Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 66: Như vậy sẽ rất khổ cực

Ngày mai cậu đi về sao? – Tô Bạch hỏi.

– Ừm. – Khương Hàn Tô gật đầu, nói: – Tôi phải về tế tổ.

Hôm nay là thứ sáu, ngày 9 tháng 3, mà ngày 14 tháng 3 là tiết Thanh Minh. Hôm đó trúng vào thứ tư, mặc dù là ngày nghỉ hợp pháp nhưng bọn họ cũng không được nghỉ.

Vì thế, họ phải về viếng mộ tổ tiên trước ngày Thanh Minh, do đó ngày mai bọn họ bắt buộc phải về.

Sáng thứ bảy được nghỉ, hai người rời khỏi trường và cùng nhau đi đến bến xe.

Thời tiết không còn lạnh nữa, Khương Hàn Tô không muốn tốn vài tệ đi xe, hơn nữa, có Tô Bạch đi cùng nên cô chẳng ngại đi bộ.

Qua Thành rất nhỏ, từ đây đi tới bến xe mất hơn 20 phút, đi bộ buổi sáng cùng cô ấy thật tuyệt.

Hơn nữa, Dục Hoa mới và Dục Hoa cũ không giống nhau. Xung quanh Dục Hoa cũ chẳng có cảnh quan gì, còn Dục Hoa mới lại nằm sát bờ sông Qua đang chảy.

Từ đây đến bến xe, dọc đường có thể ngắm nhìn một đoạn sông Qua hùng vĩ.

Con sông này, Tô Bạch đã nhiều năm không thấy.

Sông Qua là nhánh thứ hai của sông Hoài, mà sông Hoài là một trong bảy dòng sông lớn của Trung Quốc. Thời cổ, cùng với Trường Giang, Hoàng Hà, Tể Thủy, nó được gọi chung là Tứ Độc.

Chúng được gọi là Tứ Độc vì là bốn con sông duy nhất đổ ra biển lớn.

Chỉ có điều, gần ngàn năm nay, do Hoàng Hà đổi dòng, sông Hoài đã không còn đổ ra biển nữa.

Quýt mọc ở Hoài Nam thì là quýt, nhưng quýt mọc ở Hoài Bắc thì chỉ là Hoài (ý chỉ vùng sông Hoài).

Mà Qua Thành, chính là một tòa thành nhỏ của Hoài Bắc.

– Cái túi trên lưng cậu toàn đựng sách sao? – Tô Bạch hỏi.

Sau khi Dục Hoa chuyển từ khu trường cũ đến khu trường mới, không chỉ có nhiều cơ sở vật chất thể thao, mà còn có điều hòa, máy giặt và nhiều thứ khác.

Tuần này về nhà, ngoài quyển sách ôn tập tiếng Anh, Tô Bạch không mang theo bất cứ thứ gì khác.

Môn Ngữ văn không có bài tập ngày nghỉ, Toán thì hắn mới ôn đến lớp 7, bài lớp 9 còn chưa hiểu, Hóa lý cũng tương tự, nên hắn chẳng mang về nhiều thứ.

– Ừm. – Khương Hàn Tô gật đầu.

– Nặng lắm, đưa tôi cầm cho. – Tô Bạch đưa tay ra.

Nếu cô ấy không mang nhiều sách, chỉ đựng quần áo trong chiếc ba lô nhỏ sau lưng thì đáng yêu biết mấy.

Nhưng nếu toàn bộ là sách, một cái túi đầy ắp sách thì có hơi nặng thật.

– À? Ừ! – Khương Hàn Tô ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó đưa cặp sách nhỏ tới.

Nếu không thể từ chối thì cứ đưa cho hắn, không đưa sẽ là mình chịu thiệt.

Đi chung với hắn, mình cứ ngoan ngoãn nghe lời là tốt nhất.

Sau một thời gian ở chung, Khương Hàn Tô cũng dần hiểu ra nhiều điều.

Tô Bạch đeo cặp lên lưng rồi cười nói:

– Xem ra ngoan hơn trước rồi.

Khương Hàn Tô mím môi liếc trộm hắn, sau đó nhân lúc hắn không chú ý đưa chân đạp tới.

Tuy nhiên, Tô Bạch thấy Khương Hàn Tô mím môi liếc trộm mình, biết cô gái nhỏ này bụng dạ cũng không phải dạng vừa, nên đã chuẩn bị tư thế phòng bị. Thế là, ngay khi Khương Hàn Tô vừa nhấc chân, hắn đã lập tức né tránh.

