(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 380: Thì ra, hắn đã cứu mạng mình (1)
Mở cánh cửa đã bám bụi lâu ngày, bên trong là cỏ dại mọc um tùm.
Lá rụng chất thành từng lớp, thậm chí một vài căn phòng đã bị mạng nhện giăng kín.
Từ kỳ nghỉ hè năm lớp 12, họ đã xa nơi đây được một năm rồi.
"Không ngờ, mới xa một năm mà đã ra nông nỗi này rồi." Tô Bạch nói.
"Không sao, dọn dẹp một chút là xong ngay thôi." Khương Hàn Tô đáp.
Nói xong, Khương Hàn Tô đi lấy nước và tìm khăn lau.
Tô Bạch định gọi người đến dọn dẹp, nhưng khi thấy cô ấy đã bắt tay vào làm, hắn liền gạt bỏ ý nghĩ đó.
Con người không thể quá lười biếng, lười mãi thành quen sẽ trở thành bản năng.
Mình có tay có chân, cùng cô ấy làm thì chẳng tốn bao nhiêu thời gian cả.
Tô Bạch cầm lấy cây chổi trong sân, bắt đầu quét lá rụng.
Nhìn Tô Bạch đang chăm chú quét lá, Khương Hàn Tô mỉm cười.
Tự mình chủ động, tự thân vận động để có cuộc sống ấm no là quan niệm mà Lâm Trân đã truyền dạy cho cô từ nhỏ.
Không cần nhờ vả ai, dù không có tiền cô vẫn làm, mà có nhiều tiền thì cô vẫn giữ thói quen ấy.
Chính vì thế, Tô Bạch mới nói cô cứng đầu.
Nhưng sự cứng đầu này lại là điều mà rất nhiều cô gái trên thế giới này không có được.
Hai người lau dọn cả một buổi sáng và đến tận giờ cơm trưa, ngôi nhà mới được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.
Thoạt nhìn thì tưởng chẳng có mấy việc để làm, nhưng bắt tay vào rồi mới thấy đúng là vất vả.
May mà cuối cùng cũng xong xuôi.
Tuy đã bỏ hoang một năm, nhưng các thiết bị điện tử trong nhà vẫn hoạt động trơn tru.
Tô Bạch bật điều hòa trong phòng lên, sau đó ra đón Khương Hàn Tô vào trong phòng.
"Nào, nghỉ ngơi dưới điều hòa một chút đi, chúng ta chưa đói bụng, em không cần vội vàng nấu bữa trưa đâu." Tô Bạch nói.
Mệt đến mức chẳng còn nghĩ gì đến chuyện ăn uống.
Tô Bạch nhìn cái cổ trắng như tuyết của cô. Vì dọn dẹp vất vả, cô đã buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng cho mát.
Tô Bạch khẽ nắm lấy chỏm tóc đuôi ngựa của cô, nói: "Từ lần đầu gặp gỡ năm đó cho đến hiện tại, anh thấy em chẳng thay đổi chút nào, vẫn hồn nhiên, xinh đẹp như thuở nào."
"Những bộ phim điện ảnh về thanh xuân vườn trường nên để em đóng mới phải. Chỉ có em diễn vai nữ chính, mới thực sự sống động." Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô liếc mắt nhìn, cười hỏi: "Vậy em phải yêu đương với người khác trong phim rồi, anh đồng ý không?"
"Không. Em biết đấy, anh là bình giấm lớn mà." Tô Bạch cười đáp.
"Anh khát không?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Còn nước à?" Họ đã mang nước theo trong ba lô khi đến đây, nhưng vì dọn dẹp vất vả nên đã uống hết.
"Em còn một chai nước suối." Khương Hàn Tô lấy bình nước suối từ trong ba lô ra và đưa cho Tô Bạch.
"Em uống trước đi, em uống xong rồi đến lượt anh." Tô Bạch nói.
"Em không khát." Khương Hàn Tô đáp.
