(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 65: Chuyện may mắn
Tới giữa tháng ba, thời tiết không còn quá lạnh.
Tay phải Tô Bạch gối lên đầu, lặng lẽ nhìn Khương Hàn Tô đang chuẩn bị những câu hỏi cho mình.
Hiện tại là buổi tự học sau giờ cơm trưa, chủ nhiệm lớp còn chưa tới.
Lớp học của họ có kỷ luật rất tốt, hơn nữa giờ đây lớp trưởng lại là Tô Bạch, bởi vậy trong phòng học rất yên tĩnh.
Khương Hàn Tô vừa đưa cho hắn vài câu bài tập Toán lớp 7 từ đề thi học kỳ trước. Tô Bạch làm xong rồi giao cô ấy chấm bài.
- Không tệ lắm, sai một câu rồi. - Khương Hàn Tô chấm bài xong nói.
Khương Hàn Tô không nghe thấy câu trả lời của hắn, cô ngẩn người. Khi quay đầu lại, cô liền thấy Tô Bạch đang lặng lẽ nhìn mình.
Tô Bạch thấy Khương Hàn Tô quay đầu lại, liền cười nháy mắt một cái.
- Tôi không dạy cậu nữa. - Khương Hàn Tô hất cằm lên nói.
- Được rồi, vừa rồi thấy cậu đang chuyên tâm chuẩn bị bài trông đẹp quá nên tôi không muốn lên tiếng làm phiền cậu. - Tô Bạch cười hỏi: - Chỗ nào sai vậy?
- Chỗ này. - Khương Hàn Tô chỉ vào câu Tô Bạch làm sai, sau đó giảng giải cho hắn lần nữa.
- Hiểu không? - Hai phút sau, Khương Hàn Tô hỏi.
- Đã hiểu, tôi cứ nghĩ chỉ cần tính toán phần phía trước là đủ, ngờ đâu lại có cạm bẫy ở phía sau. - Tô Bạch nói.
Câu hỏi này, nhìn có vẻ đơn giản, nhưng khi Khương Hàn Tô giảng giải qua một lần, Tô Bạch mới vỡ lẽ rằng nó tuy không khó nhưng lại ẩn chứa cạm bẫy.
- Đọc kỹ đề bài rất quan trọng. Câu hỏi này nếu cậu đọc đi đọc lại nhiều lần, lẽ ra không thể không nhận ra. - Khương Hàn Tô nói.
- Ừ, sau này tôi sẽ đọc kỹ đề bài hơn. - Tô Bạch gật đầu nói.
Vừa nãy muốn làm xong thật nhanh để cô ấy chấm bài, nên hắn đã không đọc kỹ câu này.
- Vì sao cậu lại dùng quyển vở này để viết câu hỏi? - Khương Hàn Tô nhìn từng ô vuông trên trang vở rồi hỏi.
Vở ô ly thường dùng để luyện chữ môn Ngữ văn.
Tô Bạch cười, nói:
- Cậu quên nửa tháng trước giáo viên Ngữ văn đã thưởng cho tôi bao nhiêu quyển vở rồi sao? Tôi không cần luyện chữ, cho dù có luyện chữ, tôi cũng chẳng dùng hết số vở này!
Vào học kỳ 2 cuối năm cấp 2, Lý Tân xưa nay chưa từng nghĩ rằng sẽ có học sinh trong lớp vượt qua Khương Hàn Tô về thành tích môn Ngữ văn. Thế nên khi giảng bài, ông ấy nửa đùa nửa thật nói rằng, nếu ai trong lớp có thành tích môn Ngữ văn vượt qua Khương Hàn Tô, đứng nhất khối, sẽ được thưởng năm mươi quyển vở, rồi nhận thêm một trăm quyển nữa. Thế là Tô Bạch có tổng cộng 150 quyển vở ô ly.
Chỉ là, vở ô ly thường dùng để luyện chữ Hán khi học cấp 2. Ngoài ra, Tô Bạch cũng chẳng biết dùng vào việc gì khác, nên đành xem chúng như giấy nháp.
- Tôi thiếu ba mươi quyển. - Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
Mỗi lần đứng nhất, cô ấy được thưởng năm mươi quyển vở. Nhưng trong kỳ thi tháng lần này cô đứng thứ hai, nên chỉ nhận được hai mươi quyển.
- Cậu muốn không? Tôi cho cậu hết, dù sao tôi cũng không cần dùng đến. - Tô Bạch vừa nói vừa từ trong ngăn kéo lấy ra một chồng vở lớn.
- Ý cậu nói là chữ của tôi xấu đúng không? - Khương Hàn Tô hỏi.
- Hừm, so với tôi thì cũng hơi kém một chút. - Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô bĩu môi, sau đó cô lại giơ quả đấm nhỏ lên, nói:
- Nửa tháng nữa, chiến thắng sẽ lại thuộc về tôi.
- Đúng vậy, tiểu Hàn Tô nhà chúng ta lợi hại nhất. - Tô Bạch cười nói.
Khương Hàn Tô giả vờ như không nghe thấy lời Tô Bạch nói, bắt đầu ôn tập trước kiến thức Toán lớp 8 cho mình.
Thật ra, nếu như không đụng vào điểm mấu chốt của cô bé này, chẳng hạn như cầm tay, ôm hay hôn, cô sẽ không trở mặt.
Trong nửa tháng này, quan hệ của hai người xem như đã trở lại trạng thái như trước.
Không, theo Tô Bạch, so với trạng thái trước đó còn tốt hơn không ít.
