(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 40: Nếu Đã Trọng Sinh...
- Bạch ca, lát nữa anh dùng tài khoản của em đánh hai trận đi, dạo này em thua nhiều quá. Đường Vĩ cầm chiếc CMND đã chuẩn bị sẵn từ trước quét một lượt, sau đó đưa mật khẩu tài khoản cho Tô Bạch.
Có chính sách thì có đối sách, nguồn thu chính của quán net là từ trẻ vị thành niên. Nếu quả thật chỉ cho phép người đủ mười tám tuổi trở lên vào mạng, quán net của Đường Vĩ hẳn đã phải đóng cửa từ lâu rồi.
Tô Bạch cười nói:
- Được.
Máy chủ Bắc Mỹ đã ra mắt được một thời gian, vừa hay hắn cũng cần luyện tay một chút, làm quen với phiên bản của hơn mười năm về trước.
Tài khoản của hắn lại có điểm số quá cao, kiến thức về trang bị đã quên mất bảy tám phần, dùng tài khoản 1400 điểm của Đường Vĩ để luyện tập là hợp lý nhất.
Nhưng sau khi điều chỉnh xong bàn phím và chuột, rồi dùng tài khoản của Đường Vĩ tìm trận, Tô Bạch mới phát hiện ra rằng, đối thủ bên kia căn bản là quá yếu.
Con mẹ nó, không biết last hit, kỹ năng cũng không biết dùng, chẳng khác gì mấy con lính. Bởi vì kiếp trước Tô Bạch chuyên chơi ADC nên yêu cầu đối với chuột rất cao, con chuột lạ hoắc ở quán net này Tô Bạch dùng không quen – người chơi ADC nào cũng sẽ hiểu cảm giác này. Thế nhưng, hắn vẫn có thể tùy tiện ăn mạng dễ dàng.
Huống chi là hắn, Tô Bạch cảm thấy bất cứ ai từ hậu thế đến đây đều có thể xử đẹp mấy con gà này mà không chút khó khăn.
Những người chơi này lên đồ và cách đi đường rất quái dị: Lên tận hai chiếc giày, không có người đi rừng, Garen lên đồ AP, Mordekaiser thì đi đường trên.
Nhưng Mordekaiser không sử dụng mana, chỉ cần mua bình máu là đủ để đi đường. Thế mà việc đó lại thành công.
Người không biết last hit thì làm được gì? Chơi hơn 15 phút mới biến về, rốt cuộc chỉ mua được vài món đồ nhỏ.
- Mấy con gà này mà cậu cũng đánh không được à? Tô Bạch chơi ADC Graves, sau khi kết thúc ván game với bốn mươi bốn điểm hạ gục, hắn cạn lời nhìn Đường Vĩ.
- Không, không phải em gà, là Bạch ca anh quá mạnh. Đường Vĩ gãi gãi đầu, lúng túng cười nói.
Đường Vĩ chơi trò này còn nhiều hơn Tô Bạch, vậy mà cậu ta đánh ở rank này vô cùng chật vật, còn Tô Bạch thì ăn mạng như cắt rau gọt dưa. Đường Vĩ thật sự không biết nói sao cho phải.
Lần đầu tiên Đường Vĩ cảm nhận được chênh lệch giữa người với người thật sự là rất lớn.
Sau khi giúp Đường Vĩ đánh xong một trận, Tô Bạch liền dừng lại. Đánh thế này, hắn cảm thấy chẳng khác gì đánh với máy cả.
Sau khi suy nghĩ một lát, Tô Bạch liền phát hiện cách nhìn của bản thân có vấn đề.
Đây không phải năm 2025 mà là năm 2012. Máy chủ Liên Minh Huyền Thoại trong nước vừa mới ra mắt được vài tháng, việc những người này không biết chơi là chuyện hết sức bình thường.
Đối với Tô Bạch, không phải là trình độ của bọn họ quá yếu, mà phải nói là trình độ chung của toàn bộ người chơi Liên Minh Huyền Thoại lúc này đều như thế mới phải.
Tô Bạch có kinh nghiệm chơi hơn mười phiên bản, hơn nữa lúc này hắn đang ở độ tuổi thích hợp nhất để chơi game. Hắn đánh mấy trận ở rank thấp để làm quen tay, sau đó hoàn toàn có thể luyện tập với những người có rank cao nhất ở máy chủ trong nước.