"Anh thích em uống trước." Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô hơi đỏ mặt một chút, nhưng vẫn nghe theo hắn nhấp một ngụm nước, sau đó Tô Bạch uống cạn phần nước còn lại trong chai.
Khương Hàn Tô đứng dậy, cầm ấm đi lấy nước và đun sôi.
Sau khi cô trở lại, Tô Bạch vẫy tay ra hiệu, cô lại ngoan ngoãn ngồi vào lòng hắn.
Tô Bạch ôm cô, vuốt ve mái tóc đuôi ngựa của cô. Sau khi hai người nghỉ ngơi xong thì bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.
Vừa rồi không cảm thấy đói bụng, nhưng khi cơn mệt mỏi tan biến, cảm giác đói bụng ập đến.
Bởi vì bây giờ đã hơn một giờ rồi.
Trên đường về, hai người ghé chợ mua ít thức ăn.
Lâu rồi không ăn sủi cảo nên khi tới chợ, họ lập tức mua nguyên liệu để làm sủi cảo.
Vì dầu, muối, tương, giấm đều là những thứ cần phải mua nên Tô Bạch xách hai túi đồ nặng trĩu.
Khương Hàn Tô nhào bột mì, Tô Bạch thì trộn nhân bánh.
Sau khi hai người hoàn thành công đoạn riêng, họ mang vỏ sủi cảo và nhân thịt vào nhà chính, rồi cùng nhau nặn sủi cảo.
Không bao lâu, mấy chục cái bánh sủi cảo đều được nặn xong.
Tô Bạch đun nóng nồi trên bếp gas, Khương Hàn Tô thì cho sủi cảo vào nồi.
Mấy phút sau, một nồi sủi cảo thơm lừng đã được nấu xong.
Tô Bạch múc sủi cảo ra bát, sau đó lấy một cái chén nhỏ, rót một ít giấm, dầu vừng, cùng với tương ớt vừa mua vào chén.
Tô Bạch mang sủi cảo vào phòng khách, còn Khương Hàn Tô thì ở bếp xào thêm vài món phụ.
Sau khi ăn cơm trưa xong, đến khoảng năm, sáu giờ chiều, Tô Bạch nắm tay cô đi dạo một chút dọc theo con đường quen thuộc, sau đó dừng chân ăn tối tại một quán ăn.
Ngày hôm sau là thứ bảy, hai người đến trường trung học số 1 Bạc Thành, lần nữa tản bộ quanh ngôi trường, nơi lưu giữ bao kỷ niệm đẹp của ba năm cấp ba.
Đây là ba năm họ công khai tình cảm, cũng là ba năm họ hiểu và yêu nhau sâu sắc.
Tình cảm giữa họ đã nảy nở từ thời cấp hai.
Hai ngôi trường, sáu năm thanh xuân, là khoảng thời gian trong sáng nhất và tươi đẹp nhất trong những năm tháng của họ.
"Rất lâu rồi em chưa ăn mì khô, đi ăn mì khô nhé?" Sau khi rời khỏi trường học, Khương Hàn Tô nói.
"Đi. Đúng là lâu lắm rồi anh cũng chưa ăn." Tô Bạch cười nói.
Mì khô thương hiệu Tô Bạch hiện chỉ có ở An Bắc. Ở Hàng Châu, đương nhiên là không thể tìm được loại mì khô như vậy.
Nhớ ngày đó, ý định ban đầu của Tô Bạch khi xây dựng nên thương hiệu mì khô không chỉ muốn góp phần phát triển kinh tế quê hương, mà còn muốn có thể thưởng thức món ngon quê nhà ở bất cứ đâu.
Bởi vì mì khô đặt trên mạng và mì khô chính gốc quê nhà khác nhau một trời một vực.
"Em vừa nói xong, anh thấy thèm lắm rồi. Vừa hay ở gần trường trung học số 1 có một quán." Tô Bạch nắm tay cô và đi đến tiệm mì khô Tô Bạch ở cách đó không xa.
