(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 6: Cậu Có Yêu Sớm Không Đó?
Nếu hỏi hồi cấp 2, đâu là nơi Tô Bạch không muốn đặt chân đến, vậy thì văn phòng giáo viên chắc chắn là một trong số đó.
Văn phòng giáo viên không lớn, nhưng lại có đủ mặt các thầy cô trong trường.
Vậy nên nếu thành tích của một học sinh nào đó rất kém, trong khi bị một giáo viên bộ môn giáo huấn, có khi lại bị giáo viên bộ môn khác hùa vào "góp vui" một chút.
Hồi lớp 8, Tô Bạch từng có lần bị tất cả giáo viên, trừ giáo viên ngữ văn và giáo viên lịch sử, dùng ngòi bút làm vũ khí tập trung công kích hắn, uy lực đúng là đáng sợ.
Tô Bạch ra khỏi phòng học, đi trên hành lang, cảm nhận được gió lạnh thấu xương, nghĩ đến chuyện sắp tới, cảm thấy hơi đau đầu.
Khương Hàn Tô chính là cục vàng cục bạc của tất cả các giáo viên. Chưa kể kết quả thi hàng tháng của cô bé luôn đứng thứ nhất, có thể mang đến cho họ không ít tiền thưởng. Chỉ riêng thái độ học tập cùng với hoàn cảnh gia đình đáng thương của Khương Hàn Tô thôi, đã đủ khiến không giáo viên nào là không yêu mến cô bé.
Thực tế mà nói, số lượng lớp học đã ít đi, cho nên với trường Trung học Dục Hoa, Khương Hàn Tô thực sự rất quan trọng.
Mấy năm qua, cuộc "chiến tranh" giữa hai trường "Hoa" đã đến mức gay cấn tột độ. Trường Phong Hoa có kỷ luật không quá nghiêm ngặt, phương pháp giảng dạy không theo lối mòn, nhờ đó, trong kỳ thi liên tịch của ba huyện một khu, gần như toàn bộ học sinh lọt Top 30 đều đến t�� Trung học Phong Hoa. Ngược lại, Dục Hoa nổi tiếng với sự nghiêm khắc, quan niệm "dưới thước giáo viên không học sinh kém", thế nên từ hạng ba mươi đến một trăm, hầu hết đều do trường Dục Hoa chiếm lĩnh. Tuy nhiên, điều này cũng dẫn đến một hệ quả là trường Trung học Dục Hoa không thực sự được đánh giá cao về khả năng đào tạo học sinh mũi nhọn trong khu vực ba huyện một khu.
Mãi cho đến khi Khương Hàn Tô tới, thế độc quyền học sinh trong Top 10 của trường Phong Hoa suốt gần mười năm qua mới bị phá vỡ. Thành tích của Khương Hàn Tô không chỉ lọt vào top 10 của thành phố, mà còn độc chiếm vị trí thứ nhất.
Cho nên tầm quan trọng của Khương Hàn Tô đối với Trung học Dục Hoa cao đến mức nào, chắc hẳn ai cũng hiểu rõ.
Đây cũng chính là lý do chính khiến vô số nam sinh trong trường chỉ dám nhìn Khương Hàn Tô từ xa. Nếu để nhà trường biết ai làm ảnh hưởng đến thành tích học tập của cô, thì người đó phải xác định trước hậu quả.
Chính vì vậy, sau khi đám lưu manh gan lớn trong trường tỏ tình thất bại cũng không dám quấy rầy gì thêm.
Nếu không, với bản tính của đám người đó, nếu không có gì kiêng dè, thì hoàn toàn có thể ám theo không rời.
Dù sao đối với rất nhiều người mà nói, khi theo đuổi một cô gái, tỏ tình chỉ là bước khởi đầu.
Nếu vừa rồi Khương Hàn Tô thực sự sợ hãi mà đi mách chủ nhiệm lớp, thì lần này Tô Bạch chắc chắn sẽ rất khó thoát thân.
