Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 350: Dù thế gian có lạnh, chỉ cần ôm một người vào lòng là đủ (1)

"Sao anh mang nhiều đồ đến đây vậy?" Khương Hàn Tô nhìn những túi đồ lớn nhỏ chất trong nhà hỏi.

"Đi đến nhà mẹ vợ, nếu chỉ mang một ít đồ đến, người ta dị nghị đấy chứ?" Tô Bạch cười nói.

"Ừ." Khương Hàn Tô gật đầu, không nói chuyện.

Đồ Tô Bạch đã mang đến thì chắc chắn sẽ không mang về, bởi vậy cô cũng không từ chối.

Tô Bạch dựa vào tường nhìn cô, cô cũng đang nhìn Tô Bạch.

Tô Bạch nhìn cô chẳng biết làm gì, cứ đứng trơ ra trước mặt hắn không nhúc nhích, thật sự rất thú vị.

Mỗi lần Tô Bạch tới đây, chỉ cần Lâm Trân không ở nhà, hắn sẽ như tu hú chiếm tổ chim khách, muốn làm gì thì làm, xưa nay không hề câu nệ.

Bởi vậy, Khương Hàn Tô chỉ cần chiều theo ý hắn là được.

Nhưng lần này, Tô Bạch lại cố ý giả vờ khách sáo, hắn chính là muốn xem Khương Hàn Tô sẽ tiếp đãi một vị khách đặc biệt như hắn như thế nào.

Quả nhiên, rất thú vị.

Tô Bạch đã giả vờ khách sáo, Khương Hàn Tô xem như hoàn toàn không biết phải làm sao.

Nhà cô hiếm khi nào có khách ghé thăm, nên không rành chuyện tiếp đãi khách khứa.

Hơn nữa, Tô Bạch có thân phận đặc biệt, cũng không thể đối đãi khách sáo như người lạ được.

Nhìn Tô Bạch cười tủm tỉm tựa vào tường nhìn cô, không nói không rằng, Khương Hàn Tô có chút oan ức mím môi.

Cô thông minh đến thế cơ mà, thừa biết Tô Bạch đang cố ý trêu chọc mình.

Nhưng trời đang lạnh, Tô Bạch lại lặn lội đường xa bằng xe máy đến nhà tặng quà, Khương Hàn Tô không thể giận hắn, nhưng lại thấy ủy khuất và tự giận chính mình.

Cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch, bởi Tô Bạch vốn là người rất biết cách khuấy động không khí, khiến khách khứa không bao giờ cảm thấy tẻ nhạt.

"Anh, anh có khát không? Anh có muốn uống chút nước không?" Bị Tô Bạch nhìn hồi lâu, Khương Hàn Tô mới lên tiếng hỏi.

Bên ngoài trời rất lạnh, Tô Bạch cũng không muốn tiếp tục trêu cô nữa.

Thế là cười nói: "Khi ở nhà dì anh, anh vẫn chưa uống nước, anh đến nhà em để xin một ly nước nóng."

Một đường đi tới, thời tiết lạnh thế này, đúng là cần một ly nước nóng để làm ấm cơ thể.

Khương Hàn Tô nhíu mũi, nói: "Trước đây anh không bao giờ khách sáo như thế."

Trước đây Tô Bạch thật sự là không bao giờ khách sáo, khi đó da mặt hắn dày cui, hắn khát là tự đi lấy nước uống, dù có Lâm Trân ở đó, hắn cũng vẫn cứ mặt dày ở lì lại nhà ăn cơm.

"Đúng là anh không cần khách sáo như thế, đây là nhà của vợ anh mà." Nói xong, Tô Bạch liền kéo Khương Hàn Tô vào lòng.

"Vừa nãy em đi đâu thế? Bên ngoài trời rất lạnh, em đi đâu mà không mang theo khăn quàng cổ và găng tay?" Bàn tay của Khương Hàn Tô rất lạnh, Tô Bạch nắm vào cứ như đang nắm phải một khối băng.

"Trong nhà hết muối, vừa rồi em ra tiệm tạp hóa mua muối về." Khương Hàn Tô nói.