Tô Bạch cất quyển vở trên bàn vào trong ngăn kéo, sau đó lấy ra vài cây bút máy và lọ mực nước mới mua từ trong đó.
Đối với một người rất thích viết chữ, khó có thể không yêu thích bút máy.
Trừ những lúc kiểm tra, khi còn học lớp 7, Tô Bạch thường xuyên dùng bút máy.
Nhưng khi hắn dùng bút máy, đôi lúc mực văng lung tung, bởi vậy đến lớp 8, hắn không còn dùng nhiều nữa.
Tô Bạch mở bút máy ra, từ trong lọ mực hút chút mực, sau đó lấy ra cuốn sổ ghi chú, viết một câu thơ lên trên đó.
- Haizz.
- Hả?
- Tôi chợt nhớ tới một câu thơ.
- Thơ gì?
Tô Bạch cầm lấy cuốn sổ ghi chú, đặt trước mặt cô ấy.
Khương Hàn Tô ngẩng đầu lên. Thứ Sáu, ngày 9 tháng 3 năm 2012 Âm lịch, cô nhìn thấy câu thơ ấy trong một ngày nắng đẹp.
Lục y phủng nghiễn thôi đề quyển, hồng tụ thiêm hương bạn độc thư.
Tô Bạch nhìn cô, dịu dàng cười nói:
- Hồng tụ thiêm hương thư đồng thư, Hàn Tô, một tâm nguyện bấy lâu của tôi đã thành hiện thực.
Có thể cùng người mình thích trở thành bạn cùng bàn, có thể nhìn thấy cô ấy bất kỳ lúc nào, đây là một điều may mắn, là tâm nguyện bấy lâu nay của Tô Bạch.
Trong một đời người, những điều may mắn vốn chẳng nhiều. Có thể vươn tay chạm lấy hạnh phúc, có thể cất bước theo đuổi hạnh phúc, Tô Bạch đều muốn nếm trải, muốn nỗ lực, muốn nắm bắt lấy.
Không để lại tiếc nuối, vốn là định nghĩa của trọng sinh.
Đối với người trọng sinh, nếu kiếp trước bạn thiếu tiền, thì định nghĩa của trọng sinh chính là khao khát kiếm tiền.
Mà kiếp trước Tô Bạch không thiếu tiền, cái hắn thiếu chính là Khương Hàn Tô, bởi vậy định nghĩa trọng sinh của hắn chính là Khương Hàn Tô.
Đối với Tô Bạch, có được Khương Hàn Tô, nghĩa là hắn có được tất cả.
Bởi vì Khương Hàn Tô mới là khởi nguồn của niềm hạnh phúc trong lòng hắn.
Tô Bạch nói xong rồi mỉm cười nhìn vẻ mặt của Khương Hàn Tô.
Không biết từ bao giờ, hắn rất thích trêu chọc cô ấy, cũng rất thích nhìn thấy vẻ mặt cô ấy khi bị hắn trêu chọc.
Bởi vì điều đó rất thú vị, hơn nữa khi đó Khương Hàn Tô cũng trông thật đáng yêu.
Nhìn thấy vẻ đáng yêu ấy, Tô Bạch chỉ muốn ôm cô ấy thật lâu, hôn cô ấy một cái, nhưng hắn không thể, nên trong lòng hắn lại ngứa ngáy khôn tả.
Và chính loại cảm giác ngứa ngáy khó nhịn trong lòng ấy, càng khiến người ta thêm mê mẩn.
Khương Hàn Tô theo thói quen mím môi. Thấy Tô Bạch cười không ngừng, cô ấy có chút nổi nóng. Nhưng cuối cùng, vì không chịu nổi ánh mắt của Tô Bạch, cô lại đỏ bừng mặt, núp xuống bàn.
Chỉ cần Tô Bạch không chạm vào điểm mấu chốt của cô, khi đối mặt với Tô Bạch, cô đành chịu thua.
Cô có những điều cần kiên trì, có những trách nhiệm cần gánh vác. Thế nhưng cái người đẹp trai bên cạnh cô vẫn luôn trêu chọc, làm sao cô có thể giữ trái tim tĩnh lặng như nước được đây?
Vì không thể giữ trái tim tĩnh lặng như nước, cũng không làm ra những chuyện hổ thẹn với lương tâm, hơn nữa Tô Bạch vừa dịu dàng vừa tinh quái, khiến Khương Hàn Tô mỗi lần đối mặt với hắn đều cảm thấy hơi xấu hổ.
Chỉ đến lần Tô Bạch không nhịn được mà hôn cô ấy, cô mới thực sự trở nên hung hăng hơn.
Cô ấy chống cự không được vài ngày đã thất bại.
Cô ấy nghĩ rằng sẽ mãi mãi không nói chuyện, không lại gần hắn. Nhưng nghĩ đến những chuyện xảy ra trong một tháng qua, cô không đành lòng làm mặt lạnh với hắn.
Nhìn cô ấy gục đầu nằm dài trên bàn, Tô Bạch không tiếp tục trêu đùa cô ấy nữa.
Tô Bạch đậy nắp lọ mực lại, sau đó vỗ nhẹ vai cô.
- Làm gì? - Khương Hàn Tô giật mình, cảnh giác hỏi.
- Cầm giúp tôi lọ mực này đi. Để chỗ tôi e là vài ngày sẽ bị đổ lung tung mất. - Nhìn cô ấy sợ sệt như chú nai tơ, Tô Bạch buồn cười nói.
- Ồ. - Khương Hàn Tô không từ chối, nhận lấy và cất vào ngăn kéo của mình.
Mọi quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép và đăng tải lại.