Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 255: Cái gọi là tình yêu

Ngày 19 tháng 3 năm 2013 âm lịch, nhằm ngày 29 tháng 4 dương lịch.

Ngày kia là mùng 1 tháng 5, vì vậy trường học bắt đầu cho nghỉ từ ngày 29 tháng 4. Khương Hàn Tô không về, vì trường chỉ cho phép nghỉ ba ngày tính cả mùng 1 tháng 5.

Nhưng Tô Bạch cũng không ở lại Bạc Thành, mà trở về Lâm Hồ.

Lần này Tô Bạch về trấn Lâm Hồ để giải quyết một số công việc.

Những quán mì được xây dựng thêm trong thành phố đầu năm nay đã hoàn thiện và chuẩn bị khai trương.

Lần này Tô Bạch trở về, nhằm mục đích mở rộng chuỗi quán mì Tô Bạch ra khắp các huyện và hương trấn.

Chi phí mở quán ở các thị trấn ít hơn một nửa so với huyện và thành phố. Với tài sản hiện có, Tô Bạch hoàn toàn có thể thực sự đưa thương hiệu mì Tô Bạch vươn xa khắp các thị trấn trong huyện Qua.

Tô Bạch dự định xây dựng ba quán mì tại thị trấn, trong đó có một quán đặt ở trung tâm và hai quán ở hai đầu thị trấn.

Nhưng lúc này, Tô Bạch gặp rất nhiều vấn đề cần giải quyết trước mắt.

Trong đó, vấn đề quan trọng nhất là nếu Tô Bạch mở quán mì tại thị trấn, những quán mì đã có từ trước sẽ ra sao?

Tại thị trấn, các quán ăn không chỉ bán mỗi mì khô. Nếu Tô Bạch mở thêm quán, rất nhiều quán mì truyền thống sẽ đứng trước nguy cơ đóng cửa.

Tô Bạch hoàn toàn tự tin vào quán mì của mình.

Một khi Tô Bạch mở quán thành công, các tiệm mì khô khác ở thị trấn sẽ chịu một đòn nặng nề.

Cuối cùng, Tô Bạch nghĩ ra một giải pháp: mua lại và tuyển dụng toàn bộ những chủ quán mì khô trong thị trấn.

Thật trùng hợp, những chủ quán mì này đều là người có kinh nghiệm lâu năm. Sau khi tuyển dụng xong, Tô Bạch dự định trả mỗi người năm ngàn đồng tiền lương hàng tháng.

Mỗi quán mì đều có vài người cùng hợp tác kinh doanh, như vậy, mỗi gia đình có thể nhận từ 10 đến 20 ngàn đồng mỗi tháng.

Khoản tiền này so với khu vực thị trấn nông thôn thì đã là một khoản thu nhập rất đáng kể. Hơn nữa, số tiền Tô Bạch trả chắc chắn cao hơn nhiều so với thu nhập từ việc tự kinh doanh quán mì trước đây của họ.

Nhưng dù là vậy, vẫn có rất nhiều người không đồng ý.

Lần này, Tô Bạch mới thực sự chứng kiến cái gọi là "rừng thiêng nước độc" cũng không thiếu kẻ gian xảo. Nếu như ở huyện, những người cùng ngành còn biết tìm cách phát triển bản thân để cạnh tranh, thì những người ở thị trấn này lại dùng mọi thủ đoạn để bài xích việc Tô Bạch mở quán. Đối mặt với tình trạng này, Tô Bạch không còn bận tâm nữa. Trước đó, anh đã quá lương thiện, sợ rằng khi quán mì Tô Bạch khai trương sẽ khiến những người này khó kiếm sống.

Thế nhưng bây giờ, anh không cần phải suy nghĩ nhiều nữa.

Tô Bạch giao việc mở quán cho người khác phụ trách, anh không quan tâm đến những chuyện này, trực tiếp về nhà ở bên bà nội một ngày.

Sáng ngày 30 tháng 4, Tô Bạch đi đến Qua Thành, rồi từ Qua Thành bắt xe lên Bạc Thành.

"Khi nào cậu đến?" Khương Hàn Tô gửi tin nhắn hỏi.

"Khoảng hai giờ nữa, tới đó tớ gọi điện thoại cho cậu." Tô Bạch nhắn lại.

