Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 26: Tuổi Thơ

Về đến phòng, Tô Bạch không làm bài tập. Không phải cậu không muốn, mà là thực sự không làm nổi. Bài tập Anh và Toán do Đoàn Đông Phương và Hàn Thành giao, Tô Bạch nhìn vào chẳng hiểu gì, biết làm sao đây? Môn Ngữ văn thì cậu có thể hiểu và làm được, nhưng Lý Tân lại không giao bài tập trong kỳ nghỉ.

Theo lời ông, đây là thời gian nghỉ ngơi, phải nghỉ ngơi thật tốt, chơi thật đã. Đến khi vào học trở lại thì hãy nghiêm túc, tập trung nghe giảng. Chỉ là, cậu đã đánh giá thấp lượng bài tập các giáo viên khác giao. Nhóm của Tô Bạch bắt đầu nghỉ từ bảy giờ sáng thứ Bảy, nhưng ba giờ chiều Chủ Nhật đã phải đến trường. Cộng thêm lượng bài tập khổng lồ, thời gian nghỉ ngơi mỗi tuần của họ ít ỏi đáng thương.

Đương nhiên, điều này chỉ áp dụng với những học sinh giỏi hoàn thành bài tập đúng giờ. Tô Bạch trước đây chưa bao giờ nằm trong số đó. Nếu tâm trạng Tô Bạch tốt, cậu sẽ lên lớp tự học chiều Chủ Nhật hoặc tự học buổi tối sau tan học. Còn nếu tâm trạng không tốt, thì phải đến thứ Hai, khi buổi tự học kết thúc cậu mới vác mặt đến trường. Vì vậy, kỳ nghỉ của Tô Bạch mới đúng là một kỳ nghỉ đúng nghĩa.

Tô Bạch về phòng bật tivi lên xem, liền phát hiện không có tín hiệu, chẳng bắt được kênh nào. Cậu chạy lên lầu hai gạt tuyết phủ trên chảo vệ tinh, lúc ấy tivi dưới nhà mới có tiếng.

Giờ đây, ở nông thôn không ai còn dùng ăng-ten để xem tivi nữa. Cơ bản nhà nào cũng đã lắp chảo vệ tinh. Chảo vệ tinh được chia làm loại lớn và loại nhỏ. Chảo nhỏ đắt hơn một chút, nhưng chỉ cần đặt ở vị trí thuận lợi, không bị cây cối che chắn tín hiệu, là có thể thu được bốn mươi, năm mươi kênh. Về cơ bản, các đài truyền hình vệ tinh khắp cả nước đều có thể bắt sóng. Điều này tốt hơn rất nhiều, không biết bao nhiêu lần so với việc xoay ăng-ten để bắt sóng vài kênh địa phương. Đương nhiên, loại chảo vệ tinh này sau này đã bị chính phủ nhiều lần ra lệnh cấm, nên dần bị set-top box thay thế.

(Set-top box: Gọi tắt là STB, đây là thiết bị nằm trung gian giữa nguồn tín hiệu và TV, có chức năng giải mã tín hiệu truyền hình thu được và sau đó chuyển những dữ liệu đó thành âm thanh và hình ảnh được trình chiếu trên màn hình TV.)

Tô Bạch dùng điều khiển chuyển qua vài kênh, nhưng không tìm thấy chương trình nào thú vị. Cậu mệt mỏi cuộn mình vào chăn, ngủ thiếp đi.

Tô Bạch ngủ một giấc cực kỳ thoải mái. Ở trường không có điều hòa, ngủ trên tấm phản cứng ban đêm lúc nào cũng có thể giật mình v�� lạnh. Dù nhà cậu bây giờ cũng không có điều hòa, nhưng lại có thảm điện, nằm trên đó ấm áp vô cùng. Cậu ngủ một mạch đến tận bữa tối mới bị bà nội đánh thức.

Bữa tối rất đơn giản: dưới đáy nồi là cháo khoai lang, còn trên lồng hấp là bánh màn thầu và thịt gà còn thừa từ buổi trưa.

Ăn tối xong, Tô Bạch lại chui vào trong chăn. Tuyết vẫn rơi, lớp tuyết đọng trên sân đã vùi lấp gần nửa thân con gà trống.

Mới ngủ dậy, giờ nằm xuống cậu không tài nào ngủ lại được, đành bật tivi lên. Tô Bạch cứ ngỡ khung giờ vàng buổi tối hẳn sẽ có chương trình nào đó khiến cậu hứng thú, nhưng thực tế là cậu đã nghĩ quá nhiều.

Một vài bộ phim truyền hình hay thì khi Tô Bạch học cấp 2 đã xem hết trên đĩa CD rồi. Phim mới thì phải sau năm 2012 mới có. Cậu rất ít khi xem phim truyền hình; những bộ sau này để lại ấn tượng tốt cho cậu chỉ có Lang Gia Bảng, Danh Nghĩa Nhân Dân. Phim điện ảnh thì sau này cậu xem nhiều hơn.

Nếu là kiếp trước, chương trình Khoái Bản đang phổ biến của Đài Mang Quả đúng là có thể khiến cậu xem say sưa ngon lành. Chỉ là bây giờ, thấy thật vô vị. Nếu có phim về thần tiên hoặc thần thoại được phổ biến rộng rãi, có lẽ Tô Bạch còn cảm thấy hứng thú hơn.

Sau cùng, Hồ Ca vẫn là người duy nhất Tô Bạch yêu thích. Không chỉ riêng Tô Bạch, rất nhiều người cùng lứa tuổi với cậu đều là fan cứng của Hồ Ca. Thật hết cách, với thế hệ 9x, ảnh hưởng của hai bộ phim Tiên Kiếm thực sự quá lớn.