"Muối đâu?" Tô Bạch hỏi.

Từ nãy đến giờ cô ấy vẫn đứng ở đây, Tô Bạch chẳng thấy cô ấy cầm gì trên tay!

Nhưng từ nhà cô ấy đến tiệm tạp hóa trong thôn rất xa, cả hai thôn chỉ có duy nhất một tiệm tạp hóa, khoảng cách từ nhà dì út đến đó lại gần hơn.

"Ông chủ tiệm tạp hóa có người thân hôm nay kết hôn, cả nhà họ đã đi dự đám cưới rồi, chắc phải đến chiều mới về." Khương Hàn Tô nói.

"Đã hơn chín giờ rồi, em vẫn chưa ăn sáng đúng không?" Tô Bạch hỏi.

Khi vào bếp xếp trứng gà, hắn nhìn thấy bột mì đã nhào sẵn đang nằm trên thớt.

Tô Bạch vốn tưởng rằng bột mì này cô làm bánh màn thầu.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, rõ ràng không phải, bánh màn thầu thì phải hấp cả nồi lớn, trong khi bột mì cô ấy bỏ trong chậu, chắc chỉ đủ làm vài cái bánh bao con con thôi.

Có rất ít người trong thôn làm bánh màn thầu mà chỉ làm vài cái một lúc, bởi vì thời gian chờ bột lên men khá tốn thời gian.

Có lẽ là cô ấy đang muốn làm bánh mì không men, hoặc bánh rau.

Làm mấy món này không cần lên men bột, chỉ cần nhào bột trong chậu, sau đó cán dẹt.

Nếu làm bánh mì, chỉ cần cắt thành từng miếng vuông, hấp trong nồi là được.

Nếu làm bánh rau, cũng rất đơn giản, chỉ cần thêm gia vị và rau củ, sau đó gập lại đem hấp, hấp chín rồi cắt ra là thành món bánh rau thơm ngon.

Người thích uống nước cơm thì cho ít cơm vào đáy nồi, người thích uống canh khoai lang thì cho khoai lang vào đáy nồi.

Đây được xem là bữa sáng của hầu hết người trong thôn.

Cả hai món ăn sáng này đều rất đơn giản, người trong thôn làm bánh mì không men thường ăn kèm tương đậu hoặc tương ớt sẽ ngon miệng hơn.

Bánh rau, chỉ cần cho thêm vài món rau củ tùy thích là được, chẳng hạn như cải trắng hay rau mùi.

Đương nhiên, cũng có thể cắt một ít thịt làm nhân bánh, như vậy sẽ ngon hơn nhiều.

Giống như Tô Bạch, hắn thích bánh rau có nhân thịt.

Đương nhiên, hiện tại các gia đình trong thôn ngày càng khá giả hơn, họ có thể thêm thắt đủ thứ tùy theo sở thích.

Tô Bạch nhớ khi còn bé, khi nhà hắn còn nghèo, bên trong bánh rau thường cho thêm ớt.

Đem ớt cắt thành hạt lựu, sau đó cho thêm ít mỡ heo, bột ngọt và muối, dù cách làm đơn giản nhưng ăn vào lại ngon vô cùng.

Có tiền sẽ ăn theo cách có tiền, không tiền sẽ ăn theo cách không tiền.

Tuy từ nhỏ nhà nghèo, nhưng Tô Bạch chưa bao giờ thấy bữa cơm mình không ngon.

Thức ăn trong thôn tuy đơn giản nên cho dù hắn có kiếm được rất nhiều tiền ở kiếp trước, có những lúc hắn vẫn thấy thèm.

"Bột đã nhào xong rồi, chỉ còn cho rau củ vào nữa thôi, cuối cùng mới phát hiện hết muối." Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

Khương Hàn Tô sợ Tô Bạch trách mình vì chưa ăn sáng, thế là nói: "Không phải là em không muốn ăn sáng, mà là em học bài từ sáu giờ, đến tám giờ mới bắt đầu nhào bột."

"Chỉ là..." Cô lè lưỡi nói: "Từ đây ra tiệm tạp hóa mất hơn hai mươi phút, đi đi về về gần một tiếng đồng hồ, nên bây giờ em vẫn chưa ăn sáng."

