(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 220: Một người bung dù một người đi
Hai người ngồi trong KTV một lúc, Tô Bạch chọn thêm vài bài hát hay để nghe.
Tất nhiên không phải tự mình hát, mà là nghe chính ca sĩ thể hiện.
Đến ba giờ, hai người rời KTV và Tô Bạch gọi điện cho Tô Sắc.
Công việc của họ có vẻ khá khó khăn, đến tận bây giờ vẫn chưa xong. Tô Bạch hỏi họ mất bao lâu, họ nói ít nhất cần thêm một giờ nữa.
Ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, cô ấy có chút ngẩn ngơ, Tô Bạch cũng không biết nên dẫn cô đi đâu chơi.
Thôi thì đi dạo quanh đây một lát. Dưới trời tuyết, cùng cô ấy đi dạo dưới tán dù cũng không tệ.
Từ sau năm 2012, số lần tuyết rơi ở quê nhà ngày càng ít. Năm nay, nói không chừng đây là trận tuyết rơi duy nhất. Nếu bỏ lỡ cơ hội này, đợi đến vài năm nữa, không biết khi nào mới có lại.
Ra khỏi KTV, Tô Bạch che dù, sau đó ôm lấy cô ấy, cùng nhau tản bộ.
Khương Hàn Tô thực sự rất thích tuyết, đặc biệt là sau khi rũ bỏ mọi e ngại.
Mũ, găng tay, bịt tai, khăn quàng cổ, cô ấy đều đã mặc đầy đủ nên sẽ không còn bị lạnh cóng khi tuyết rơi như trước kia.
Thế là, cô ấy nở nụ cười ngây thơ, vốc một nắm tuyết ném thẳng vào người Tô Bạch.
Tô Bạch đang che dù, nhìn cô gái cách đó không xa vừa cười, vừa lè lưỡi, làm mặt quỷ rồi ném tuyết về phía mình.
Hắn khép dù lại, sau đó cũng vốc một nắm tuyết ném về phía cô.
Hồi bé, Tô Bạch chơi ném tuyết không biết bao nhiêu lần, kỹ năng này vẫn không hề mai một. Hắn ném một cái trúng ngay mũ của Khương Hàn Tô.
Nhìn chiếc mũ lông xù của Khương Hàn Tô bụi tuyết bay tung tóe, đặc biệt là có một ít rơi xuống khuôn mặt và chiếc mũi cao của cô ấy, Tô Bạch bật cười thành tiếng.
Khương Hàn Tô nhăn mũi, lau sạch tuyết trên mặt.
Cô tức rồi, vốc một nắm tuyết lớn ném tới Tô Bạch.
Chỉ là lần này Tô Bạch đã chuẩn bị sẵn, nên né tránh được ngay.
Cô ấy vốc thêm một cục tuyết nữa và ném một lần nữa, nhưng vẫn bị Tô Bạch thản nhiên né tránh.
Lần này Khương Hàn Tô thực sự nổi giận, cô vốc một nắm tuyết lớn, bắt đầu đuổi theo Tô Bạch.
Thế là, cô đuổi, Tô Bạch chạy.
Hai bóng người, một nam một nữ, lướt qua lướt lại trên đường phố. Những viên tuyết bay vun vút như đạn, tiếng cười đùa vui vẻ của hai người vang vọng khắp nơi.
Bên cạnh, thỉnh thoảng những người đi ngang qua nhìn thấy cặp đôi này chơi ném tuyết đều không khỏi lắc đầu xuýt xoa, thầm ao ước.
Người trung niên ao ước trở về độ tuổi mười sáu, mười bảy như họ. Người thiếu niên thì ao ước bên cạnh mình có một người yêu lý tưởng như vậy.
Cuối cùng, Tô Bạch sợ cô ấy chạy lâu sẽ gặp chuyện không hay, liền dừng lại. Nhưng vì thể lực của cô ấy tiêu hao quá lớn nên ném hụt quả cầu tuyết và cô chủ động bước tới gần.
Nhìn quả cầu tuyết đập trúng Tô Bạch rồi, Khương Hàn Tô mới hài lòng nở nụ cười.
Tô Bạch đi tới ôm cô ấy vào lòng, cười hỏi: "Lần này hài lòng rồi chứ?"
"Ừ, hài lòng rồi." Khương Hàn Tô hài lòng gật đầu.
Tô Bạch nắm tay cô ấy, cứ thế cùng nhau quay về. Khoảng nửa tiếng sau là có thể đến nơi Vương Thuyền đỗ xe.
Tô Bạch còn tưởng rằng vừa nãy cô ấy chạy lâu như vậy chắc chắn rất mệt, liền dừng lại nói với cô ấy: "Tớ cõng cậu đi."
"Cậu sẽ mệt đấy?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Cậu nghĩ mình có nặng không?" Tô Bạch hỏi.
"Không. Tớ rất nhẹ." Khương Hàn Tô nói.
"Không hề." Tô Bạch mỉm cười, đưa dù cho cô ấy, sau đó cúi người xuống, nói: "Lên đây đi."
"Ừ." Khương Hàn Tô gật đầu, cầm dù, sau đó hai tay vòng lấy ôm cổ Tô Bạch và tựa lên lưng hắn.
Hai tay Tô Bạch nâng đỡ hai đùi cô ấy và cõng cô lên.
Khương Hàn Tô đang ở trên lưng hắn và mở chiếc dù đã gập.
Một chiếc dù lớn che cho cả hai người giữa màn tuyết trắng xóa bay lả tả. Màn tuyết ấy chỉ có thể lướt qua bên cạnh họ.