Nếu như rank Vàng bây giờ không bằng rank Đồng trước đây, vậy thì hơn hai nghìn điểm ở thời điểm hiện tại cùng lắm chỉ tương đương với bậc Bạch Kim, Kim Cương của kiếp trước.
Sau khi đánh thêm vài trận, tài khoản của hắn leo lên hơn hai nghìn điểm, Tô Bạch liền phát hiện ra rằng, những suy nghĩ của hắn đều đúng.
Hắn không chỉ hạ gục được mấy chục điểm ở rank thấp mà ở rank cao cũng không khác gì.
Điểm mạnh của mấy người này so với những người ở bậc rank thấp chỉ là sự hiểu biết về nội tại của tướng, biết sử dụng kỹ năng, biết last hit, và biết một chút combo để tối ưu hóa sát thương.
Mà những điều này, rất nhiều người chơi rank Bạc, Vàng sau này đều làm được.
Nếu như vào lúc này Tô Bạch chơi Leesin với combo R + Flash, hoặc chơi Thresh với Q + Flash, e rằng có thể làm cho mấy người này tròn mắt ngạc nhiên.
Nhưng hình như Thresh ra mắt vào tháng 1 năm 2013, nên lúc này vẫn chưa có.
Tô Bạch lại mở cửa hàng để xem các tướng bên trong, phát hiện không chỉ Mùa 1 chưa có giày trượt, ngay cả Mùa 2 cũng vậy.
Tô Bạch suy nghĩ một lát.
Hắn tải một cái phần mềm ghi âm, sau đó lại cài thêm Youku Client.
Sau đó Tô Bạch bắt đầu tìm thêm một trận xếp hạng, đến giai đoạn chọn tướng hắn lập tức chọn Leesin vì hắn ở vị trí đầu tiên.
Vào lúc này vẫn chưa có hệ thống tự động phân chia đường như sau này, chỉ chia làm năm vị trí để chọn tướng. Ở rank cao còn đỡ hơn một chút, nếu như là ở rank thấp thì vị trí thứ 5 thường xuyên chọn tướng hỗ trợ.
Cho nên điều này đã dẫn đến một vấn đề: những người ở rank thấp nếu bị xếp ở vị trí thứ 5 sẽ thường có những câu như: "Nhường S5 đi Mid hoặc AFK" hay "Để S5 chơi Yasuo hoặc là phá game".
Nhưng khi Tô Bạch liếc nhìn khung chat, có vẻ như hắn đã ghép được với một người đi rừng rất giỏi, bởi vì mấy người còn lại đều đang chỉ trích Tô Bạch vì đã đoạt vị trí đi rừng của người chơi thứ ba (S3).
- Cùng đội với Nặc Đạo mà tại sao không cho Nặc Đạo đi rừng?
- Đây không phải rank thấp, sao S1 lại tranh đường như vậy?
- Nè, để cho Nặc Đạo đi rừng là chắc chắn lên điểm rồi.
- Không sao, tôi chơi hỗ trợ cũng được. - Nặc Đạo nói.
Sau hai mươi phút, trò chơi kết thúc. Leesin của Tô Bạch có 29 điểm hạ gục, trong khi tổng số điểm hạ gục của cả đội địch chỉ là 25.
Sau khi chơi xong, Tô Bạch liếc nhìn trạng thái tải xuống của máy chủ Bắc Mỹ, còn khoảng nửa giờ nữa mới có thể hoàn tất.
Tô Bạch đăng ký một tài khoản tên là Bạch Y Thắng Tuyết trên Youku, sau đó tải video trận đấu vừa rồi lên, với tiêu đề chỉ vỏn vẹn năm chữ: "Đây Mới Đúng Là Leesin".
Tuy lúc đó BiliBili đã ra mắt được hơn hai năm nhưng vẫn chưa thực sự phổ biến, trang web hot nhất lúc bấy giờ vẫn là Youku.
Có rất nhiều người cũng đăng tải video dạy chơi Liên Minh Huyền Thoại ở trên Youku.
