(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 59: Sinh bệnh
- Các cậu sao lại đến đây? – Trong quán nét Thời Đại, Đường Vĩ phấn khởi khi nhìn thấy mấy người bạn học cũ.
- Hôm nay kiểm tra, buổi chiều ở ký túc xá chán quá, tôi rủ bọn họ tới đây chơi một chút. – Tô Bạch cười nói.
- Còn máy trống không? – Tô Bạch hỏi.
- Còn chứ, tất nhiên là còn rồi. Hôm nay không phải chủ nhật, trong tiệm không có bao nhiêu khách ��âu.
Đường Vĩ cười nói:
- Hôm nay Bạch ca và mọi người cứ chơi thoải mái, tiền net với đồ uống gì đó mình bao hết. Chờ tối có người thay ca vào thì mình mời mọi người và Bạch ca ăn cơm.
- Ăn cơm thì không cần đâu, mở cho bọn tôi năm máy đi. – Tô Bạch cười nói.
Buổi tối hắn còn có hẹn ăn cơm với Khương Hàn Tô, làm sao có thời giờ đi ăn uống cùng đám này được.
Đường Vĩ mở năm máy liền nhau cho họ. Vừa bước vào, Tô Bạch đã nghe thấy những âm thanh huyên náo.
Thật ra, lời Đường Vĩ nói không hoàn toàn đúng. Với những quán net khác, học sinh không nghỉ thì lượng khách sẽ ít hơn, nhưng với quán net Thời Đại được trang bị hiện đại thế này thì chuyện đó không thành vấn đề.
Chưa kể đến những thứ khác, việc quán net này lắp đặt máy sưởi mà các quán khác không có đã đủ để thu hút hết tất cả mọi người từ các quán net khác đến đây rồi.
Những người lên mạng vào lúc này, thường thì chẳng mấy ai chỉ ngồi một giờ rồi về.
Có rất nhiều người giả bệnh hoặc trốn học đến quán net chơi. Vừa vào là mấy ngày liền, hết tiền rồi mới chịu về.
- Đến lồng, màu bạc đổi đại pháo.
- Mẹ nó, đừng có đùa nữa được không, ngồi chồm hổm dưới đất mà bắn!
- Ha ha, mình mở được dao Keris rồi!
- Mẹ nó, là AK hoàng kim!
- Ta là Chúa cứu thế, ta là Chúa cứu thế.
Bên trong quán net, phần lớn mọi người đang chơi Cross Fire.
Nhóm Tô Bạch ngồi xuống năm máy, Tô Bạch cùng bọn họ đánh vài trận C4 rồi chuyển sang chơi Liên Minh Huyền Thoại.
Chơi được vài ván Liên Minh Huyền Thoại, Tô Bạch không chơi nữa mà mở không gian QQ của mình ra.
Bài nhạc nền « Tố Nhan » của Hứa Tung vang lên, Tô Bạch cũng bị đủ thứ trong không gian làm cho choáng váng.
Khóe miệng Tô Bạch giật giật. Nhìn ảnh nền trong không gian, hắn chỉ muốn độn thổ.
May là Dục Hoa không quá nghiêm khắc, không cấm học sinh nam để tóc dài, cũng không cấm nhuộm tóc hay đeo khuyên tai.
Tô Bạch thay ảnh nền không gian của một người nào đó xuống, sau đó xóa hết những bình luận ác ý đã đăng trên đó.
Thật ra, tất cả đều là những câu nói hắn đã sao chép từ tiểu thuyết kiếp trước mà thôi.
Hồi đó hắn rất nhiệt huyết, nhưng giờ nhìn lại chỉ thấy xấu hổ vô cùng.
Tô Bạch tình cờ tìm được một bộ phim điện ảnh trên Youku để xem, sau đó đợi đến năm rưỡi thì về lại trường để cùng Khương Hàn Tô ăn cơm.
Buổi tối không có kiểm tra, nên là buổi tự học.
Tiết tự học tối nay trùng hợp là tiết Anh ngữ, chủ nhiệm lớp bắt đầu dạy học lúc 6 giờ. Sau khi kết thúc buổi tự học, học sinh cũng không được phép ra ngoài. Có thể nói là thầy cô muốn củng cố kiến thức cho đợt thi tháng ngày mai một lần nữa.
Tô Bạch tuy đã theo kịp chương trình Anh ngữ của chủ nhiệm lớp, nhưng kiến thức lớp 9 hắn vẫn chưa nắm vững lắm, dù sao thời gian cũng quá ít.
Vì vậy, ba tiết Anh ngữ này hắn lắng nghe rất chuyên chú.
Thật lòng mà nói, Tô Bạch vô cùng khâm phục chủ nhiệm lớp. Tuy có máy trợ giảng, nhưng giảng bài không ngừng nghỉ từ sáu giờ đến chín giờ, người bình thường thật sự khó mà làm được.
Tiết học này giúp Tô Bạch nhận được rất nhiều lợi ích. Nếu trước đây hắn chỉ có thể đạt 100 điểm môn Anh ng���, nhờ tiết này hắn hoàn toàn có thể kiếm thêm 20 điểm.
Sáng ngày 22, Tô Bạch đi vào phòng thi. Ngày hôm nay họ chỉ phải thi môn tiếng Anh.
