(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 62: Điểm cao
Dục Hoa, phòng hội nghị.
Thời gian gần đây, các giáo viên bộ môn phải tăng ca mấy ngày liền, bởi toàn bộ bài thi tháng đầu tiên của khối cấp 2 chỉ còn môn Ngữ văn là chưa chấm xong. Cũng đành vậy, vì môn Ngữ văn có phần đọc hiểu và cả phần viết văn, nên việc chấm bài cũng kéo dài nhất.
Mãi đến ba giờ chiều, họ mới xem như chấm xong xuôi.
Tổ trưởng Đặng Cần, người phụ trách chấm bài lớp 7 thuộc tổ Ngữ văn, mang một bài thi đến văn phòng chủ nhiệm Vương Bình. – Thưa Vương chủ nhiệm, có một bài thi gây tranh cãi ạ. – Tranh cãi chỗ nào? – Vương Bình hỏi. – Phần viết văn. – Đặng Cần nói.
Vương Bình nhận lấy bài thi, những nét chữ đẹp ngay lập tức thu hút ánh mắt ông. Đối với phần viết văn trong bài thi Ngữ văn, chữ đẹp có thể khiến giáo viên chấm bài có thêm không ít thiện cảm. Giáo viên chấm bài thi đã mệt mỏi lắm rồi, nếu chữ viết như gà bới, có người thậm chí không thèm đọc nội dung mà thẳng tay cho điểm thấp.
Điểm tối đa của bài thi Ngữ văn ở Bạc thị là 150 điểm, trong đó phần kiến thức chiếm 95 điểm và phần viết văn chiếm 55 điểm. Nhưng ở Dục Hoa, phần viết văn lại là phần khó kiếm điểm nhất, dù chữ viết có đẹp, ngay ngắn, gọn gàng đến mấy thì vẫn bị trừ không ít điểm. Với 55 điểm cho phần viết văn, đạt được 45 điểm trở lên đã là vô cùng tốt, còn nếu đạt 50 điểm, ở toàn bộ Dục Hoa, cũng chỉ lác đác vài người như Tô Bạch và Khương Hàn Tô mà th��i.
Trước đây, Tô Bạch có thể đạt được 50 điểm, phần lớn là nhờ chữ viết của cậu ta.
Vương Bình xem lướt qua trong vài phút, sau đó hỏi: – Các anh đã thảo luận thế nào rồi? – Có vài giáo viên nói bài thi này nên được điểm tuyệt đối phần viết văn, nhưng cũng có giáo viên không đồng tình, bởi trường chúng ta chưa từng có bài thi nào đạt điểm tuyệt đối phần viết văn. – Đặng Cần nói tiếp: "Vì vậy, tôi đề xuất lấy giá trị trung bình, trừ 0.5 điểm." – Trừ một điểm đi. – Vương Bình nói. – Vâng. – Đặng Cần gật đầu.
Khi bài thi này được cho điểm xong, coi như toàn bộ bài thi Ngữ văn khối 9 đã hoàn tất việc chấm. – Bài thi này được bao nhiêu điểm? – Vương Bình hỏi. – 142. – Đặng Cần nói.
Sau khi chấm xong toàn bộ bài thi, việc còn lại là xếp hạng thành tích, sau đó nhập điểm của học sinh vào máy tính; lúc này, phiếu trả lời có họ tên và lớp không cần phải che giấu nữa. – Bài thi này là của Tô Bạch, điểm còn cao hơn Khương Hàn Tô một điểm. – Đặng Cần nói tiếp. – Lại có người vượt qua thành tích của Khương Hàn Tô, nhưng cái cậu Tô Bạch này tôi biết, lệch môn hơi nghiêm trọng! – À, là học sinh lớp Tiểu Lý. Thành tích Ngữ văn của cậu ta vẫn luôn tốt, nhưng các môn khoa học tự nhiên thì thật sự không khá chút nào. – Đáng tiếc, khoa học tự nhiên ở cấp 2 kém, môn Ngữ văn cho dù có tốt đến mấy cũng vô dụng thôi! – Tối nay Tiểu Lý chắc sẽ nở nụ cười tươi roi rói khi đi ngủ, ba người đứng đầu môn Ngữ văn khối 9 đều là học sinh của cậu ấy. – Đúng vậy, khoản tiền thưởng này khiến bao nhiêu người phải ước ao! – Ba người đứng đầu đều thuộc lớp của Tiểu Lý à? Người thứ ba là ai vậy? – Còn có thể là ai? Là Lý Lộ ở lớp 9, trước đây em ấy vẫn luôn xếp thứ hai, lần này bị Tô Bạch vượt lên nhờ phần viết văn. – Mọi người đừng đứng ì ở phòng làm việc của tôi nữa, chấm bài xong rồi thì về nhà đi chứ? – Vương Bình hỏi. – Được rồi, chúng ta chẳng còn việc gì nữa. Về nhà thôi, về nhà thôi! – Nói rồi, đám người rời khỏi văn phòng.
– Haizz, Tiểu Lý, chúc mừng cậu nhé! – Khi đám người rời khỏi văn phòng, họ liền nhìn thấy Lý Tân đang từ nhà vệ sinh của trường bước ra.