Sau khi đăng tải xong, Tô Bạch không tiếp tục chơi nữa mà mở QQ ra, tìm kiếm một hội nhóm.
Nhưng vào lúc này, giao diện trò chơi lại hiện lên thông báo kết bạn. Tô Bạch mở ra xem, có ba người gửi lời mời, một trong số đó không ngờ lại là Nặc Đạo.
Tô Bạch đồng ý, sau đó Nặc Đạo lập tức gửi tin nhắn tới:
- Người anh em, cái combo vừa rồi cậu làm như thế nào vậy?
- R trước sau đó Flash. - Tô Bạch nói.
Combo R Flash của Leesin, những người chơi mới vào năm 2025 đều biết, nhưng năm 2012 thật sự không có bao nhiêu người biết đến.
- Không hiểu.
Nặc Đạo trả lời lại:
- Người anh em có muốn tham gia nhóm của tôi không? Tôi là người quản lý.
Nặc Đạo nói xong, gửi cho Tô Bạch một mã số nhóm.
Tô Bạch nhìn những con số trước mắt, hơi xúc động.
Đây chính là nhóm mà lúc nãy hắn định tìm kiếm. Nếu như kiếp trước hắn có thể xuất hiện trong nhóm này sớm hơn, thì hắn đâu phải trải qua một khoảng thời gian khổ sở như vậy.
Tô Bạch nhập mã số vào, số điểm cần để vào là hai nghìn điểm.
Tô Bạch biết, nhóm này tưởng chừng chỉ cần hai nghìn điểm là có thể vào được, thế nhưng đa phần thành viên bên trong đều là tuyển thủ chuyên nghiệp. Kiếp trước, phải đến năm 2014 Tô Bạch mới có thể vào được nhóm này.
Nói trắng ra, nhóm này chính là một nhóm chuyên cày thuê. Mỗi ngày, chủ nhóm đều sẽ đưa ra các đơn hàng cày thuê của cả máy chủ trong nước và máy chủ Bắc Mỹ.
Sau khi các thành viên trong nhóm hoàn thành yêu cầu của khách, chủ nhóm sẽ rút 10% phí trung gian.
Ví dụ như kiếp trước, Tô Bạch bán đi hai tài khoản rank Cao Thủ. Thông qua chủ nhóm làm trung gian, hai tài khoản đó bán được mười bốn vạn tệ, chủ nhóm sẽ lấy 14.000 tệ.
Đây chính là "tài nguyên", chỉ khi bạn đạt đến một mức độ cao nhất định trong một lĩnh vực nào đó. Kiếp trước Tô Bạch đã đạt đến hai nghìn điểm từ sớm, nhưng lại không tiếp xúc đến những điều này.
Cho đến khi hắn tham gia một đội tuyển đánh giải chuyên nghiệp, ngay lập tức có người mời hắn vào.
Mà kiếp này, tuy rằng hắn chưa trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng nhờ kỹ thuật tốt nên được mời vào. Dù sao cũng không có mấy người có thể đạt đến trình độ tàn sát những người ở rank cao như vậy.
Sau khi Tô Bạch tham gia vào, hắn phát hiện trong nhóm chỉ có vài chục người, không phải hàng nghìn người như kiếp trước.
Điều đó cũng đúng thôi, dù sao bây giờ không có nhiều tuyển thủ chuyên nghiệp.
- Nặc Đạo, đây là ai?
- Tuyển thủ của đội tuyển nào?
- Đánh vị trí nào?
- Nam hay nữ?
Sau khi bọn họ nhìn thấy có người mới tiến vào, lập tức dồn dập hỏi.
- Đương nhiên là nam, máy chủ trong nước có người con gái nào đánh lên hai nghìn điểm sao?
Sau khi Nặc Đạo nói xong, lại gõ chữ nói tiếp: "- Vừa rồi tôi mới gặp cậu ta trong một trận xếp hạng, một người chơi rất mạnh, hơn nữa còn là một người chơi chuyên đi rừng. Tôi mới kéo cậu ta vào được, sau này lại có thêm người cày thuê các đơn điểm cao ở máy chủ Bắc Mỹ rồi."
- Đi rừng à, tuyệt quá! Nhóm chúng ta thiếu nhiều nhất chính là người đi rừng. Có người nói.