"Ừm." Khương Hàn Tô trả lời.

Sau khi lên xe, Tô Bạch tìm một chỗ ngồi cuối xe, sau đó ngả lưng chợp mắt.

Càng đến mùa hè, buổi trưa càng dễ buồn ngủ.

Hiện tại đã là mùng một tháng năm rồi và đang là mùa hè.

Sau hai giờ, chiếc xe dừng lại ở bến xe Bạc Thành, Tô Bạch bước xuống xe.

Sau khi xuống xe, Tô Bạch vừa muốn lấy điện thoại di động gọi cho Khương Hàn Tô thì anh phát hiện điện thoại đã biến mất.

Không chỉ điện thoại di động, Tô Bạch sờ túi áo, phát hiện ví tiền cũng không cánh mà bay.

Anh vội vàng quay lại tìm trong xe, nhưng tìm quanh chỗ ngồi của mình vẫn không thấy gì.

Tô Bạch lúc này không cần nghĩ cũng rõ, điện thoại di động và ví tiền của mình chắc chắn bị trộm mất trong lúc anh ngủ thiếp đi.

Dù là điện thoại di động hay ví tiền, những thứ này nếu bị mất thì coi như mất trắng, có điều, trong ví còn có chứng minh thư của Tô Bạch.

Nếu đã mất thì có thể làm lại cái khác. Hơn nữa, vào năm 2013, việc làm lại thẻ ngân hàng thường mất đến hai tháng mới có thể nhận được.

Ngủ trên xe và bị mất tiền, đây là chuyện Tô Bạch thường xuyên gặp phải từ lâu.

Bởi vì Tô Bạch mỗi lần ngồi lên xe là dễ buồn ngủ nên kiếp trước anh không ít lần bị mất điện thoại và ví tiền.

Trước đây, phần lớn thời gian anh đều ngồi chung xe với Khương Hàn Tô, có cô ấy ngồi bên cạnh, quả thật không ai dám ra tay lúc anh ngủ.

Nhưng hiện tại chỉ có một mình anh, hơn nữa còn khá trẻ tuổi, lại ngồi ở cuối xe, gặp phải người xấu, bị trộm cũng chẳng có gì lạ.

Gặp phải loại chuyện này cũng chỉ đành tự trách mình xui xẻo mà thôi, muốn tìm được kẻ trộm thì gần như là không thể.

Sau khi kẻ trộm hành động xong, có lẽ nửa đường đã xuống xe rồi.

Mất thì đã mất rồi, đây không phải là lần một lần hai. Sau khi đi ra khỏi bến xe lần nữa, Tô Bạch không bận tâm đến nữa.

Chỉ là nhìn xe cộ chạy tới chạy lui trên đường phố, Tô Bạch thở dài.

Gọi xe thì không thể gọi được. Nếu như trước kia còn có thể dùng điện thoại di động làm tiền cọc cho tài xế, thì bây giờ, trên người anh gần như không có bất cứ thứ gì để thế chấp.

Khoảng cách từ chỗ này đến trường trung học số 1 khoảng hơn hai mươi dặm đường, không thể đi bộ nổi!

May là khá nhiều cửa hàng tạp hóa trong thành phố vẫn còn đặt buồng điện thoại công cộng, khác hẳn với vài năm sau, khi tất cả đều bị dỡ bỏ.

Tô Bạch đi tới gọi điện thoại cho Khương Hàn Tô.

Gọi cuộc gọi này, Tô Bạch cảm thấy hơi lo lắng.

Nếu như Khương Hàn Tô không mang điện thoại bên mình, hoặc điện thoại hết pin tắt nguồn, vậy anh thực sự chỉ còn cách đi bộ về.

May mắn là sau khi Tô Bạch bấm số của cô ấy, đầu dây bên kia lập tức bắt máy.

"Alo." Khương Hàn Tô hỏi.

"Tớ mất ví và điện thoại rồi, cậu có thể đến bến xe đón tớ được không? Tớ đang ở cửa hàng tạp hóa Đằng Phi cạnh cửa Bắc bến xe." Tô Bạch nói.

"Ừ được, tớ đến ngay." Khương Hàn Tô nói.

Sau khi Khương Hàn Tô cúp điện thoại, liền rời khỏi phòng học v�� hướng thẳng đến cổng trường.

