(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 37: Cảm Ơn Thầy!
Nếu hỏi đâu là nơi thoải mái nhất vào mùa đông ở Dục Hoa, chắc chắn bạn sẽ nhận được câu trả lời là nhà bếp phòng ăn, chứ không phải phòng ngủ của học sinh.
Bên ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, gió lạnh cắt da cắt thịt, nơi này lại ấm áp chẳng khác nào khách sạn năm sao.
Lúc này, Khương Hàn Tô đang dùng que tre xâu rau củ. Khóa áo bông kéo xuống một chút, để lộ chiếc áo len trắng bên trong.
Tô Bạch quan sát cô bé một lát, mười lăm, mười sáu tuổi, còn quá nhỏ nhỉ!
Nhưng không sao, kiếp này Tô Bạch có rất nhiều thời gian để chờ đợi.
- Tô Bạch, lại đến nạp năng lượng à? – Bác gái đang chiên xiên que thấy Tô Bạch đi tới, cười hỏi.
Sau khi nhà ăn của Dục Hoa được cải cách, các quầy đồ ăn vặt chủ yếu là những người được nhà trường mời đến hợp tác.
Ví dụ như quầy xiên chiên, quầy mì khô, mì xào, bánh rán… Về cơ bản, những người này đều có cửa hàng ăn uống riêng bên ngoài.
Thế nhưng, dù có thêm cửa hàng riêng, họ cũng không thể kiếm được nhiều bằng việc bán đồ ăn cho học sinh Dục Hoa.
Họ bán hàng thu tiền, Dục Hoa sẽ lấy một phần lợi nhuận từ đó, cả hai bên đều có thể kiếm bộn tiền.
Còn về bác gái này, bởi vì cứ vào ngày nghỉ, bác lại đẩy một xe xiên chiên đến bán ở cửa quán net Thời Đại, nên Tô Bạch khá quen mặt bác. Đồ ăn của bác rất ngon, Tô Bạch cũng khá thích, lần nào cũng mua không ít về quán net.
- Hôm nay không phải nạp năng lượng, cháu đến ăn xiên chiên ạ. – Tô Bạch cười nói.
- Cứ tự nhiên lấy đi, chỗ này đã chiên xong hết rồi đó. – Bác gái chỉ vào chỗ xiên thịt đã chiên xong trên mâm.
- Dạo này cháu đang giảm béo, không ăn thịt. Lớp trưởng, làm giúp tôi hai xâu mì căn đi. – Tô Bạch cười nói.
Nói xong, Tô Bạch cầm lấy một cái vỏ bánh bao, xé ra một lỗ hổng, chuẩn bị một chút gia vị, rồi chỉ cần chờ mì căn của Khương Hàn Tô là được.
Thế nhưng, Khương Hàn Tô lại như không nghe thấy gì, tiếp tục xâu rau củ của mình.
- Hiện tại cậu đang làm việc cho bác gái, xem như là một nhân viên của quán bác ấy đúng không? Bây giờ tôi ăn có trả tiền đầy đủ, mà bác gái đang bận không giúp được, cậu là người phụ việc, hẳn là cậu có nghĩa vụ làm nóng hai xiên mì căn cho khách thay bác ấy chứ? – Tô Bạch cười hỏi.
Khương Hàn Tô nghe vậy, cuối cùng cũng dừng tay. Cô bé cầm lấy hai xâu mì căn đã chuẩn bị sẵn, sau đó bỏ vào nồi nước dùng nóng. Chờ một phút sau, cô bé vớt mì căn ra rồi đưa cho Tô Bạch.
Sau khi Tô Bạch cho mì căn vào vỏ bánh bao, rồi đổ thêm chút tương ớt, hai tay cầm bánh, mở miệng cắn một miếng, quanh miệng đầy nước sốt thơm lừng.
- A, ngon thật. – Tô Bạch thỏa mãn nói.
Khương Hàn Tô, mỹ thực, có lẽ đây chính là hai thứ Tô Bạch yêu nhất đời này.
