Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 379: Về nhà

"Nhớ kỹ, buổi tối không được uống rượu. Nếu muốn uống thì cũng chỉ được uống một chút bia thôi." Khương Hàn Tô nói.

"Hừm, yên tâm đi." Tô Bạch mỉm cười, nói: "Em về trước đi, về nhà cẩn thận."

"Ừm." Khương Hàn Tô gật đầu rồi trở về nhà.

Tô Bạch đi tới một nhà hàng gần đó, tìm một phòng riêng, đẩy cửa bước vào. Mọi người cũng đã đến ��ông đủ.

Khác với lần Tết trước, lần này mọi người tụ họp đông đủ hơn hẳn.

Tô Bạch dự định chỉ uống bia, nhưng trước những lời mời rượu tới tấp của mọi người, hơn nữa ở đây đều là bạn thân, cuối cùng Tô Bạch đành chuyển từ bia sang rượu mạnh.

Người ta vẫn vậy thôi, có Khương Hàn Tô ở đó thì Tô Bạch còn biết giữ chừng mực. Nhưng vợ vắng mặt, hắn chẳng thể nào kiềm lòng trước men say.

Cả đám người cụng chén cạn ly, chẳng mấy chốc đã say bí tỉ.

Tô Bạch thanh toán rồi ra về trước, hắn đi trên đường với tinh thần mơ mơ màng màng.

Đầu óc quay cuồng, hắn cảm giác như mình sẽ đổ gục ngay nếu bước thêm vài bước nữa.

Tô Bạch xoa cái đầu đang ong ong, sau đó ngồi bệt xuống vệ đường.

Hắn lấy điện thoại và gọi cho Khương Hàn Tô.

"Alo?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Tiểu Hàn Tô, anh uống say rồi." Tô Bạch nói.

Nói xong, hắn gối đầu lên cánh tay rồi ngủ thiếp đi.

Khi say rượu, hắn không quậy phá mà chỉ ngủ.

Khương Hàn Tô nhận điện thoại xong thì vội vã xuống lầu.

Theo con đường quen thuộc, cô trông thấy Tô Bạch đang ngồi ngủ dưới ánh đèn đường.

Khương Hàn Tô khẽ nhíu mũi, đi đến đỡ hắn dậy rồi nói: "Đã dặn anh không được uống nhiều rượu mạnh rồi mà. Nếu em không đến thì anh làm sao đây chứ?"

Tô Bạch bị Khương Hàn Tô đánh thức, nghe vậy cười nói: "Sẽ chẳng ai đến cả, chỉ có tiểu Hàn Tô của anh là khác thôi."

Nói rồi, hắn còn đưa tay sờ lên gương mặt xinh đẹp của cô.

"Lưu manh!" Mặt Khương Hàn Tô đỏ bừng, gạt tay hắn rồi nói: "Say rồi còn giở trò không thành thật."

"Anh nặng lắm, em không cần dùng sức đỡ anh đâu. Chỉ cần nắm tay anh và dẫn đi là được, anh ngủ đây." Nói xong, Tô Bạch nhắm chặt mắt lại.

"Anh không sợ em mang anh đi nơi khác sao?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Em đi đâu anh theo đó, dù em có dắt anh xuống địa ngục, anh cũng cam lòng." Tô Bạch nói.

Khương Hàn Tô mím môi rồi lặng im.

Nhưng cô không nghe lời Tô Bạch chỉ nắm tay hắn, mà vòng tay ôm eo, chậm rãi dìu hắn đi về phía trước.

Dù vậy rất khó khăn, nhưng dù có khó khăn đến mấy vẫn tốt hơn để Tô Bạch ngã bổ nhào.

C�� sợ nếu không đỡ, Tô Bạch sẽ ngã mất.

"Không cần làm vậy đâu." Tô Bạch nói.

"Anh đau lòng à? Nếu cảm thấy đau lòng thì lần sau đừng uống rượu mạnh nữa." Khương Hàn Tô nói.

Trán Khương Hàn Tô lấm tấm mồ hôi, nhưng cô mặc kệ, cẩn thận từng li từng tí, chậm rãi dìu hắn bước về phía trước.

Cô có ngã cũng không sao, nhưng không thể để Tô Bạch ngã được.

Cứ thế, Khương Hàn Tô dồn hết sức lực để đỡ Tô Bạch về nhà.

Lúc này, đã quá mười một giờ đêm, mẹ Tô Bạch và bà nội đều đã ngủ.

Để tránh làm họ lo lắng, Khương Hàn Tô không dám đánh thức.

Sau khi đặt Tô Bạch lên giường, Khương Hàn Tô không nghỉ ngơi mà tiếp tục xuống lầu.

Một vài phòng khám tư nhân gần đó đều đã đóng cửa, cô đi thẳng đến bến xe mới thấy một tiệm thuốc mở cửa 24/24.

