(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 254: Tầm thường (2)
Tô Bạch vươn vai một cái, hắn hơi buồn ngủ, sau khi ăn cơm xong, hắn định đánh một giấc thật đã.
Buồn ngủ đến mức, nếu buổi trưa không tranh thủ chợp mắt một chút, hắn chắc chắn sẽ ngủ gật suốt cả bốn tiết học buổi chiều.
Tối qua, mười hai giờ hắn mới ngủ, sáng bốn rưỡi đã phải đến trường, tính ra chỉ ngủ được hơn bốn tiếng, hoàn toàn không đ��� so với nhu cầu ngủ của một người bình thường.
Một người trưởng thành bình thường cần ngủ đủ khoảng bảy tiếng mỗi ngày.
Nếu lỡ một ngày nào đó chỉ ngủ bốn tiếng thì không ảnh hưởng quá lớn đến cơ thể, nhưng nếu tình trạng này kéo dài, cơ thể sẽ bị suy kiệt nghiêm trọng và ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe. Đặc biệt, nếu sức khỏe vốn đã kém hoặc thể chất tương đối yếu, có thể sẽ xuất hiện các triệu chứng như trí nhớ giảm sút, đau đầu, hoa mắt, chóng mặt; trường hợp nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn đến cao huyết áp, bệnh tim, thậm chí đột tử.
Đây chính là lý do vì sao tối qua Tô Bạch vô cùng tức giận và tìm mọi cách để Khương Hàn Tô từ bỏ thói quen xấu này.
Khi còn học ở Dục Hoa, cô ấy vẫn có thể ngủ sáu tiếng mỗi ngày. Giờ đây, cô ấy chỉ ngủ ba, bốn tiếng. Nếu cứ tiếp tục tình trạng này, cộng thêm sức khỏe vốn không được tốt, nhất định sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Dù hôm nay đã tha thứ cho cô ấy rồi, nhưng hắn vẫn phải dậy vào lúc năm giờ mỗi sáng sớm.
Tô Bạch đi ra ngoài trước r��i đứng ở cửa đợi một lúc.
Chẳng mấy chốc, Khương Hàn Tô liền bước ra từ phòng học.
"Cậu không tập trung nghe giảng bài." Khương Hàn Tô nói.
"Hơi buồn ngủ." Tô Bạch nói.
"Vậy cậu về nhà ngủ một giấc rồi quay lại cũng được." Khương Hàn Tô nói.
Hôm nay, Tô Bạch đúng là đến rất sớm, trước đây hắn luôn đợi đến giờ vào học mới tới.
"Không cần." Tô Bạch lắc đầu nói: "Lát nữa tớ nằm gục xuống bàn chợp mắt một lát là được."
"Đúng rồi, buổi trưa cậu không đến căn tin phụ giúp sao?" Tô Bạch hỏi.
"Không." Khương Hàn Tô lắc đầu nói: "Mỗi ngày chỉ làm hai ca, hôm nay tớ chỉ làm buổi sáng và buổi tối thôi."
"Vậy chúng ta ra ngoài ăn đi." Tô Bạch nói.
Giờ mà đến căn tin thì quá trễ, nếu xếp hàng chờ đến lượt thì không biết phải đợi bao lâu.
"Ừm." Khương Hàn Tô gật đầu.
"Nhưng tớ phải đến chỗ rửa tay trước đã." Khương Hàn Tô nói.
"Sao thế?" Tô Bạch hỏi.
Khương Hàn Tô đưa tay phải ra, Tô Bạch nhìn thấy trên đó dính đầy bụi phấn viết bảng.
Lúc này, Tô Bạch mới nhớ ra, vừa nãy, sau khi Khương Hàn Tô giúp hắn viết công thức xong, cô ấy đã dùng tay lau bảng.
Đi dọc con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường, Tô Bạch nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cười nói: "May là cậu không thích trả lời câu hỏi, nếu không thì hôm nay tớ thảm rồi."
"Nếu cậu cảm thấy buồn ngủ, sau này có thể đến trễ một chút, không cần đến sớm như vậy đâu." Khương Hàn Tô nói.
Hôm nay, Tô Bạch đến lúc 4 giờ 50, khẳng định là hắn đã dậy vào lúc bốn rưỡi, nên cả đêm hôm đó hắn không ngủ được bao nhiêu.
"Không được!" Tô Bạch lắc đầu nói: "Nếu tớ đến trễ, chẳng phải là cậu lại phải đến sớm sao?"
"Chuyện sáng nay tớ tha thứ cho cậu rồi, nếu ngày mai cậu vẫn dậy sớm như hôm nay." Tô Bạch nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy, xoa lên mặt cô và nói: "Cẩn thận cái chân của cậu đấy."
"Chân?" Khương Hàn Tô lúc đầu còn chưa hiểu hắn nói gì, đến khi kịp phản ứng, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng, nói lắp bắp: "Cái, cái gì?"
