(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 63: Chuyện gì đang xảy ra?
Tô Bạch cầm kẹo đi vào phòng học, sau đó ngồi xuống bên cạnh Khương Hàn Tô.
Khương Hàn Tô chỉ liếc mắt nhìn Tô Bạch một cái khi hắn đẩy cửa bước vào, rồi lại tiếp tục cúi đầu làm bài tập.
Tô Bạch móc ra một cây kẹo mút Alps, đưa cho Khương Hàn Tô và cười nói:
– Mời cậu ăn kẹo.
Khương Hàn Tô tiếp tục làm bài tập, không hề có bất kỳ động tác nào.
Xem ra cô nàng này thật sự tức giận rồi. Tô Bạch vừa nghĩ cách giải quyết, vừa ném cây kẹo vào miệng mình.
Nói thật, Tô Bạch không thích ăn kẹo, đặc biệt là kẹo mút.
Không phải vì kẹo mút quá ngọt đến mức khó ăn, mà là vì Tô Bạch rất dễ bị chảy máu đầu lưỡi khi ăn nó.
Kiếp trước, Tô Bạch còn từng đặc biệt đi hỏi bác sĩ, người này bảo là do ăn nhiều đồ cay nóng, tích nhiệt trong cơ thể quá cao.
Quả nhiên, khi Tô Bạch ăn được một lát, lấy cây kẹo mút ra thì thấy trên đó dính không ít máu.
Đầu lưỡi Tô Bạch lại bị kẹo mút ma sát đến rát.
Tô Bạch dùng răng chạm vào đầu lưỡi, "Hí!", còn thấy hơi đau.
Hắn đành vứt cây kẹo mút đó vào thùng rác, rồi nói với Khương Hàn Tô:
– Tôi không ăn được cái này. Tôi mua kẹo mút là vì cậu bị hạ đường huyết. Nếu cậu không ăn thì tôi đành vứt đi vậy.
Khương Hàn Tô dừng bút, quay đầu nhìn thấy vết máu trên môi Tô Bạch, rồi nói với vẻ mặt không chút cảm xúc:
– Liên quan gì đến tôi? Cậu muốn vứt thì cứ vứt đi.
– Thật sự không tha thứ cho tôi được ư? – Tô Bạch hỏi.
– Vì cậu quá đáng mà. – Khương Hàn Tô nói.
– Tôi không ăn được, vậy xem ra chỉ có thể đợi ngày mai Nhạc Hân và mấy cô bạn khác đến thì đưa cho họ ăn thôi. – Tô Bạch cười nói.
– Ừm. – Khương Hàn Tô cũng cười, đáp: – Các cô ấy thích ăn lắm, đặc biệt là Nhạc Hân và Trần Tình.
– Haizz, sao cậu lại phải đặc biệt nhấn mạnh hai người họ vậy? – Tô Bạch cười hỏi.
Khương Hàn Tô nghiêng đầu, không nói gì.
– Khương Hàn Tô, chúng ta đánh cược một ván chứ? – Tô Bạch bỗng nhiên nói.
Thấy Khương Hàn Tô không nói gì, Tô Bạch tiếp tục:
– Chúng ta cá cược thành tích môn ngữ văn kỳ thi tháng lần này. Nếu tôi vượt qua cậu, sau này cậu không được từ chối bất cứ thứ gì tôi đưa. Còn nếu tôi không vượt qua cậu, điểm cậu cao hơn tôi, vậy tôi đảm bảo sau này sẽ không tiếp tục trêu chọc cậu nữa.
Khương Hàn Tô bỗng nhiên ngẩn người, một lát sau mới hỏi:
– Cậu, cậu chắc chắn chứ?
– Hừm, chắc chắn rồi. – Tô Bạch nghiêm túc nói.
– Được. – Khương Hàn Tô nói.
– Được, vậy cứ quyết định thế đi. Tôi sẽ không trêu chọc cậu cho đến khi điểm được công bố. – Tô Bạch cười, rồi đứng dậy rời khỏi phòng học.
Nhìn bóng lưng Tô Bạch rời đi, Khương Hàn Tô mím môi, trong lòng bỗng dưng dâng lên chút tủi thân.
Sau khi rời khỏi phòng học, Tô Bạch không hề bỏ đi mà nằm dài trên hành lang, ngắm nhìn từng gốc bạch dương trong sân trường.
Lúc nãy, trong lòng cô ấy thật ra cũng rất không vui.
Đúng vậy, Khương Hàn Tô đã đứng đầu môn ngữ văn ba năm liên tục, sao có thể dễ dàng bị người khác vượt qua được chứ?
Hơn nữa, cái người vừa nói sẽ vượt qua cô ấy, trước đây thành tích thường kém cô ấy tới mười điểm.
Liệu cô ấy có cảm thấy mình sẽ từ bỏ cô ấy không?...
Chiều chủ nhật, Tô Bạch đi tới văn phòng của Đoàn Đông Phương.
– Thưa thầy, em muốn đổi chỗ ngồi. – Tô Bạch nói thẳng.
– Đổi thế nào? – Đoàn Đông Phương cười hỏi.
Phiếu điểm và thành tích các môn vừa được công bố, Đoàn Đông Phương xem qua thành tích của Tô Bạch.
Trong kỳ thi tháng lần này, đứa nhỏ này đã có tiến bộ vượt bậc, không chỉ có thành tích môn ngữ văn đột nhiên tăng vọt lên vị trí đứng đầu, mà tiếng Anh còn đạt 121 điểm.