Lớp 9-12 nằm ở góc phải ngoài cùng của tầng thứ tư, còn văn phòng giáo viên lại ở góc trái ngoài cùng. Muốn đi từ lớp của bọn hắn đến văn phòng giáo viên, phải vượt qua một đoạn hành lang rất dài, vì có không biết bao nhiêu lớp nằm chen giữa.
Tô Bạch bước nhanh đuổi theo Khương Hàn Tô đang đi ở phía trước, sau đó nói:
– Nếu tôi nói vừa rồi tôi chỉ muốn giúp cậu cầm sách, cậu có tin không?
Sau một hồi suy nghĩ, Tô Bạch không bận tâm Khương Hàn Tô có tin hay không, tóm lại chỉ muốn giải thích cho xong chuyện.
Khương Hàn Tô không nói gì, chỉ liếc hắn một cái vô cảm rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đầu tiên là không thèm nhìn chằm chằm vào cô lâu như thế, lại chẳng che giấu chút nào, sau đó còn làm hành động như vậy, thì đúng là có ma mới tin hắn chỉ muốn giúp cô cầm sách.
Nhìn cái biểu cảm kia của Khương Hàn Tô, Tô Bạch thật sự không biết nên giải thích thế nào.
Chẳng lẽ nói "tôi đã gặp bao nhiêu cô gái trưởng thành xinh đẹp hơn cậu rồi, tôi chưa đến mức đói meo mà quàng xiên với một người thậm chí chưa vị thành niên, lại còn ngay trước mặt mọi người" ư?
Nói như vậy tất nhiên không thể được, dù sao bây giờ hắn vẫn còn quá nhỏ.
Trên hành lang có không ít người đi tới đi lui, vì mỗi dãy nhà có bảy, tám lớp, mỗi lớp chỉ cần có năm, sáu người bước ra là đã thành bốn, năm chục người rồi.
Nhìn mấy người phanh ngực bước đi trên hành lang, Tô Bạch bĩu môi, nói:
– Thực sự là cần phong độ không cần nhiệt độ à! Trời lạnh như thế này, không sợ lạnh sao?
Bây giờ cả người hắn đều kín mít, hai tay đút sâu trong túi áo bông, ấy vậy mà vẫn thấy rét run cầm cập. Tô Bạch thật sự không tin đám người này không thấy lạnh, chẳng qua là họ nghĩ phanh ngực trông ngầu hơn thôi.
Khương Hàn Tô đang đi ở phía trước Tô Bạch nghe được câu nói này, sắc mặt hơi có chút quái lạ.
Trong số những người từng làm như vậy, Tô Bạch cũng là một cái tên nổi bật.
Khi gần đến văn phòng, Tô Bạch hỏi:
– Rốt cuộc là giáo viên nào muốn tìm tôi?
– Thầy Đoàn. – Khương Hàn Tô khẽ nói.
– Thực sự là đi cáo trạng à...! – Tô Bạch nói xong, đẩy cửa đi vào.
Sau khi mở cửa phòng làm việc ra, Tô Bạch liền nhìn thấy giáo viên các khoa đang ở trong phòng chấm bài tập.
Mỗi người dạy hai lớp, tương đương với hai trăm học sinh, việc chấm bài tập này quả thực rất phiền phức.
– Thầy Đoàn, thầy tìm em? – Tô Bạch đi tới trước mặt Đoàn Đông Phương.
Sau đó Khương Hàn Tô cũng vào, đi tới trước mặt giáo viên toán là Hàn Thành, nghe ông ta ra bài tập.
Hiện tại Tô Bạch mới nhớ tới, Khương Hàn Tô ngoại trừ làm lớp phó học tập còn là đại diện khối học tập cho các môn.
Đoàn Đông Phương ngừng bút trong tay, hỏi:
– Còn nhớ cái nhiệm vụ mà hồi lớp 7 tôi giao cho cậu không?
– Nhiệm vụ năm lớp 7?
Tô Bạch suy nghĩ một chút, sau đ�� hỏi:
– Là chuyện thầy muốn em điều tra xem ai trong lớp đang yêu đương đúng không?!