Thuở thiếu thời, ai mà chẳng muốn trở thành người hào hoa phong nhã, mang trường kiếm tung hoành khắp chân trời? Thuở thiếu thời, ai mà chẳng từng cầm gậy gỗ tự xưng mình là Lý Tiêu Dao? Giấc mộng võ hiệp, thiếu niên nào mà chẳng từng mơ? Cũng chính vì vậy, nó khiến Tô Bạch đọc rất nhiều tiểu thuyết tiên hiệp huyền ảo, tự đặt mình vào vai nam chính.

Đó cũng là lý do vì sao sau này, rất nhiều IP tiểu thuyết mạng được chuyển thể thành phim điện ảnh hoặc truyền hình, và từ đó có rất nhiều người lên Weibo tìm kiếm Hồ Ca.

(IP - intellectual property: Tài sản trí tuệ)

Lúc này, Tô Bạch định chuyển từ chảo vệ tinh sang DVD. Cậu đã chất từng chồng đĩa DVD bên cạnh, cứ hai tuần về nhà lại xem phim điện ảnh.

Về phần tại sao cậu không xem phim của Lâm Chính Anh, đó là vì đã hơn nửa đêm. Ngoại trừ nhà Thái Bình ra, những nhà còn lại đều không có người, bởi vì chủ nhà đã đi làm ăn xa. Tô Bạch không dám xem một mình. Hàng xóm nhà cậu là ông Thái Bình vẫn chưa đi đâu cả, vì họ đang lo liệu hộ khẩu cho con trai, chờ làm xong mới đi. Hôm nay, vị khách ăn cơm ở nhà ông Thái Bình chính là người mà ông ấy muốn nhờ cậy mối quan hệ để giúp con trai hoàn thành xong sổ hộ khẩu.

Ở nông thôn, nếu muốn có cái ăn thì chỉ cần chăm chỉ trồng trọt. Nhưng giờ đã là năm 2012 rồi, cái ăn không còn là vấn đề lớn nhất. Sau khi sinh con, ai mà chẳng muốn con cái mình được học hành tử tế, ăn ngon mặc đẹp, nên bắt buộc phải đi làm ăn xa. Huống chi, nông thôn rất chú trọng việc nối dõi tông đường. Dù sinh được bao nhiêu con gái, cũng phải có một đứa con trai. Vì tương lai của con cái, họ nỗ lực kiếm tiền để con trai có thể cưới vợ.

Việc lấy vợ của Tô Bạch và những người cùng lứa không hề rẻ chút nào. Hiện tại là năm 2012, tiền lễ hỏi đã cần mười mấy vạn rồi. Mà sau này, ngoài mười mấy vạn tiền lễ hỏi ra, còn phải có nhà, có xe mới được. Mặc dù vậy, với quan niệm "thà thừa còn hơn thiếu" (ám chỉ việc sinh con trai), mỗi năm vẫn có rất nhiều đàn ông độc thân.

Ngay lúc Tô Bạch đứng dậy định tắt tivi, vì đứng gần điều khiển, cậu vô tình chạm vào nút nào đó. Tiếng hát từ tivi vang lên khiến cậu ngừng lại.

"Trời nắng, ngày mưa, hạ màn rồi lại tiếp tục. Lưu luyến, đêm qua, sao băng xẹt qua mây khói. Luôn xuyên qua trong giấc mơ, là muôn vàn ánh sao rực rỡ lấp lánh. Khi tỉnh lại, hiện ra trước mắt là lời hứa phủ đầy bụi. Cuộn sóng lật qua biển rộng, lắng nghe nỗi nhớ của gió. Tôi xuyên qua nhân gian, mới nhớ tới gương mặt của cậu. Ngẩng đầu, nhìn thấy, phong hoa tuyết nguyệt đầy trời. Quay đầu, phát hiện, cậu ở ngay bên cạnh tôi."

Nếu chỉ nghe bài hát mà không nhìn tên phim, bạn sẽ rất khó tưởng tượng đây là ca khúc kết thúc của bộ phim Robot Biến Hình Cơ Chiến Vương. Bài hát này tên là "Lời Hứa", do Trần Khiết Lệ biểu diễn, sau này được Tô Bạch đưa vào danh sách những bài hát của tuổi thơ.

Thất Kiếm Anh Hùng, Robot Biến Hình Cơ Chiến Vương, Thần Bếp Tiểu Phúc Quý – ba bộ phim hoạt hình này có ca khúc kết phim được Tô Bạch đánh giá là những tác phẩm đỉnh cao. Trước tiên, không cần nói đến việc ba bộ hoạt hình này có thể khiến người ta nghĩ đến những điều cao xa. Chỉ riêng nhạc đầu phim và cuối phim của chúng cũng đã có thể đánh bại nhiều bộ phim hoạt hình sản xuất trong nước rồi. Kể từ sau ba bộ hoạt hình này, các ca khúc phim dần dần bắt đầu xuống dốc. Rất nhiều phim hoạt hình sản xuất trong nước cũng dần dần có nội dung trẻ con hơn.

Còn nhớ hồi nhóm Tô Bạch học lớp 7, khi bàn luận về phim Robot Biến Hình Cơ Chiến Vương, mỗi đứa đều có thể kể vanh vách chi tiết kỹ năng của từng nhân vật. Hay bảy thanh kiếm trong phim Thất Kiếm Anh Hùng tên là gì, đứa nào đứa nấy đều thuộc làu làu vì xem quá nhiều. Về sau, khi Tô Bạch xem lại bộ phim Thần Bếp Tiểu Phúc Quý ở Trạm B, cậu vẫn còn ngơ ngác ngẩn người cả nửa ngày.

Đối với thế hệ 9x, đây mới thực sự là tuổi thơ đích thực của họ.

Bản chuyển ngữ này được đăng tải độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free