Tô Bạch ghé sát tai cô nói khẽ: "Ngày hôm qua, trong giấc mơ của tớ, tớ thấy m��t cái móng heo bay ra từ miệng tớ. Tiểu Hàn Tô à, cậu có muốn bồi thường cho tớ không?"
"Bồi, bồi thường cái gì, không liên quan gì đến tớ cả!" Với mấy câu nói trêu chọc bậy bạ ấy, Khương Hàn Tô nào phải là đối thủ của Tô Bạch, xấu hổ rút tay nhỏ của mình lại, vội vàng chạy về phía trước.
Nhìn bóng Khương Hàn Tô chạy đi, Tô Bạch mỉm cười.
Trọng sinh đã hơn một năm rồi, có lúc hắn vẫn không nhịn được mà nghĩ đến!
Hắn thật sự không lừa cô ấy, ngày hôm qua hắn đã mơ một giấc mơ, chỉ là trong giấc mơ, móng heo không hề bay, mà hắn gặm rất ngon lành.
Mỗi người đều có một sở thích riêng, Tô Bạch cũng không cảm thấy thích chân con gái là điều gì đó đáng xấu hổ.
Thích chân của tiểu Hàn Tô, chẳng lẽ là chuyện đáng xấu hổ nhất trên đời này hay sao?
Đi đến chỗ rửa tay, Khương Hàn Tô trước tiên là rửa tay, sau đó vốc nước rửa sạch bụi phấn mà Tô Bạch đã chạm lên mặt cô.
Thế là, một khuôn mặt xinh đẹp tự nhiên như đóa sen tinh khiết hiện ra trước mắt Tô Bạch.
Khuôn mặt cô ấy không cần bất kỳ sự trang điểm nào. Lúc này không phải mùa đông, làn gió ấm áp thổi bay cái lạnh, cũng như hé lộ khuôn mặt xinh đẹp nhất trước mắt Tô Bạch.
Trên mặt cô ấy vẫn còn vương lại vài giọt nước óng ánh, đọng trên hàng lông mày, gò má và khóe miệng.
Tô Bạch ngẩn ngơ nhìn.
Chẳng trách, trải qua bao nhiêu năm vẫn nhớ mãi không quên. Chẳng trách, sau khi trọng sinh vẫn mãnh liệt theo đuổi cô ấy.
Chưa nói đến điều gì khác, chỉ cần nhìn thấy hình ảnh trước mắt này thôi, cũng đủ để Tô Bạch dùng hết toàn lực theo đuổi cô ấy rồi.
Lúc này Tô Bạch mới nhận ra, hóa ra bản thân mình cũng chỉ là một kẻ tầm thường!
"Hàn Tô." Tô Bạch gọi.
"Hả?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Tớ thấy mình thật tầm thường, haizz." Tô Bạch nói.
"Vì sao cậu nói như vậy?" Khương Hàn Tô ngạc nhiên hỏi.
"Bởi vì tớ nhận ra lời cậu nói lúc đó không sai, tớ thực sự thích cậu vì vẻ đẹp của cậu." Tô Bạch nói.
"Điều này rất quan trọng sao?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Cái này không quan trọng à?" Tô Bạch hỏi.
"Không quan trọng." Khương Hàn Tô lắc đầu nói: "Chỉ cần cậu thích tớ là được rồi."
"Lúc đó cậu đâu có nói như vậy." Tô Bạch nói.
"Lúc đó chỉ là không muốn cậu làm phiền tớ, tớ chỉ muốn tập trung học hành." Khương Hàn Tô nói.
Tô Bạch nâng mặt cô ấy lên, véo nhẹ chiếc mũi nhỏ nhắn đáng yêu, cười nói: "Nếu chỉ là thích mà thôi, vậy tớ thật sự có thể thích cậu rất lâu."
Nắm tay cô ấy, đón làn gió nhẹ đầu hè, hai người bước ra khỏi khuôn viên trường, dưới hàng liễu rợp bóng mát.
Thiếu niên luôn tự do tự tại. Nếu trên đời này có cái gọi là luân hồi, hi vọng mỗi người chúng ta trong tương lai đều có thể gặp được một người mình thích và người đó cũng thích mình, ngay trong khuôn viên trường.
Trước khi bước ra khỏi cánh cổng nhà trường, trước khi bước ra ngoài xã hội, chúng ta cần một tình yêu như thế trong quãng đời thanh xuân của mỗi chúng ta.
Bởi vì chỉ có tình yêu này mới có thể mang đến cho chúng ta những ký ức, dù là trong những năm tháng gian khó của cuộc đời.
Dù cho những ký ức ấy có bi thương.
Nhưng bên trong những ký ức bi thương ấy, vẫn sẽ có chút ngọt ngào.
Ví như, trong phòng học ngày hè nóng bức, tình cờ nhìn thấy nụ cười ấy.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free.