Đối với Tô Bạch lúc này, hai thứ đó, thiếu cái nào cũng không được.
Khoảng thời gian sau đó, Tô Bạch cứ ở trong bếp nhà ăn, cùng Khương Hàn Tô.
Bên ngoài lạnh thấu xương, nơi đây không chỉ ấm áp mà còn có mỹ thực và mỹ nhân, Tô Bạch còn lâu mới ra ngoài chịu lạnh.
Chờ Khương Hàn Tô làm xong việc, Tô Bạch mới đứng dậy rời đi.
- Khăn quàng của cậu tôi để trong phòng rồi, sáng mai tôi sẽ mang trả cho cậu. – Nhìn Tô Bạch chuẩn bị đi, Khương Hàn Tô nói.
- Được. – Tô Bạch cười nhẹ, kéo khóa áo bông lên, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.
Vừa mới ra khỏi cửa đã bị tuyết đập vào mặt. Nhớ lại kiếp trước, vào thời điểm này Tô Bạch đang trên đường tới Hải Thành, hắn thật sự không biết trận tuyết này còn tiếp tục rơi đến khi nào.
Tô Bạch lên lầu cầm lấy cái cốc, sau đó đi đến bình nước rót đầy một cốc. Chưa kịp quay về lớp đã bị giáo viên gọi vào văn phòng.
Tô Bạch vừa cầm cốc nước bước vào văn phòng đã nhìn thấy Cao Viễn và Đinh Lượng đang đứng đó.
Đầu Cao Viễn vẫn đang quấn một lớp vải trắng, xem ra bị thương khá nặng.
Ánh mắt Tô Bạch nhìn về phía Đinh Lượng, khẽ nhếch môi.
Hẳn là Đinh Lượng vừa mới bị chủ nhiệm lớp đánh, hai tay rũ xuống, bàn tay sưng lên.
Nếu là người bình thường bị đánh như vậy, có lẽ đã khóc.
Còn Đinh Lượng thì không như vậy, không những không khóc mà còn nhìn thầy chủ nhiệm với vẻ mặt kiêu căng, không hề khuất phục. Nếu khóe miệng còn nhếch lên một chút, e rằng còn hơn cả Long Vương ngạo nghễ, kiêu căng bất cần đời.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đây mới là học sinh trung học mà! Lòng cao hơn trời, bướng bỉnh ngỗ nghịch, lúc nào cũng cho rằng sau này mình sẽ là người trên vạn người, làm nên nghiệp lớn, bởi vậy không bao giờ chịu phục ai.
Năm đó, khi Tô Bạch rời bỏ Qua Thành vào đêm tuyết lớn, chẳng phải cũng giống vậy sao?
Kết quả, vừa tới Hải Thành không được m��y tháng, thực tế đã dạy cho Tô Bạch một bài học xương máu.
- Thầy gọi em có chuyện gì ạ? – Tô Bạch hỏi.
- Cao Viễn nói em ấy làm lớp trưởng không thể khiến các bạn phục tùng, không quản được những học sinh khác, cho nên em ấy đề cử cậu làm lớp trưởng. Cậu thấy sao? – Đoàn Đông Phương hỏi.
- Thưa thầy, lúc này thì e là không được đâu ạ. Hiện tại em đã biết hối cải rồi, em muốn học tập thật tốt, mấy tháng sau này em sẽ dành toàn bộ thời gian để ôn lại kiến thức. – Tô Bạch không thể đồng ý, bởi vì Đoàn Đông Phương biết, chỉ cần Tô Bạch muốn thì cả lớp 12 này, không ai dám trái lời hắn.
Thấy Đoàn Đông Phương có vẻ không vui, Tô Bạch nghiêm túc nói:
- Thưa thầy, thật sự là em muốn học hành bình thường trở lại. Trước đây thầy nói rất đúng, em khác với những học sinh kém khác. Các bạn khác thành tích kém là bởi vì không học được, em có thể học được lại không đi học, điều này thực sự là đang lãng phí thiên phú của em. Vì thế cho nên bây giờ em muốn học tập thật tốt, sau đó thi đậu trường cấp ba trọng điểm.