Từ tiệm thuốc, cô mua thuốc giải rượu rồi về cho Tô Bạch uống. Lúc này, cô mới dùng khăn giấy lau đi những giọt mồ hôi trên trán, rồi ngồi xuống giường nghỉ ngơi.

Khi Tô Bạch uống thuốc xong, hắn mới biết cô vừa làm những gì.

Tô Bạch gắng gượng ngồi dậy, rồi ôm chặt cô gái bên cạnh vào lòng.

"Chỉ lần này thôi, lần sau anh sẽ không bao giờ uống rượu nữa, kể cả bia cũng không." Tô Bạch áp trán mình lên trán cô, nói: "Xin lỗi."

Tô Bạch rất ít khi nói lời xin lỗi, nhưng lần này, hắn thật sự sai rồi.

"Không sao đâu." Khương Hàn Tô lắc đầu, nói: "Lần trước em bị phù chân, anh cũng đã chạy rất xa để mua thuốc cho em đó thôi."

"Em không thể cứ hiền lành như vậy mãi được. Hôm nay anh không nghe lời em, em phải phạt anh mới phải. Nếu không thì sau này làm sao anh nghe lời em được nữa chứ!" Tô Bạch véo mũi cô nói.

"Em không thấy những diễn viên trong phim à? Khi chồng không nghe lời, ra ngoài uống rượu say mèm, người vợ sẽ tức giận mắng cho một trận." Tô Bạch nói.

"Em, em không biết mắng người." Khương Hàn Tô nói.

"Vậy em cũng phải giận chứ!" Tô Bạch nói.

"Em chỉ cần nghĩ đến những điều anh đã làm cho em, là em không còn giận nữa rồi!" Khương Hàn Tô nói.

"Vậy em đúng là ngốc thật." Tô Bạch nói.

"Không được mắng em." Khương Hàn Tô nói.

"À, thế thì không mắng nữa." Tô Bạch nói: "Thay đồ giúp anh rồi mình đi ngủ thôi."

"Em, em phải cởi đồ cho anh sao?" Khương Hàn Tô hỏi.

"Chẳng lẽ để anh mặc bộ đồ này đi ngủ ư?" Tô Bạch hỏi.

"À, được rồi." Khương Hàn Tô mím môi, rồi cởi đồ cho hắn.

Sau khi cởi đồ, Tô Bạch vén chăn lên, kéo cô vào lòng.

"Như vậy thoải mái hơn." Tô Bạch đắp chăn cho cô, rồi hôn lên gương mặt xinh đẹp của cô.

"Đừng hôn, toàn là mùi rượu." Khương Hàn Tô nói.

"Ừ, không hôn nữa." Tô Bạch ôm cô, dịu dàng nói: "Sau này anh sẽ không uống rượu."

"Ừm." Khương Hàn Tô nằm trong vòng tay hắn, nhẹ giọng nói.

Sáng hôm sau thức dậy, đã chín giờ, Khương Hàn Tô không thấy đâu.

Có lẽ nhờ tối qua Khương Hàn Tô mua thuốc giải rượu cho uống, nên đầu hắn không còn đau nhức dữ dội như trước nữa.

Đầu óc không còn choáng váng, Tô Bạch rời giường, phát hiện trong nhà chỉ có mình Khương Hàn Tô, mẹ và bà nội đều không có ở đây.

"Mẹ và bà nội đâu?" Tô Bạch hỏi.

"Họ đi nhà thờ rồi." Khương Hàn Tô nói.

Tô Bạch lúc này mới nhớ ra, bởi vì bà nội đi nhà thờ mỗi ngày, nên trong thời gian gần đây, mẹ hắn cũng bắt đầu tin đạo.

Có rất nhiều người lớn tuổi ở An Bắc tin Chúa, bởi vì ở đây có rất nhiều nhà thờ. Cứ cách một ngày, họ lại đến nhà thờ cầu nguyện.

Cũng coi như là nơi ký thác tâm linh.

"Vậy có nghĩa là trong nhà chỉ có hai chúng ta thôi sao?" Tô Bạch hỏi.

"Ừm." Khương Hàn Tô gật đầu, sau đó hỏi: "Anh, anh định làm gì?"

"Chẳng muốn làm gì cả." Tô Bạch đi tới, vươn tay ra, nói: "Lại đây, cho anh ôm một cái nào."

"Không." Khương Hàn Tô lùi lại, nói: "Anh còn chưa đánh răng rửa mặt mà."

"Còn chưa mua thì làm sao bây giờ?" Tô Bạch hỏi.

Khương Hàn Tô nói: "Em vừa xuống lầu mua hai cái, để trong phòng tắm rồi. Bàn chải đánh răng màu trắng là của anh."

Tô Bạch đi vào phòng tắm, hỏi: "Cái màu hồng bên cạnh là của ai?"