- Trước kia, tôi từng đề nghị lôi kéo vài người đi rừng giỏi mà các cậu lại không nghe. Nếu không thì đơn hàng lần trước tôi đã hoàn thành từ lâu rồi.
- Đúng đấy, các tuyển thủ ở máy chủ Bắc Mỹ kia đều đánh hai vị trí rừng và mid. Nếu không có người đi rừng thì thật sự không thể thắng được.
Cày thuê cho mức điểm trên hai nghìn, vị trí có khả năng phối hợp tốt nhất chính là đi rừng.
Bởi vì đi rừng có thể phối hợp với cả ba đường còn lại, cho nên rất cần người đi rừng.
- Mọi người tạm thời ngưng một chút. Chỗ này tôi mới nhận được một đơn hàng, có ai nhận không? Đúng lúc này, chủ nhóm đột nhiên hỏi.
- Anh Lương, nói rõ một chút đi.
- Đúng đấy, giá tiền thế nào, mức điểm ra sao còn chưa nói mà.
- Đơn hàng này là của máy chủ Bắc Mỹ, mục tiêu là Top 10. Người đưa yêu cầu là một du học sinh tại Mỹ, tài khoản hiện tại có 1700 điểm, giá mười lăm vạn tệ. Chủ nhóm nói ngắn gọn.
- Cái giá này cũng không thấp, một đơn này bằng mấy đơn lẻ, có ai nhận không? Chủ nhóm hỏi.
- Top 10 máy chủ Bắc Mỹ ư? Thôi quên đi!
- Cái đơn hai nghìn điểm lúc trước tôi còn chưa hoàn thành, lấy đâu ra thời gian?!
- Nếu là Top 10 máy chủ trong nước tôi còn nhận được, chứ còn máy chủ Bắc Mỹ bị lag, không dám nhận.
- Tháng sau đội của tôi còn có vài giải cần đánh, mấy ngày nay tôi đang bận luyện tập, không nhận được.
- Top 10 máy chủ Bắc Mỹ bây giờ cần bao nhiêu điểm mới có thể lên được? Đúng lúc này, Tô Bạch hỏi.
- Người đứng hạng thứ 10 bây giờ của máy chủ Bắc Mỹ là TSM AD, 2209 điểm. Chủ nhóm nói.
- Vậy tôi nhận. - Tô Bạch nói.
500 điểm, nếu như liên tục thắng thì cũng chỉ mất khoảng một đến hai tuần.
Còn nói về độ trễ, nếu như là máy chủ châu Âu thì thật sự bị lag không ít, nhưng máy chủ Bắc Mỹ chỉ bị lag khoảng 100 ping, vẫn khá ổn.
Việc cày thuê này, Tô Bạch căn bản không xem đây là một công việc kiếm sống.
Chỉ là, nếu muốn nhanh chóng kiếm được một số vốn để khởi nghiệp, biện pháp dễ dàng nhất chính là cày thuê.
Không cần bất cứ tiền vốn nào, mỗi ngày sau khi tan học đến quán net đánh vài trận là được.
Sau khi nhận được tiền, Tô Bạch chuẩn bị mở hai quán mì khô ở Qua Thành.
Nếu như Tô Bạch có thể mở tiệm mì khô ở khắp nơi trong Qua Thành, khiến quán mì của mình có chút danh tiếng. Như vậy, hắn sẽ càng có thêm lòng tin để mở rộng quán mì ra khỏi Qua Thành.
Tô Bạch từng thấy một câu nói rất hay ở trên mạng: "Bạn là một sinh viên, nhưng cả đời bạn không thể mãi ở trong cái thị trấn nghèo nàn, rách nát đó được. Tôi cho rằng, mục đích chúng ta được giáo dục là để giúp đỡ quê hương mình thoát khỏi nghèo khó chứ không phải là để rời khỏi quê hương!"
Cho nên, nếu Tô Bạch đã sống lại rồi, tất nhiên hắn phải làm chút gì đó với mảnh đất nghèo khó này.
Mọi độc giả yêu thích tác phẩm này có thể tìm thấy bản dịch đầy đủ và chất lượng tại truyen.free.