Đoàn Đông Phương nhìn vào mắt Tô Bạch, Tô Bạch không hề né tránh, ánh mắt rất chân thành.
Đoàn Đông Phương trầm mặc rất lâu, nhìn qua thì ông không hề có biểu cảm gì, thực ra trong lòng đang rất vui vẻ.
So với việc để Tô Bạch làm lớp trưởng lớp 12 này, ông càng muốn Tô Bạch có thể quay đầu lại, học tập thật tốt.
Khi ông vừa mới bước vào trường Dục Hoa để dạy học, Tô Bạch chính là học sinh mà ông thích nhất. Bởi vì khi Tô Bạch làm bài thi lên cấp hai chính là do ông giám thị, mà trong số hai trăm học sinh của ngôi trường đó, thành tích của Tô Bạch đứng thứ nhất.
Sau khi thi xong, Đoàn Đông Phương liền mời Tô Bạch đến học lớp của ông. Đến khi khai giảng, quả nhiên là Tô Bạch vào lớp của ông.
Cũng là bởi vì mối duyên này, hơn nữa Đoàn Đông Phương còn biết được Tô Bạch có thiên phú học tập rất tốt, cho nên đến tận học kì hai của lớp 8, ông không quan tâm thành tích học tập của Tô Bạch lúc đó kém đến mức nào, ngỗ ngược đến mấy, ông chưa từng từ bỏ Tô Bạch.
Mãi đến khi khai giảng lên lớp 9, khi mà T�� Bạch thực sự không còn cách nào cứu vãn nữa, Đoàn Đông Phương mới thực sự từ bỏ hắn.
Lúc này nghe thấy Tô Bạch nói muốn học tập cho thật giỏi, hơn nữa còn không giống như là nói đùa, ông thực sự rất hưng phấn.
Chỉ là càng như vậy, Đoàn Đông Phương càng tỏ vẻ bình thản, nói:
- Ừm, bây giờ tỉnh ngộ vẫn chưa phải là muộn. Từ bây giờ, chỉ cần học cho thật tốt, không phải là không có hy vọng thi đậu trường cấp ba trọng điểm. Giáo viên ngữ văn của cậu là thầy Lý Tân, lúc lớp 7, lớp 8 thầy ấy đều đứng cuối lớp. Đến lúc lên lớp 9, cậu ta chỉ dùng một năm đã thi đậu Qua Thành nhất trung rồi.
- Cho nên, Tô Bạch, chỉ cần hiện tại cậu chịu nỗ lực, thực sự không tính là muộn. – Đoàn Đông Phương nói.
- Nhưng mà cậu cứ nhận vị trí lớp trưởng đi, tôi không cần cậu làm cái gì, mấy việc như thu vở, kiểm tra bài tập thì cứ giao cho tổ trưởng các môn học là được, bình thường chỉ cần cậu quản lý nề nếp lớp một chút thôi. Mà sách tiếng Anh lớp 7, lớp 8 cậu không có, chỗ tôi có sẵn. Cậu chờ chút, lấy về xem đi, chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi tôi, lúc nào tôi cũng có thời gian. – Đoàn Đông Phương nói.
Tô Bạch nghe vậy, hít một hơi thật sâu, sau đó lùi lại mấy bước, cúi người xuống thật sâu, rồi nói:
- Cảm ơn thầy!
Cảm ơn thầy!
Cảm ơn thầy đã không bỏ em!
Cảm ơn những cơ hội thầy đã trao cho em!
Chỉ là lúc đó em không biết nắm bắt lấy.
Đời này em sẽ không để chúng trôi qua.
Tập truyện này được đăng tải độc quyền trên truyen.free, mời các bạn đón đọc.