"Là của em." Khương Hàn Tô nói.

"Ồ." Tô Bạch nói: "Anh thích dùng màu hồng."

Nói rồi, Tô Bạch cầm lấy bàn chải màu hồng, bôi kem và đánh răng.

Sau khi rửa mặt xong, Tô Bạch ôm cô ngồi trên ghế sô pha.

"Sáng nay em làm món gì ngon thế?" Tô Bạch vuốt ve bàn tay nhỏ bé của cô và hỏi.

"Em làm bánh rau ăn sáng, trong nồi còn một vỉ nữa đó." Khương Hàn Tô nói.

"Quả nhiên, chỉ có tiểu Hàn Tô nhà ta là hiểu anh nhất. Lâu lắm rồi anh chưa được ăn bánh rau." Nói rồi, Tô Bạch bế bổng cô lên.

"Anh đi ăn bánh đi, ôm em ở đây làm gì chứ?" Khương Hàn Tô ngạc nhiên kêu lên.

"Chẳng có lý do gì cả, anh muốn ôm, không được sao?" Hắn bế cô vào bếp, Tô Bạch gỡ vỉ bánh rau xuống, rồi cắt thành nhiều miếng.

Tô Bạch cầm một miếng lên cắn, nói: "Hừm, ngon tuyệt."

Dưới vỉ có nước cơm, Khương Hàn Tô múc cho hắn một bát.

Ăn mấy cái bánh rau, uống hai bát nước cơm, cuối cùng bụng hắn cũng coi như đã no.

Sau khi Tô Bạch ăn xong, Khương Hàn Tô dọn dẹp bát đĩa đi rửa.

Buổi trưa họ ở lại đó ăn, đến xế chiều, Tô Bạch mua một xe đầy đồ, rồi lái chiếc xe đã lâu không dùng của công ty thẳng về Khương thôn.

Hai người rời đi lúc một giờ chiều, đến Khương thôn vừa đúng hai giờ rưỡi.

Đỗ xe trước cửa nhà, Tô Bạch mang theo đồ rồi gõ cửa.

Cuộc sống ngày càng khấm khá hơn. Khương Hàn Tô học đại học không tốn tiền sinh hoạt phí, cũng không mất học phí. Vì vậy, cả nhà Lâm Trân cũng không cần phải vất vả ngày ngày nữa.

Bán rau không kiếm được bao nhiêu tiền nên họ không còn bán nữa, còn những thứ khác thì họ vẫn tiếp tục bán.

Nhờ có vài mẫu đất trong nhà, cộng thêm việc nuôi một ít gia súc, cuộc sống thường ngày của họ khá sung túc.

Tính cách hai mẹ con đều rất cố chấp, nếu không, với thân phận hiện tại của Tô Bạch, họ đã sớm có thể sống thoải mái từ lâu rồi.

Nhưng Lâm Trân nói, trừ khi hai người kết hôn, nếu không bà sẽ không chấp nhận sự giúp đỡ từ hắn.

Chỉ khi kết hôn rồi, họ mới thực sự xem là người một nhà.

Về vấn đề này, Tô Bạch cũng từng nhờ Khương Hàn Tô khuyên mẹ cô, nhưng Khương Hàn Tô cũng có thái độ tương tự.

Như vậy, Tô Bạch đành bất lực.

"Mẹ!" Vừa thấy Lâm Trân bước ra, Khương Hàn Tô đã như chim yến con sà vào lòng mẹ.

Nửa năm không gặp, sao Khương Hàn Tô lại không nhớ mẹ cho được.

"Đừng khóc chứ con, vừa về đã khóc rồi, không phải trước đây mạnh mẽ lắm sao." Lâm Trân lau nước mắt cho cô, nói.

Lâm Trân ngẩng đầu, thấy Tô Bạch đang cầm quà đứng đó.

"Con chào thím Lâm." Tô Bạch cười nói.

Lâm Trân gật đầu, nói: "Đừng đứng đó nữa, mau vào nhà đi."

"Thím Lâm, lần này không để con mang quà về nữa à?" Tô Bạch nói đùa.

Lâm Trân trừng mắt nhìn hắn rồi nói: "Thím bảo con mang về mà con có chịu mang về đâu? Nếu con thực sự nghe lời thì tốt quá rồi."

Tô Bạch đi vào sân, đặt quà vào trong nhà.

Ở Khương thôn chơi một ngày, sáng hôm sau, Tô Bạch đưa Khương Hàn Tô đến Bạc Thành.

Ở Bạc Thành, họ còn có một ngôi nhà trong ngõ Hạnh Hoa, đó là nơi hai người từng trải qua ba năm cấp ba. Những dòng chữ này được chuyển ngữ và hoàn thiện bởi truyen.free, mong bạn đọc có những giây phút thư giãn tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free