến nay chúng ta thật sự chưa từng ở cùng nhau, bởi vì cậu vẫn chưa đồng ý với tớ, cũng chưa từng nói thích tớ. Nếu ngay cả đồng ý cũng chưa từng, thì làm sao có thể nói là chia tay được?"
Khí trời rất lạnh, khuôn mặt cô càng lạnh hơn, đôi môi cũng đã khô nẻ.
"Tớ, tớ vẫn luôn thích cậu, chưa bao giờ thay đổi." Có lẽ đôi tay Tô Bạch đã tiếp thêm sức mạnh, Khương Hàn Tô nói ra hết tất cả những gì cất giấu trong lòng bấy lâu nay.
Nói xong câu đó, khuôn mặt Khương Hàn Tô đỏ lên nhanh chóng.
"Để cậu chủ động nói ra câu này, thật sự không dễ dàng gì." Tô Bạch cười nói.
"Hàn Tô, cậu có biết trước kia tớ giận cậu nhất ở điểm nào không?" Tô Bạch hỏi.
"Là vì tớ muốn nói chia tay hay sao?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Không phải." Tô Bạch lắc đầu, nói: "Mẹ cậu lấy cái chết ra ép buộc, trong hoàn cảnh đó, cậu lựa chọn chia tay cũng không có gì đáng trách cả. Nhưng sau khi chia tay, cậu lại chẳng hề giải thích một lời nào với tớ. Nếu sau đó cậu kể cho tớ nghe chuyện đã xảy ra, tớ sẽ không tức giận đến thế. Cậu không nói gì cả, chỉ để lại một câu chia tay, một câu sau này không muốn gặp tớ. Đổi lại là người khác, ai mà không tức giận cơ chứ?"
"Cậu thử đặt mình vào vị trí người khác mà xem. Nếu như lúc đó người nói chia tay chính là tớ, sau khi chia tay mà không giải thích một lời nào với cậu, cậu sẽ cảm thấy thế nào? Sợ là trong lòng cậu đã mắng tớ không dưới trăm câu ngàn câu là tra nam rồi ấy chứ? Vì sao? Vì tớ đã chiếm tiện nghi của cậu nhiều như vậy rồi: cầm tay, nụ hôn đầu, vuốt ve chân cậu. Tớ đã làm tất cả mọi thứ." Tô Bạch nói.
Khương Hàn Tô ban đầu còn cúi đầu áy náy, nghe đến câu cuối cùng, lập tức đỏ bừng mặt.
"Không muốn chia tay với tớ, không sợ mẹ cậu lại lấy cái chết ra ép buộc sao?" Tô Bạch hỏi.
"Không biết." Khương Hàn Tô mím môi, nói: "Nhưng, nếu như cậu có bạn gái khác, tớ sẽ rất khó chịu, khó chịu muốn chết đi được."
"Tớ nghĩ, mẹ tớ hẳn là không muốn tớ chết, cho nên tớ không muốn tách ra khỏi cậu." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
"Tớ không ngờ đấy, hóa ra là do mùi giấm quấy phá. Ngay từ sớm tớ đã nói với cậu, cậu là một bình giấm chua, quả nhiên không hề nhìn lầm. Khương Hàn Tô à, ai lại thích cưới một bình giấm lớn về làm vợ chứ? Nếu cậu cứ như vậy thì, thôi, quên đi." Tô Bạch nói.
"Không, không được, cậu không thể làm tra nam." Khương Hàn Tô nói.
"Tớ không phải, chia tay là do cậu nói ra trước." Tô Bạch nói.
"Tớ, bây giờ tớ không muốn chia tay." Khương Hàn Tô nói.
"Thế này không phải là cậu muốn chia tay thì chia tay, muốn không chia tay thì không chia tay sao?" Tô Bạch hỏi.
"Vậy cậu muốn thế nào?" Khương Hàn Tô vừa khóc vừa nói.
"Để tớ ôm một cái." Tô Bạch nói.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.