Bài thi Ngữ văn khối 9 khó chấm điểm hơn cả lớp 7, lớp 8, bởi vậy giáo viên lớp 8, lớp 9 đến sớm hơn một chút. – Chúc mừng tôi cái gì? – Lý Tân không hiểu hỏi. – Thi tháng lần này, ba người đứng đầu môn Ngữ văn đều là học sinh của cậu. – Có một giáo viên cười nói. – Đều là học sinh của tôi ư? Ngoài Khương Hàn Tô và Lý Lộ ra thì còn ai nữa? – Lý Tân kinh ngạc hỏi. – Tô Bạch. – Một giáo viên Ngữ văn lớp 7 vui vẻ nói. – Là em ấy ư? Không thể nào? Thành tích Tô Bạch đúng là không tệ lắm, nhưng cậu ta làm bài rất lơ là, rất không thích kiểm tra lại. Cứ gặp phải mấy câu dễ thì toàn mắc những lỗi sai cơ bản, hơn nữa, cho dù lần này không mắc phải mấy lỗi đó đi chăng nữa, thì phần đọc hiểu của em ấy cũng sẽ bị mất vài điểm. Thành tích Ngữ văn của Tô Bạch thường chỉ nằm ở mức tốt, nhưng khoảng cách đến mức cao nhất vẫn còn khá xa. – Lý Tân nói.
Đối với học sinh của mình, Lý Tân hiểu rất rõ. – Đúng là lần này em ấy không mắc phải mấy lỗi như trước đó, nhưng như lời cậu nói, phần đọc hiểu của em ấy bị trừ khá nhiều, riêng phần viết văn của em ấy lại chỉ bị trừ một điểm.
Đặng Cần cười nói: – Tô Bạch 142, Khương Hàn Tô 141, Lý Lộ 139. Lần thi này Tô Bạch còn tốt hơn cả Khương Hàn Tô.
Lý Tân: – ...
Sau khi nhóm giáo viên rời đi, Lý Tân đẩy chi���c xe đạp điện của mình từ trong nhà xe ra, trong lòng cứ ngỡ như đang nằm mơ. Anh ta biết phần viết văn ở Dục Hoa khó nhằn đến mức nào. Nếu phần viết văn không bị trừ điểm quá nhiều, mỗi lần Khương Hàn Tô thi tháng, thành tích có lẽ đã đạt từ 145 điểm trở lên. Bởi vì trong vài lần kiểm tra liên huyện của thành phố, thành tích Ngữ văn của Khương Hàn Tô đều đạt từ 145 điểm trở lên.
Thế nên, phần viết văn ở Dục Hoa được chấm rất nghiêm, vậy tại sao Tô Bạch lại chỉ bị trừ một điểm phần viết văn?
Lý Tân đẩy chiếc xe đạp điện nhỏ của mình ra, vừa ra khỏi trường học, đang định ngồi lên xe để về nhà, thì thấy Tô Bạch đang đi về phía mình. Trên tay cậu ấy, còn ôm hai túi kẹo mút.
– Chào thầy Lý, thầy ăn kẹo không ạ? – Tô Bạch nhìn thấy Lý Tân, từ trong túi móc ra một cây kẹo mút, cười đưa cho thầy.
Lý Tân không từ chối, nhận lấy kẹo mút, ném vào miệng, sau đó hỏi: – Thứ Bảy không về nhà sao? – Một tháng tới em phải ôn Toán, không có thời gian về nhà. – Tô Bạch cười nói. – Ôn Toán à? Mấy năm gần đây Khương Hàn Tô cũng rất ít khi về nhà, nếu em ôn Toán thì em có thể đến phòng học hỏi em ấy. – Lý Tân nói. – Em đang định đến phòng học đây ạ. – Tô Bạch cười nói.
Trong mắt Lý Tân đầy ẩn ý liếc nhìn Tô Bạch, nói: – Hoàn cảnh của em ấy thì em cũng biết rồi, đừng có mà bắt nạt em ấy. – Thầy cứ yên tâm, em biết ạ. – Tô Bạch gật đầu nói. – Em rất thích em ấy, nhân lúc còn lại vài tháng này, ôn tập cho thật tốt, sau đó thi đỗ vào trường cấp 3 trọng điểm, rồi tiếp đến là một trường đại học tốt. Chỉ có như vậy, sau này em mới có hy vọng theo đuổi cô bé đó. – Lý Tân cười cười. – Em thích Khương Hàn Tô, em nghĩ đám giáo viên chúng tôi không biết ư? Thật ra không chỉ mình em, trong trường có rất nhiều người gửi thư tình cho Khương Hàn Tô, chúng tôi đều hiểu rõ. Chỉ có điều, ở lứa tuổi học trò chỉ là sự thầm mến đơn thuần, chúng tôi sẽ không quản, trừ khi mối quan hệ này ảnh hưởng đến việc học. – Được rồi, thầy nói cũng nhiều rồi đấy, điểm thi tháng lần này rất tốt, mà còn cao hơn cả Khương Hàn Tô nữa, ngày mai chờ phát bài nhé. – Lý Tân nói xong, lái chiếc xe đạp điện nhỏ của mình rời đi.
Lý Tân rời đi rồi, để lại Tô Bạch đang đứng ngây ngốc tại chỗ.
Cao hơn Khương Hàn Tô, vậy điều đó có nghĩa là phần viết văn của cậu ta đạt điểm cao nhất trong trường học ư?
Tô Bạch bỗng bật cười tươi roi rói, thì ra phần viết văn ở Dục Hoa, thật sự có thể đạt điểm cao đến thế nha!
Tất cả nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin độc giả vui lòng đón đọc.