"Sáu giờ em dậy, không thể dậy nấu ăn trước sao, ăn sáng xong rồi học bài không được sao? Hơn nữa, anh tin, nếu em dậy sáu giờ và đi đến tiệm tạp hóa, người ta chắc chắn vẫn chưa đóng cửa." Tô Bạch nói.

Nếu sáu giờ cô ấy dậy nấu ăn, khoảng bảy giờ ra tiệm tạp hóa thì tầm giờ đó chủ tiệm tạp hóa chắc còn chưa ăn sáng.

Trời lạnh như thế này, ai mà dậy vào lúc sáu giờ sáng!

Kết quả, cô ấy học bài hai tiếng đồng hồ, thời gian làm bột bị bỏ dở, đợi đến khi đến tiệm tạp hóa thì đã chín giờ, người ta đã đi mất rồi!

"Em sắp xếp lịch trình một ngày là phải ưu tiên buổi sáng sớm, sáu, bảy giờ phải học bài nhanh nhất có thể." Khương Hàn Tô nói.

Tô Bạch nghe vậy, tức giận nhéo má cô, nói: "Khương Hàn Tô, em giỏi lắm."

"Đừng nhéo, em đau!" Khương Hàn Tô oan ức nói.

"Đau cái đầu em á, anh không có dùng lực!" Tô Bạch hết biết nói gì.

"Ừ." Khương Hàn Tô nhẹ nhàng ừ một tiếng.

"Anh ở đây chờ đi, em đi vào trong hâm nóng khoai lang trong nồi, sau đó lấy bột mì làm bánh mì, rồi ăn kèm với tương đậu." Khương Hàn Tô nói.

"Người em lạnh thế này, em đi nhóm bếp đi, anh đi lấy một ít thịt, tương đậu đã có muối rồi, anh sẽ cắt thịt hạt lựu xào cùng tương đậu, như vậy sẽ có một bữa ăn ngon tuyệt." Tô Bạch nói.

Tô Bạch vào nhà lấy ra một miếng thịt, hắn không vội cắt thịt mà đi cán bột mì Khương Hàn Tô đã nhào sẵn, rồi cắt thành những miếng bánh dẹt, sau đó cho vào nồi lớn để Khương Hàn Tô đun nóng.

Khi nồi lớn bên kia đã nóng, Tô Bạch mới bắt đầu cắt thịt hạt lựu, rồi bảo Khương Hàn Tô đun nồi nhỏ lên.

Bếp nông thôn thường có hai chiếc nồi, nồi lớn dùng hấp bánh, nấu canh, còn nồi nhỏ chuyên để xào rau.

Khương Hàn Tô lấy chút củi khô bỏ vào nồi nhỏ, sau đó từ đáy nồi lớn lấy một que củi đang cháy sang, thế là củi khô trong nồi nhỏ bén lửa.

Ở bên này, sau khi nồi nhỏ nóng lên, Tô Bạch cho chút dầu hành vào, chờ dầu nóng, cho hành gừng, tương đậu và thịt thái lựu vào, thêm chút bột ngọt rồi xào đều lên.

Không bao lâu sau, hương thơm phức từ món thịt xào tương đậu bay lên.

Khương Hàn Tô liếm đôi môi nứt nẻ, nhà cô ăn cơm tối rất sớm, năm sáu giờ tối đã dùng bữa tối xong, nên giờ cô thấy hơi đói.

Mà bây giờ đã là chín giờ rưỡi sáng, đã mười mấy tiếng trôi qua kể từ bữa ăn cuối cùng.

Thấy Khương Hàn Tô ngửi mùi thơm mà liếm môi, Tô Bạch vừa cười vừa rót cho cô một gáo nước từ phích.

Tô Bạch không biết chén đĩa nhà cô để đâu, chỉ đành rót nước vào gáo.

Nước sôi đã được nấu từ lâu, nên dù để trong phích giữ nhiệt, giờ cũng không còn nóng hổi nữa.

Nhưng vừa đủ để giảm bớt cái lạnh.

Dòng văn này đã được truyen.free dày công biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free