– Hừm, bây giờ đã có kết quả chưa? Đừng hòng qua loa cho xong chuyện như mấy lần trước nữa. "Tai mắt" trong lớp không phải chỉ một mình cậu, tốt nhất cậu nên thành thật khai hết ra, nếu không thì cẩn thận với cây thước này đấy. – Nói xong, Đoàn Đông Phương cầm cây thước gỗ trên bàn lên, quơ quơ trước mặt Tô Bạch.
Uy hiếp!
Uy hiếp trắng trợn!
Bởi vì cây thước này được xem là thứ mà Tô Bạch sợ nhất hồi cấp 2.
So với việc bị vụt cây thước này vào tay, sách vở đập đầu chỉ là muỗi đốt inox.
Huống hồ, Tô Bạch cảm thấy chủ nhiệm lớp còn có một đại chiêu đang giấu trong người Khương Hàn Tô, ôm tâm thái "tử đạo hữu bất tử bần đạo", cho nên Tô Bạch quả quyết khai tuốt tuồn tuột những bạn học đang yêu đương.
Tô Bạch đã được chủ nhiệm lớp sắp đặt làm "tai mắt" từ rất sớm, ngay từ năm lớp 7. Chỉ là chủ nhiệm lớp vẫn chưa hỏi kỹ, Tô Bạch cũng không nói gì, vẫn luôn giúp đỡ thầy.
Bây giờ mình gặp khó, đã đến lúc mình cần sự giúp đỡ từ thầy rồi, cái này gọi là có qua có lại.
– Lý Khoan và Vương Hiểu ở lớp 7, Trương Tường và Tưởng Mộng Dương ở lớp 7, Vương Tử Kỳ và Tống Nguyệt ở lớp 3, bạn gái của Hứa Minh là Tưởng Hân, lớp 6-3... – Tô Bạch đọc vanh vách một mạch, bán đứng tất cả bạn học trong lớp, kể cả những người quen thân.
Thế hệ 9x, bọn họ nhờ Internet, tiểu thuyết và cả những đĩa CD mà cha chú để lại, đã có kiến thức về giới tính từ rất sớm, điều mà thế hệ 7x, 8x không thể nào sánh bằng. Từ thời tiểu học, những chuyện chưa nên biết đã sớm biết, thậm chí đã bắt đầu yêu đương rồi, huống chi là cấp 2.
Tuy nhiên, yêu đương ở cấp 2 vẫn tuân thủ một điều nhất định, đó là bạn gái và bạn trai gần như không bao giờ cùng một lớp, khả năng xảy ra tình huống này là cực nhỏ. Bình thường đều nói chuyện yêu đương với người ở lớp khác hoặc trường khác.
Tô Bạch nói càng nhiều, sắc mặt thầy chủ nhiệm càng lúc càng khó coi. Thầy biết trong lớp có không ít học sinh yêu sớm, nhưng không ngờ lại nhiều đến thế. Hơn một trăm học sinh mà đã có mười mấy cặp yêu sớm. Điểm mấu chốt là trong số đó có không ít em học sinh có thành tích tốt, ngay lúc này thầy đã nghĩ đến việc gọi từng em lên nói chuyện.
Còn mấy tháng nữa là thi cấp 3 rồi, có thể thi đậu trường cấp 3 trọng điểm hay không, mấy tháng cuối này chính là thời điểm quyết định tất cả.
Đoàn Đông Phương không muốn các em vì chuyện này mà đánh mất tương lai.
Một trường cấp 3 trọng điểm và một trường cấp 3 phổ thông, sự khác biệt thực sự quá lớn.
Đoàn Đông Phương dùng bút, ghi lại toàn bộ những người Tô Bạch kể ra, sau đó ngẩng đầu hỏi:
– Vậy cậu thì sao? Chỉ nói người khác, cậu có yêu sớm không đó?
Quả nhiên, chuyện nên đến đã đến rồi.
Bản quyền tác phẩm này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng không giới hạn cho những câu chuyện đầy màu sắc.