Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 49: Đồi phong bại tục

- Cậu đừng nghĩ nhiều.

Tô Bạch nhìn cô, nói: - Tôi sẽ không làm gì quá đáng đâu. Thời gian của chúng ta còn dài, tôi sẽ khiến cậu rung động vì tôi.

- Cậu đừng nói chuyện rung động hay không rung động. Trái tim làm bằng thịt, cậu cũng chẳng phải tiên tử lạnh lùng tu vô tình đạo trong tiểu thuyết. Vì thế, một ngày nào đó cậu sẽ thích tôi thôi. Hơn nữa, trong mấy cuốn tiểu thuyết ấy, tiên tử dù được thiết lập tu vô tình đạo thì đến cuối cùng kiểu gì cũng yêu nam chính. - Tô Bạch cười nói.

- Những ngày qua cậu cũng thấy rồi đó, mỗi sáng tôi đều đến sớm tự học, mỗi khi rảnh rỗi tôi đều tìm chủ nhiệm lớp để ôn bài. Thế nên, lời tôi nói về việc nỗ lực tiến bộ từng ngày là thật lòng. Chúng ta hãy cùng nhau hết cấp hai, cấp ba rồi lên đại học. Đến lúc đó, nếu cậu vẫn không thích tôi thì tôi sẽ buông tay. - Tô Bạch cười nói.

Khương Hàn Tô trợn tròn mắt. "Đây là ý gì? Học cấp hai cậu trêu chọc tôi thì thôi đi, lên cấp ba rồi đại học mà vẫn muốn trêu chọc mình sao? Mình có nên đến trường nữa không đây?"

- Đi thôi, đi ăn cơm. - Tô Bạch cười nói.

- Tôi không đi.

Khương Hàn Tô suy nghĩ một lát rồi nói: - Tôi mua sẵn bánh mì ăn buổi trưa rồi, nó để trong ngăn bàn, cứ thế lấy ra ăn là được.

- Trời thì lạnh, cậu ăn bánh mì thế làm sao dạ dày chịu nổi.

Tô Bạch nhìn cô, cười nói: - Này, cậu nghe lời thì tôi sẽ không làm gì cậu cả, nhưng nếu không nghe lời, vậy tôi có thể làm gì đó đó nha. Cậu đừng có mách lẻo với giáo viên, để tôi nói cậu biết, giáo viên chẳng làm gì được tôi đâu.

Sống lại một đời, Dục Hoa không giữ nổi hắn, kể cả Qua Thành hay nói chung là cả Bạc Thành đều chẳng thể cản bước hắn.

Kiếp trước, hắn có đủ cả danh lợi và địa vị xã hội. Kiếp này, chỉ gói gọn trong mười chữ: biển rộng mặc cá nhảy, trời cao mặc chim bay.

Đời này của Tô Bạch, không có chuyện gì làm hắn phải sợ.

Nếu không phải vì hắn thật sự thích Khương Hàn Tô, sợ cô ấy bị dọa, thì Tô Bạch đã sớm hôn cô từ lâu rồi.

Làm gì có chuyện cậu không thích tôi thì tôi liền buông tay chứ. Đối với Tô Bạch, ngay từ ngày hắn trọng sinh, Khương Hàn Tô đã thuộc về hắn rồi.

Kiếp trước, Tô Bạch không phải là người chưa từng trải sự đời, càng không phải người cảm thấy nửa cuộc đời mình tầm thường, vô vị.

Hắn không giống với Hạ Lạc trọng sinh trong phim "Goodbye Mr. Loser". Kiếp trước Hạ Lạc chẳng có thành tựu gì, cũng chưa từng thấy mỹ nữ và vợ anh ta cũng chẳng xinh đẹp gì. Thế nên, sau khi sống lại và nhìn thấy Thu Nhã – người con gái xinh đẹp nhất mà kiếp này anh ta thầm thích từ thời học sinh – ngay ngày đầu tiên trọng sinh, anh ta liền không kìm được mà hôn cô ấy trước mặt mọi người.

Là một người trọng sinh, anh ta sợ cái gì chứ? Anh ta chẳng sợ gì cả, bởi vì anh ta biết sau này mình nhất định thành danh.

Anh ta muốn hôn Thu Nhã thì cứ hôn, chẳng cần biết Thu Nhã nghĩ thế nào, giáo viên sẽ xử lý anh ta ra sao. Đối với anh ta, tất cả quan trọng gì!

Hạ Lạc không thương Thu Nhã, anh ta hôn Thu Nhã là bởi vì Thu Nhã xinh đẹp. Việc này cũng giống như anh ta cướp Thu Nhã từ tay Viên Hoa sau khi nổi tiếng nhờ những ca khúc trộm được.

Nhưng Khương Hàn Tô thì lại khác, Tô Bạch thật sự thích cô nên luôn quan tâm đến cảm nhận của cô. Thế nhưng, nếu phải giống nam chính trong vài cuốn tiểu thuyết trọng sinh, sợ động chạm, không dám làm gì, không dám động vào bất cứ thứ gì, cứ phải luôn thuận theo tự nhiên, thì điều đó là không thể.

Thật sự, nếu trở thành một người bảo thủ, không chịu thay đổi, cứ thuận theo tự nhiên, thì trước tiên, không cần nói đến tính cách của Khương Hàn Tô liệu có theo đuổi được cô ấy không, mà giả như có thể theo đuổi được đi, e là cũng phải sau khi tốt nghiệp đại học mới xong.

Bảy năm? Tô Bạch không thể chờ lâu đến vậy.

Vì là người trọng sinh nên Tô Bạch càng thêm quý trọng thời gian.