Sau khi phát xong bài thi môn tiếng Anh, nhờ hơn một tháng nỗ lực, Tô Bạch cuối cùng cũng không còn hoàn toàn không hiểu như trước nữa.
Sau khi viết xong tên và lớp trên tờ trả lời, hắn bắt đầu tập trung làm bài.
Mười giờ, Tô Bạch bước ra khỏi phòng thi.
Ngoài môn Ngữ văn và Lịch sử, giờ đây hắn đã nắm lại căn bản thêm một môn nữa. Tiếp theo, hắn muốn dồn toàn lực chinh phục môn Toán học.
Buổi chiều, lớp 7 kết thúc kiểm tra môn tiếng Anh. Lần thi tháng đầu tiên của toàn bộ trường Dục Hoa hoàn toàn kết thúc.
Nhưng đối với học sinh là sự kết thúc, còn đối với giáo viên là khởi đầu của nỗi vất vả.
Trường Dục Hoa không có máy chấm bài. Để chấm hết toàn bộ bài thi của học sinh khối 9, tất cả giáo viên các môn đều phải tăng ca mới hoàn thành.
Ngoại trừ các giáo viên có tiết dạy, những người khác đều tập trung tại phòng họp để chấm bài.
Dục Hoa rất nghiêm khắc trong vấn đ��� sửa bài kiểm tra. Trên phiếu trả lời chỉ có phần đáp án, tên và lớp đều được che kín.
Ngay cả như vậy, để tránh việc giáo viên các môn nhận ra nét chữ học sinh lớp mình, các lớp được hoán đổi bài chấm: lớp 7 chấm bài lớp 9, lớp 9 chấm bài lớp 8, lớp 8 chấm bài lớp 7.
Tối ngày 24, Khương Hàn Tô không bị bệnh trong suốt mùa đông, nhưng đến lúc giao mùa đông xuân thì lại bị sốt.
Tối đó, Tô Bạch từ Cung Khánh biết được Khương Hàn Tô bị sốt và đã đến phòng y tế. Hắn quay sang Hứa Lâm dặn dò: "Nếu giáo viên hỏi tôi đi đâu, cứ nói tôi bị sốt."
Tô Bạch vội vàng chạy đến phòng y tế của trường, liền nhìn thấy Khương Hàn Tô đang ngồi ở đó đo nhiệt độ.
- Đây không phải là Tô Bạch sao? Thế nào? Cậu lại muốn tới truyền đường glucose à? – Trong phòng y tế, bác sĩ Vương nhìn thấy Tô Bạch cười nói.
Phòng y tế của trường khá đơn sơ, chỉ có hai chiếc giường và duy nhất một nữ bác sĩ.
Nữ bác sĩ này hơn bốn mươi tuổi, họ Vương. Trước đây cô từng mở phòng khám tư ở bên ngoài, khá nổi tiếng trong khu vực, sau ��ó được trường Dục Hoa tuyển vào làm việc.
Lúc Tô Bạch còn học lớp 7, trong trường vẫn chưa có phòng y tế, ai bị bệnh đều phải ra ngoài khám. Bác sĩ Vương về trường làm việc lần đầu khi hắn còn học lớp 7.
Trước đây, Tô Bạch và những học sinh cá biệt hay trốn học đều đến phòng y tế truyền hai bình đường glucose.
Đường glucose rất rẻ, vô hại với cơ thể người, lại còn có cớ để trốn học. Bởi vậy, cứ vào tối tự học môn Toán, Tô Bạch lại có mặt ở đây.
Tô Bạch lắc đầu, sau đó nhìn về phía Khương Hàn Tô, hỏi:
- Bác sĩ Vương, cô ấy bị bệnh gì?
- Chưa rõ, còn phải kiểm tra thêm. – Bác sĩ Vương nói.
Tô Bạch nghe vậy liền ngồi xuống cạnh Khương Hàn Tô, sau đó nói:
- Tôi đã nói với cậu rồi mà, trước sau gì cậu cũng đổ bệnh thôi, giờ thì bị bệnh thật rồi đó?
- Đã một tháng kể từ khi cậu nói rồi mà. – Khương Hàn Tô nhỏ giọng đáp.
- Khó chịu không? – Nhìn khuôn mặt xanh xao của cô, Tô Bạch hỏi.
- Ừ, đầu choáng váng, rất khó chịu, không thể đọc sách được nữa. – Khương Hàn Tô khổ sở nói.
Tô Bạch nhìn hai quyển sách cô đang cầm trên tay, lập tức bực bội nói:
- Ốm thế này còn muốn đọc sách? Cậu ngốc thật hay giả vờ ngốc vậy?
- Tôi cứ nghĩ sẽ không sao đâu.
Khương Hàn Tô nói xong, mím môi nói:
- Tôi đang rất khó chịu, đừng giận tôi được không?
- Cậu nghĩ tôi đang giận cậu chắc? Cậu khó chịu thì tôi không khó chịu à? – Tô Bạch tức giận nói.
- Khụ khụ.
Bác sĩ Vương ho khan:
- Này, đưa cái nhiệt kế đây tôi xem một chút.
Hãy trân trọng những câu chuyện được kể, chúng là tài sản của truyen.free.