(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 60: Hai lần thanh xuân
Khương Hàn Tô rút nhiệt kế ra, đưa cho bác sĩ Vương.
Bác sĩ Vương nhìn nhiệt kế, sau đó nói:
- 39 độ 5, sốt cao.
- Có chảy nước mũi và bị ho không? - Bác sĩ Vương hỏi.
- Không ho, em chỉ chảy nước mũi thôi. - Khương Hàn Tô nói.
- Từ khi nào? - Bác sĩ Vương hỏi.
- Từ sáng sớm nay, lúc em tỉnh giấc. - Khương Hàn Tô nói.
- Cổ họng có đau không? - Bác sĩ Vương l��i hỏi.
- Đau. - Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Bác sĩ Vương lấy tăm bông đè lưỡi và đèn pin, sau đó bà bật đèn, nói với Khương Hàn Tô:
- A!
Khương Hàn Tô há miệng. Bác sĩ Vương dùng tăm bông đè lưỡi cô xem xét một chút, rồi nói:
- Cảm lạnh gây viêm amidan, cần phải truyền dịch mấy ngày.
- Vì sao cậu ấy lại thấy chóng mặt vậy cô? - Tô Bạch hỏi.
Viêm amidan, hắn cũng từng bị vài lần trong những đợt chuyển mùa, thậm chí có mấy lần sốt cao. Nhưng hắn hiếm khi thấy chóng mặt, thường thì chỉ đau đầu.
- Cô bé này bị hạ đường huyết. - Bác sĩ Vương nói.
- Hạ đường huyết? Làm sao để điều trị? - Tô Bạch hỏi.
- Ăn nhiều đường là được. - Bác sĩ Vương nói.
Tô Bạch nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, vì ăn nhiều đường là cách giải quyết dễ dàng.
Xem ra cô bé này từ nhỏ đã sống trong cảnh nghèo khó, không được ăn nhiều đồ ngọt nên mới bị bệnh.
Ở kiếp trước, mỗi khi Tô Bạch đến bệnh viện, các bác sĩ đều khuyên hắn ăn ít đường đi, để tránh bệnh tiểu đường do ăn quá nhiều.
Nghề game thủ chuyên nghiệp của bọn họ phải ngồi trước máy tính cả ngày, ít vận động, nên ăn nhiều đường rất dễ dẫn đến bệnh tiểu đường. Không ít người bạn của hắn cũng mắc bệnh này.
Nhưng Tô Bạch thì lại khác, bởi vì từ nhỏ hắn đã không thích ăn đồ ngọt.
Bác sĩ Vương đi chuẩn bị những thứ cần thiết cho việc truyền dịch. Tô Bạch cầm lấy hai quyển sách Khương Hàn Tô đang ôm trước ngực.
- Sợ tiêm à? - Tô Bạch hỏi.
- Sợ. - Khương Hàn Tô gật gật đầu.
- Sợ cũng phải làm. - Tô Bạch nói đùa.
Tô Bạch đứng dậy từ giường đối diện, lấy một cái chăn mang đến, sau đó đặt tựa vào tường sau lưng cô.
- Đừng ngồi nữa, cậu ngả lưng vào chăn sẽ thấy thoải mái hơn. - Tô Bạch nói.
- Ừm. - Khương Hàn Tô gật đầu, sau đó lên giường, tựa vào cái chăn trên vách tường.
Tô Bạch nhìn khuôn mặt nhỏ bé xanh xao, yếu ớt của cô, rồi đắp thêm một cái chăn khác lên người cô.
Dù đã đến mùa xuân, nhưng tháng hai ở phương Bắc vẫn còn hơi lạnh.
- Muốn uống nước không? - Tô Bạch lại hỏi.
- Có, hơi khát. - Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Tô Bạch đứng dậy, lấy chiếc ly dùng một lần rót nước cho cô, sau đó đặt lên miệng thổi nguội bớt rồi mới đưa cô uống.
Khương Hàn Tô thấy hành động này, khuôn mặt có chút ửng đỏ, nhưng khi Tô Bạch đưa ly tới, cô vẫn nhận lấy.
Bác sĩ Vương đang chuẩn bị ống tiêm, cũng nở nụ cười. Bà làm bác sĩ ở trường này đã ba năm, đã gặp không ít những cặp đôi yêu sớm trốn học đến phòng y tế. Nhưng người tỉ mỉ, chu đáo như Tô Bạch thì thật sự chưa từng thấy.
Vừa mới biết cô bé này bị hạ đường huyết, ngay cả cô bé còn không lo lắng bằng cậu ta. Xem ra Tô Bạch thật sự thích cô bé này rồi.
Chỉ là thành tích của cô bé này rất tốt, sợ rằng khi lên cấp ba, họ sẽ phải chia tách.
Thành tích Tô Bạch kém đến mức nào, bà không cần hỏi cũng biết. Mỗi ngày cứ đến tiết Toán đều trốn học đến phòng y tế truyền glucose, thì làm sao có thành tích tốt được?
Mà Khương Hàn Tô vừa là người có nhan sắc nổi bật nhất, vừa có thành tích học tập tốt nhất từ khi trường Dục Hoa được thành lập, làm sao bà không biết được?