Tô Bạch thấy cảnh này, chợt nhớ tới một câu kinh điển sau này.
Từ đây mưa bụi rơi kinh thành, một người bung dù hai người đi.
Nhưng đối với họ mà nói, phải là: "Từ đây tuyết lớn bao phủ Qua Thành, một người bung dù một người đi."
Cô ấy bung dù, hắn bước đi. Chẳng phải là một người bung dù, một người đi hay sao?
Chỉ hy vọng hai câu tiếp theo trong bài Giá Cô Thiên của Hạ Chú sẽ không xuất hiện.
Về sau mưa xuân rơi Biện Kinh, chỉ một quân vương trong cơn mưa.
Hai câu này được Hạ Chú viết ra để nhớ thương người vợ đã khuất của mình.
Xem ra từ xưa tới nay, chỉ cần là người vợ hiền thục, đức hạnh, đều đoản mệnh.
Điều này đúng với người vợ Triệu thị của Hạ Chú, người vợ Vương Phất của Tô Thức cũng không ngoại lệ.
"Hàn Tô." Tô Bạch bỗng nhiên gọi.
"Ừm." Khương Hàn Tô đáp.
"Sau này cậu đừng vất vả như vậy nữa." Tô Bạch nói.
"Không được, tớ còn phải trả tiền cho cậu, còn phải để mẹ tớ có một cuộc sống thật tốt." Khương Hàn Tô lắc đầu nói.
Khương Hàn Tô sau khi say rượu không hề lừa dối Tô Bạch, mà bộc bạch hết những lời thật lòng nhất trong lòng cô ấy.
Mà trên thế giới này, những lời chân thật nhất thường là những lời gây đau lòng nhất.
Cô ấy vừa nói ra câu này, Tô Bạch không thể ngăn cản được.
Cô ấy muốn trả tiền, để khi trả hết tiền, cô sẽ không còn cảm thấy tự ti nữa.
Tô Bạch làm sao có thể ngăn cản cô ấy đây?
Lẽ nào vẫn phải để cô ấy cứ mãi tự ti, khép nép hay sao?
Tô Bạch không muốn Khương Hàn Tô cứ luôn tự ti, cứ mãi khép nép khi sống chung với hắn.
Hơn nữa, như vậy sẽ không công bằng với cô ấy.
Cho nên, hắn chỉ có thể nhìn cô ấy làm việc vất vả để trả tiền.
Cô ấy vì mẹ mà vất vả, chuyện này Tô Bạch có thể ngăn cản sao?
Hắn cũng không có cách nào ngăn cản được. Với tư cách một người con, đây là chuyện nên làm.
Nhưng thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. Tô Bạch dù có phải nghĩ đủ mọi cách, cũng muốn giúp cô ấy bớt vất vả đi phần nào.
Nếu không, một ngày nào đó làm việc quá sức mà sinh bệnh, đến lúc đó hối hận không kịp rồi.
"Trả tiền, để mẹ cậu có cuộc sống tốt đẹp là quan trọng, nhưng cậu cũng phải nghĩ cho sức khỏe của mình nhiều hơn. Cậu còn phải ở bên tớ rất nhiều năm nữa, thân thể cậu vốn dĩ đã yếu rồi, không thể để xảy ra thêm bất cứ chuyện gì nữa." Tô Bạch nói.
"Ừ, tớ biết rồi." Khương Hàn Tô gật đầu.
Tô Bạch thở dài. Để tránh cô ấy gặp chuyện gì không may với sức khỏe, xem ra sau này cứ cách một thời gian lại đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe một lần.
Thân thể của cô gái này vốn đã yếu rồi, hơn nữa đời trước lại "hương tiêu ngọc vẫn", Tô Bạch quả thực vẫn đang canh cánh trong lòng về chuyện này.
Nửa giờ sau, hai người cùng nhau quay trở về nơi Vương Thuyền đỗ xe.
Chỉ là bây giờ mọi người vẫn chưa về, hai người liền ghé vào một quán bi-a gần đó để tránh gió tuyết.
"Ông chủ, cho hai ván." Một ván năm hào, Tô Bạch trả hai đồng.
"Tớ không biết chơi!" Khương Hàn Tô nói.
"Tớ dạy cậu." Tô Bạch cúi người nắm chặt tay Khương Hàn Tô, sau đó đánh bóng rơi vào lỗ.
Sau khi để cô ấy thử vài lần, Tô Bạch nói: "Cậu thử xem."
"Được." Khương Hàn Tô gật đầu, nhưng cô thử liên tiếp nhiều lần, chứ đừng nói là đánh bóng vào lỗ, cô còn chẳng đánh trúng bóng.
"Thật là khó!" Khương Hàn Tô lè lưỡi một cái.
Tô Bạch hơi cạn lời. Cô ấy thử liên tiếp năm, sáu lần mà vẫn không đánh trúng bóng. Đúng là bó tay với cô nàng này.
Tô Bạch một lần nữa nắm tay và hướng dẫn cô ấy đánh bóng. Lần này, cuối cùng cô ấy cũng đã đánh trúng.
Chỉ là sau cú đánh, bóng lăn nhẹ về phía trước.
"Có lẽ cậu nên đánh mạnh hơn một chút." Sức mạnh của cô ấy thực sự là quá nhỏ.
Chương truyện này được biên tập lại bởi truyen.free, với mong muốn truyền tải trọn vẹn cảm xúc đến bạn đọc.