Ba mươi năm kiếp trước đã trôi qua trong lãng phí, còn đời này hắn nhất định phải nắm tay Khương Hàn Tô, cùng nhau bước qua.

Khương Hàn Tô còn có thể nói gì đây? Để không cho Tô Bạch táy máy tay chân với mình, không phải nghe những lời lẽ phiền phức, thì cô cũng chỉ đành đi cùng hắn.

May là sân trường không một bóng người. Vào mùa đông, ai nấy đều hoặc về nhà, hoặc ngủ trong phòng, hoặc ra tiệm net chơi game để hưởng thụ hơi ấm máy sưởi.

Ngày nghỉ, căn tin trường không mở cửa. Tô Bạch đi trước, dẫn Khương Hàn Tô ra phố ăn vặt ngoài trường.

Những hàng quán ở phố ăn vặt ngoài trường chẳng có mấy hàng mở cửa lúc này, gần như đều đổ dồn về quán net Thời Đại để bán hàng rồi. Vào ngày nghỉ, biết bao nhiêu người rời khỏi khuôn viên trường chứ!

- Trước đây, cậu chỉ ăn bánh mì thôi sao? - Tô Bạch hỏi.

- Mấy ngày nghỉ như này người ta chỉ bán bánh mì thôi. - Khương Hàn Tô nói.

Nhìn đôi tay nhỏ của cô bị lạnh cóng, Tô Bạch lại không có khăn quàng cổ trên người để tùy tiện tháo ra đưa cho cô.

Khi Tô Bạch không đến lớp tự học sớm vào thứ hai, Khương Hàn Tô đã nhét khăn quàng cổ vào ngăn kéo của hắn.

Tô Bạch dẫn cô đi vào một siêu thị gần đó, sau đó mua một bộ khăn quàng cổ, chụp tai và găng tay.

- Cậu đừng từ chối, đây là quà tặng giữa bạn bè thôi. - Tô Bạch rất nghiêm túc nói.

Mặc kệ Tô Bạch nói gì, Khương Hàn Tô không chịu chìa tay ra. Mua bánh rán, trả tiền xe thì thôi đi, giờ còn thêm khăn quàng cổ, làm sao cô ấy nhận được?

"Quà tặng giữa bạn bè ư? Từ trước đến giờ mình có thấy ai tặng khăn quàng cổ cho bạn bè đâu?"

- Không nhận là tôi giận đấy? - Tô Bạch nói với vẻ mặt lạnh tanh.

Nhưng Khương Hàn Tô mím môi, vẫn không nhận.

"Cái này không thể nhận được, nhận tức là đồng ý rồi còn gì?"

Cô ấy chưa hề nghĩ đến chuyện đồng ý!

- Không thì cậu bán rẻ cho tôi đi. - Thấy vẻ mặt Tô Bạch lạnh xuống, Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.

- Cậu trả bao nhiêu? - Tô Bạch nghe vậy bật cười.

- Mười đ��ng, thế nào? - Khương Hàn Tô nhỏ giọng hỏi.

- Mười đồng quá đắt, một đồng thì sao? - Tô Bạch hỏi.

Mười đồng cũng là mua, một đồng cũng là mua. Khương Hàn Tô suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói: - Vậy một đồng đi?

Sau đó cô ấy lấy ra một đồng đưa cho Tô Bạch và nhận lấy khăn quàng cổ, găng tay, chụp tai từ tay hắn.

Tô Bạch nở nụ cười, đúng là Khương Hàn Tô!

Tiết kiệm như thế, sau này nhất định là một người vợ tốt.

- Đây là tôi dùng tiền mua, không phải cậu cho. - Cô ấy nhận xong rồi bổ sung một câu.

- Tôi trả cậu một đồng, cậu giúp tôi buộc khăn quàng cổ, thế nào? - Tô Bạch đột nhiên hỏi.

Khương Hàn Tô gật đầu, cô giúp Tô Bạch buộc chặt khăn quàng cổ. Sau đó, Tô Bạch đưa lại cho cô một tệ lúc nãy cô dùng để mua hàng từ hắn.

Nhìn cô cất đồng tiền vào túi, Tô Bạch không nhịn được bật cười. Khương Hàn Tô này thật là thú vị. Nghe tiếng cười của Tô Bạch, Khương Hàn Tô cũng không kìm được nữa, trực tiếp đá hắn một cái.

Tiếp theo, hai người đi dọc con phố ăn vặt, tìm một quán lẩu xiên Malatang rồi cùng nhau ngồi ăn tối.

Sau khi trở lại phòng học, Tô Bạch không quấy rầy cô nữa. Chỉ là trong lúc ôn tập tiếng Anh, gặp chỗ nào không hiểu, hắn sẽ đến hỏi Khương Hàn Tô, và cô đều trả lời rất chi tiết cho hắn.

Đến bảy giờ, Khương Hàn Tô khóa cửa. Hai người mỗi người một ngả: Khương Hàn Tô thì về ký túc xá, còn Tô Bạch đi ăn cùng bạn học cũ ở trường võ.

Bữa ăn này Tô Bạch khó nuốt vô cùng, bởi vì hắn không ăn được bao nhiêu, toàn bộ cứ như là "cơm chó" vậy.

Đám người kia, mẹ kiếp, mới lên lớp chín mà đứa nào đứa nấy cũng dẫn theo một đứa bạn gái bên cạnh.

Thật sự là thời thế đổi thay, lòng người chẳng còn như xưa!

Mới lớp chín, còn đang trong độ tuổi vị thành niên, sao lại có thể có bạn gái được chứ?

Thật sự là làm bại hoại hết thuần phong mỹ tục!

Nội dung này được biên tập và thuộc bản quyền của truyen.free, hãy đọc tại nguồn để ủng hộ tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free