Thân là ngư���i từng trải, bác sĩ Vương biết cái gì gọi là môn đăng hộ đối.
Mà Khương Hàn Tô và Tô Bạch, rõ ràng không phải!
Bác sĩ Vương cầm ống tiêm đi tới trước mặt Khương Hàn Tô, sau đó nói với Tô Bạch:
- Nếu em thích cô bé này, phải học tập thật tốt mới được!
Tô Bạch nghe vậy nở nụ cười, liếc nhìn Khương Hàn Tô, sau đó nói:
- Em đã bắt đầu nỗ lực học tập rồi.
Bác sĩ Vương cũng vì thương quý cậu bé Tô Bạch này, mới cảm thán một câu. Nghe câu trả lời của Tô Bạch, bà nở nụ cười, không nói thêm lời nào, bắt đầu tìm mạch máu truyền dịch cho Khương Hàn Tô.
Tô Bạch quay đầu, lo lắng nhìn Khương Hàn Tô, cầm lấy bàn tay nhỏ của cô, sau đó cười nói:
- Yên tâm, không đau.
Khương Hàn Tô giật giật tay nhưng không rút ra được, cô bèn quay đầu nhìn Tô Bạch, thì thấy Tô Bạch đang dịu dàng nhìn mình.
Thế là Khương Hàn Tô mím môi, không rút tay ra nữa.
Trên khuôn mặt xanh xao của cô, có thể thấy rõ hai bên tai và trên má đều ửng đỏ.
- Thế này là đồng ý rồi nhé? - Tô Bạch cúi đầu cười hỏi.
- Không, không có.
Khương Hàn Tô hơi rụt đầu lại nói:
- Là vì tôi bị bệnh, không còn sức lực nên không phản kháng được.
Tô Bạch cố nén khao khát muốn hôn cô một cái, nắm chặt tay cô, sau đó cười nói:
- Cậu nhìn đi, không đau đúng không?
Khương Hàn Tô nhìn tay phải của mình, thấy kim truyền đã được đâm vào.
Mũi kim truyền có thể hơi đau một chút lúc đâm vào, nhưng khi đã vào mạch thì không còn thấy đau nữa.
Bác sĩ Vương sau khi cắm kim truyền cho Khương Hàn Tô xong, liền trở về quầy thuốc nhỏ của mình.
Thế là trong cả phòng y tế này chỉ còn lại hai người Tô Bạch và Khương Hàn Tô.
- Cậu, không đi học sao? - Khương Hàn Tô hỏi.
Hiện tại đã bảy giờ hai mươi phút rồi, sắp đến giờ tự học buổi tối.
- Không đi, tôi ở đây với cậu. - Tô Bạch cười nói.
- Hôm nay là tiết Ngữ văn đấy. - Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
Nếu là tiết Toán thì mặc kệ, nhưng thành tích Ngữ văn của Tô Bạch rất tốt, hắn rất thích môn này.
- Cậu biết tôi đến trường là vì cái gì không? - Tô Bạch cười hỏi.
- Vì cái gì? - Khương Hàn Tô hỏi.
- Tôi đến trường là vì cậu. - Tô Bạch nắn nắn khuôn mặt nhỏ của cô, sau đó cười nói: - Là vì tiểu Hàn Tô, còn gì quan trọng hơn cậu nữa cơ chứ.
Khương Hàn Tô hơi rụt đầu lại, sau đó khuôn mặt nhỏ lại đỏ ửng một chút.
- Tôi hơi lạnh. - Tô Bạch nhìn cô nói.
- Hả? - Khương Hàn Tô nhìn hắn đầy khó hiểu.
- Vậy cậu cho tôi đắp chung ch��n với cậu một chút nhé? - Tô Bạch cười hỏi.
Đầu tiên, Khương Hàn Tô nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên, sau đó dần dần trợn to hai mắt.
Bởi vì cô thấy một nửa tấm chăn trên người mình đã được đắp sang người Tô Bạch.
Bởi vì cô thấy Tô Bạch buông tay đang nắm chặt cô, sau đó ôm cô vào lòng.
- Cậu...
- Ngoan.
- Cậu bắt nạt tôi...
- Cậu không cảm thấy như vậy rất thoải mái à?
- Tô Bạch, cậu lợi dụng lúc người ta hoạn nạn.
- Tôi hơi lạnh, như vậy thì cả hai chúng ta đều không còn lạnh.
- Nhưng cậu cũng không thể bắt nạt tôi.
- Vậy cậu thích tôi bắt nạt sao?
- Không thích.
- Đó chính là thích rồi.
- Tôi rõ ràng nói không thích.
- Theo cách nhìn của tôi, lời cậu nói phải hiểu ngược lại. Cậu nói không thích chính là thích, cậu nói thích chính là không thích.
- Vậy tôi thích.
- Ừ, tôi biết.
Tô Bạch ghé đầu qua, hôn lên khuôn mặt đang đỏ ửng của cô.
- Khương Hàn Tô, tôi thích cậu, thích cậu suốt hai lần thanh xuân.
Nụ hôn này, hắn nghĩ đến rất lâu rồi.
Vượt qua dòng sông thời gian, trọng sinh trong lu��n hồi.
Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.