Hai người đi vào trong và tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó gọi hai bát mì, hai mươi đồng thịt chó, cùng hai phần canh chua trứng gà.
Sau khi hai người ăn xong lại đi dạo thêm một lúc, đến chín giờ thì trở về nhà.
Khương Hàn Tô đi tắm trước, đợi Khương Hàn Tô tắm xong, Tô Bạch mới vào tắm.
Sau khi tắm xong, Tô Bạch vừa bước ra khỏi phòng tắm, đúng lúc thấy Khương Hàn Tô mặc bộ đồ ngủ đang nằm trên giường đọc sách.
Đôi chân cô gác lên, khẽ lắc lư. Cặp chân ngọc trắng ngần, tinh xảo ấy, cùng với phần đùi cong nhẹ để lộ bắp chân thon thả trắng nõn, khiến Tô Bạch không khỏi nuốt nước bọt.
Tô Bạch đi tới, mỗi tay nắm lấy một bàn chân xinh xắn của cô.
Khương Hàn Tô sững sờ, quay đầu lại, khuôn mặt đỏ lên.
Tô Bạch ngồi xuống và kéo cẳng chân cô đặt lên đùi mình, để hắn thong thả ngắm nhìn và vuốt ve đôi chân ngọc ngà, tinh tế.
Mát lạnh như bạch ngọc, nhưng lại rất mềm.
Sau khi véo nhẹ mấy ngón chân của cô, Tô Bạch tiếp tục đưa tay xuống lòng bàn chân trắng mịn của cô, rồi gãi nhẹ lên gan bàn chân.
Khương Hàn Tô sợ ngứa, nói: "Đừng gãi mà!"
Tô Bạch mỉm cười, cúi đầu cắn một cái lên ngón chân.
Nửa giờ sau, Tô Bạch trèo lên giường, nâng nhẹ cằm cô và đặt lên môi cô một nụ hôn thật dài.
Dứt môi, Tô Bạch ánh mắt hướng về cô gái xinh đẹp đang ở dưới thân, hỏi: "Có thể cho anh không?"
Khương Hàn Tô ngượng ngùng một lát, nhưng vẫn khẽ gật đầu, khe khẽ "ừm" một tiếng.
Cô đã nói khi lên đại học sẽ trao cho hắn, hơn nữa, lúc này cô cũng đã động tình rồi.
Giống với những gì Tô Bạch từng nói, nếu như hắn muốn, hắn có thể có được từ nhiều năm trước.
Khương Hàn Tô một khi đã xác định ai là người đàn ông của mình, cả đời này cô sẽ chỉ yêu anh ta.
Bởi vậy, dù Tô Bạch có bỏ rơi cô, đời này của cô cũng chỉ chấp nhận một người đàn ông duy nhất mà thôi.
Vậy nên, việc trao thân cho hắn sớm hay muộn cũng chẳng khác biệt là bao.
Chỉ là Tiểu Hàn Tô vốn dĩ da mặt mỏng, nếu như Tô Bạch không muốn, làm sao cô có thể chủ động được.
Tô Bạch hôn lên gò má hồng của cô, sau đó trượt dần xuống môi cô.
Chỉ là lần này, Tô Bạch không chỉ dừng lại ở đó, mà nụ hôn cứ thế trượt dài xuống dưới.
Không một vị trí nào trên cơ thể cô mà Tô Bạch bỏ qua.
Người con gái Tiểu Hàn Tô, trong sáng hơn bất cứ ai, hơn bất cứ điều gì trên đời.
Thuần khiết như lần đầu gặp gỡ vào năm lớp 7.
Vẫn giữ mãi sự đơn thuần và tốt đẹp.
Đêm dần buông, cảnh xuân tươi đẹp vẫn vẹn nguyên như thưở nào.
Bản chuyển ngữ này được th��c hiện bởi truyen.free, với sự kính trọng dành cho nguyên tác.