Nhưng lúc chạy tới cổng trường học, cô mới nhớ bản thân không mang tiền theo, tiền vẫn còn ở ký túc xá.

Thế là cô quay trở về ký túc xá và lấy tất cả số tiền còn lại trong ví.

Thật ra cũng chẳng có bao nhiêu, gom góp mấy tờ tiền lẻ lại, cũng chỉ vỏn vẹn hai mươi đồng.

Nhưng hai mươi đồng này, đều là tiền sinh hoạt phí một tháng của cô.

Cô không cần dùng đến số tiền này khi ở trường, nhờ công việc làm thêm, cô không phải trả tiền ăn.

Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa cô và những cô gái khác. Những cô gái kia mỗi ngày đều có thể thay đổi những bộ cánh xinh đẹp, thì cô lúc nào cũng chỉ mặc bộ đồng phục học sinh.

Khương Hàn Tô ở trong trường học, chỉ mặc duy nhất đồng phục học sinh.

Khoảng nửa tiếng sau, Tô Bạch trong tiệm tạp hóa nhìn thấy Khương Hàn Tô hớt hải chạy đến.

Trên trán cô ấy mồ hôi lấm tấm, mái tóc đen nhánh và hai bên tóc mai đều ướt đẫm mồ hôi.

"Cậu vội vàng như vậy làm gì?" Tô Bạch hỏi.

"Là vì cậu đang vội." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

Tô Bạch đưa tay vén nhẹ lọn tóc ướt đẫm trên trán cô sang một bên và nói: "Lúc đầu tớ rất vội, nhưng khi biết cậu đến thì tớ chẳng còn thấy vội nữa."

"Có một đồng không?" Tô Bạch hỏi.

"Có." Khương Hàn Tô lấy từ ví ra một đồng.

Tô Bạch nhận lấy đồng tiền từ tay cô, sau đó quay sang ông chủ cửa hàng hỏi: "Ông chủ, bao nhiêu tiền?"

"Của con năm hào." Ông chủ nói.

Tô Bạch đưa ông ấy một đồng và nói: "Lấy cho con thêm một bao khăn giấy."

Ông chủ nhận tiền và đưa cho Tô Bạch một bao khăn giấy.

Tô Bạch mở gói khăn giấy ra, sau đó cẩn thận lau khô những giọt mồ hôi trên gương mặt Khương Hàn Tô.

Sau khi vứt khăn giấy vào thùng rác, Tô Bạch nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, nói: "May là có cậu, nếu không thì tớ phải đi bộ về rồi."

"Ví tiền và điện thoại di động vì sao lại mất? Không tìm về được sao?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Tớ ngủ trên xe và bị trộm mất rồi, chắc chắn không thể tìm lại được, xem như nó là tiền của đi thay người vậy." Tô Bạch nói.

"Tiền của tớ không đủ ngồi taxi, chúng ta chỉ có thể ngồi xe buýt trở về thôi." Khương Hàn Tô nói.

"Vậy thì ngồi xe buýt thôi, cậu đến đây rồi thì những chuyện khác không quan trọng nữa. Tớ xuống xe và nóng lòng quay về trường trước hết là vì muốn gặp cậu." Tô Bạch nói.

Khương Hàn Tô ngừng bước.

"Sao thế?" Tô Bạch hỏi.

Khương Hàn Tô mím môi, không nói chuyện, cô bước tới, chủ động nắm lấy tay Tô Bạch.

Tô Bạch ngỡ ngàng một chút, sau đó khẽ nở nụ cười nơi khóe môi.

Khi hai người ở bên nhau, việc nắm tay rất dễ dàng, chỉ cần chàng trai đủ dũng cảm chủ động nắm lấy.

Chỉ cần cô gái có tình cảm với bạn thì sẽ không từ chối.

Nhưng để cô gái chủ động nắm lấy tay chàng trai thì rất khó.

Một khi xảy ra, vậy đã nói rõ cô ấy thật sự tin tưởng và dựa dẫm vào bạn, là thật lòng yêu thương bạn.

Thích và yêu không giống nhau, thích là lúc con tim đập loạn nhịp trong lần đầu gặp gỡ, yêu là như dòng chảy lặng lẽ của thời gian.

Truyen.free giữ mọi quyền sở hữu đối với nội dung bản dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free