Phải biết, trong bài kiểm tra cuối kỳ tiếng Anh lần trước, cậu ta chỉ vỏn vẹn 12 điểm.
Kiểu tiến bộ này, chỉ có thể dùng hai từ "thần tốc" để hình dung!
Nếu đứa nhỏ này có thể cải thiện toàn bộ thành tích các môn học khác, thì hoàn toàn có thể trở thành một học sinh tiềm năng của trường cấp ba trọng điểm rồi!
Chưa nói đến chuyện học sinh của mình thi đậu trường cấp ba trọng điểm sẽ nhận được tiền thưởng, chỉ riêng việc nhìn thấy học sinh mình yêu thích ngược gió lật bàn là đã thấy sung sướng lắm rồi!
– Em muốn ngồi cạnh lớp trưởng. – Tô Bạch cười nói.
– Lớp trưởng? Bên cạnh Khương Hàn Tô? – Đoàn Đông Phương nhíu mày.
– Dạ. – Tô Bạch gật đầu.
– Sao em lại muốn đổi sang chỗ đó? – Đoàn Đông Phương hỏi.
– Thưa thầy, thầy cũng biết đấy, môn quan trọng nhất của em bây giờ là toán học, mà người duy nhất có thể hướng dẫn em môn toán học lại là lớp trưởng. ��� Tô Bạch nói.
– Thầy Hàn không dạy em được sao? – Đoàn Đông Đông Phương hỏi.
– Thầy Hàn và em có chút mâu thuẫn, thầy cũng biết rồi mà. – Tô Bạch nói.
Khóe miệng Đoàn Đông Phương giật giật, lúc này mới nhớ ra chuyện cậu nhóc này từng chống đối thầy Hàn vào ngày khai giảng.
Đoàn Đông Phương không đồng ý ngay với Tô Bạch, mà suy nghĩ rất lâu rồi mới nói:
– Được rồi, vậy em ngồi vào vị trí của Cung Khánh, lát nữa thầy sẽ bảo Cung Khánh chuyển chỗ khác. Nếu thầy đã chuyển chỗ ngồi cho em rồi thì tháng sau, thành tích môn toán của em phải tăng lên rõ rệt, nếu không em sẽ phải trở về vị trí cũ.
Trong một tháng qua, Tô Bạch vẫn luôn tìm Khương Hàn Tô hỏi bài tiếng Anh, ông ấy cũng biết điều đó.
Chính vì nghĩ như vậy nên Đoàn Đông Phương mới đồng ý.
Thêm vào đó, thành tích tháng này của Tô Bạch cũng có sự tiến bộ. Nếu không, Đoàn Đông Phương tuyệt đối sẽ không thay đổi chỗ ngồi.
Hơn nữa, ông để Khương Hàn Tô làm ủy viên học tập, ý định ban đầu là để em ấy giúp giải đáp một vài thắc mắc của các b���n trong lớp.
Thế nhưng ba năm qua, Khương Hàn Tô chưa từng thực hiện vai trò của một ủy viên học tập.
Dù vậy, thành tích mỗi lần thi tháng của em ấy đều đứng đầu các môn, nên Đoàn Đông Phương cũng chẳng thể trách cứ gì.
Vừa hay lần này có thể để em ấy hỗ trợ phụ đạo cho Tô Bạch.
– Dạ thầy. – Tô Bạch cười nói.
Tan học lúc ba giờ chiều, Đoàn Đông Phương liền đổi chỗ cho Tô Bạch.
Tuần kế tiếp, toàn bộ trường Dục Hoa không có bất kỳ buổi kiểm tra nào, bởi vì thành tích các môn đã được công bố.
Các lớp này, hiển nhiên đều sẽ dựa vào bài thi tháng để đánh giá.
Tô Bạch chuyển đến ngồi cạnh Khương Hàn Tô, cũng không nói chuyện với cô mà chỉ đợi giáo viên phát phiếu điểm.
Đoàn Đông Phương cầm phiếu điểm, rồi nói với toàn bộ học sinh bên dưới:
– Chúng ta bắt đầu công bố thành tích thi tháng lần này.
– Khương Hàn Tô, đứng nhất khối, đứng nhất lớp, ngữ văn 141, toán học 150, tiếng Anh 149, hóa lý 150, chính trị lịch sử 150.
Nghe xong thành tích của mình, Khương Hàn Tô liếc nhìn Tô Bạch một cái.
Tô Bạch chỉ cười, không nói gì.
Chủ nhiệm lớp tiếp tục đọc tên từng học sinh một.
Mãi đến người thứ 57, cái tên Tô Bạch mới xuất hiện.
– Tô Bạch, hạng 1563 toàn khối, hạng 57 trong lớp, ngữ văn 142, toán học 34, tiếng Anh 121, hóa lý 40, chính trị lịch sử 107.
Khi Đoàn Đông Phương công bố thành tích của Tô Bạch, Khương Hàn Tô đờ người.
Mà trên thực tế, không chỉ riêng cô ấy là người ngây người ra.
Trong lớp có không ít người nhớ rõ thành tích môn ngữ văn của Khương Hàn Tô là 141 điểm.
Nên khi chủ nhiệm lớp công bố môn ngữ văn của Tô Bạch được 142 điểm, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Điểm môn ngữ văn của Tô Bạch cao hơn Khương Hàn Tô?
Khương Hàn Tô không còn đứng nhất môn ngữ văn sau ba năm liên tiếp ư?
Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được cho phép.