Khương Hàn Tô giẫm hụt một bước, vì đang đi đường xuống dốc nên cô ấy ngã nhào về phía trước.

Tô Bạch không ngờ lại có chuyện tốt như vậy xảy ra, hắn mắt sáng bừng, lập tức mở rộng vòng tay.

Thế rồi, Khương Hàn Tô vùi đầu vào ngực hắn, được hắn ôm trọn vào lòng.

– Đây là do cậu tự sà vào lòng tôi đấy nhé, không trách tôi được đâu! – Tô Bạch cười nói.

Vậy cậu đưa tay ôm tôi làm gì?

Khương Hàn Tô bĩu môi, sau đó nói:

– Buông ra, không là tôi giận cậu đấy.

– Ừ. – Tô Bạch cười buông cô ấy ra.

– Cậu để tôi đạp một cái xem nào. – Khương Hàn Tô bỗng nhiên nói.

– Được. – Tô Bạch cười, duỗi chân ra.

Khương Hàn Tô nhấc chân mấy lần, cuối cùng lại không hạ xuống, mà quay đầu đi, nói:

– Thôi không cần nữa, người chịu thiệt là tôi.

Tô Bạch cười giúp cô ấy chỉnh lại tóc bị gió thổi bay bên tai, sau đó nói:

– Con bé ngốc.

***

Trước và sau tiết Thanh Minh, dân gian vẫn thường nói "trời rét tháng ba".

Nhưng mấy ngày nay ở Qua Thành thì khác, không những không có rét tháng ba, mà thời tiết còn ngày càng ấm áp.

Tô Bạch thấy một xe bán quýt nhỏ ven đường, mắt hắn sáng bừng, liền đi tới mua năm tệ.

Loại quýt nhỏ này rất ngọt và dễ ăn, trước đây, khi còn đi học, Tô Bạch rất thích. Năm tệ có thể mua được cả một túi lớn.

Tô Bạch bóc một quả quýt nhỏ, đưa cho cô, chờ cô ăn xong thì hỏi:

– Ngọt không?

– Ừm, ngọt lắm. – Khương Hàn Tô gật đầu.

– Có qua có lại chứ, cậu bóc cho tôi một quả đi. – Tô Bạch nói xong, đưa cho cô ấy một quả quýt.

Khương Hàn Tô:

–...

– Chỉ một quả thôi mà. – Tô Bạch nói.

Khương Hàn Tô đành bóc một quả, nhưng thấy Tô Bạch cúi đầu tự bóc vỏ, cô vội rụt tay về, rồi nói:

– Cậu cầm lấy ăn đi.

Trò trêu không thành công, Tô Bạch cũng chẳng bận tâm, nhận lấy quýt và cho vào miệng mình.

Quả quýt rất nhỏ, Tô Bạch cắn một miếng, quả nhiên rất ngọt.

– Cậu đừng bóc giúp tôi, tôi muốn tự bóc tự ăn. – Khương Hàn Tô nói.

– Ừm, được. – Tô Bạch cười nói.

Hai người vừa đi vừa nghỉ, mất đến nửa giờ mới tới bến xe.

Đến bến xe, Tô Bạch dẫn cô vào một tiệm đồ ăn sáng gần đó, gọi vài cái bánh sủi cảo hấp.

Ăn điểm tâm xong, hai người mới lên xe.

Vào xe, Tô Bạch tháo tai nghe từ MP4 ra, cắm vào điện thoại.

Hết cách, MP4 hết pin, Tô Bạch đành dùng điện thoại di động để nghe.

MP4 có nhiều bài Tô Bạch thích, nhưng hắn không nhớ mình đã tải bài gì vào điện thoại.

Chờ Khương Hàn Tô đeo tai nghe xong, hắn nhấn vào danh sách phát, một bài hát đang rất thịnh hành lúc bấy giờ liền vang lên trong tai nghe.

Đây là bài "Cung Dưỡng Ái Tình", ca khúc chủ đề của bộ phim truyền hình ăn khách "Cung Tỏa Tâm Ngọc" năm 2011, do Vu Chính viết lời và Đàm Tuyền soạn nhạc.

Những tác phẩm như thế này không giống các tác phẩm "cưỡi ngựa xem hoa" ở kiếp trước, chỉ nổi được một thời gian ngắn.

Vào thời điểm này, một bộ phim truyền hình hay một bài hát nổi tiếng có thể giữ được sức nóng rất lâu.

Ví dụ như bài "Cung Dưỡng Ái Tình", ca khúc này còn nổi tiếng hơn cả bộ phim, dù mới phát hành năm ngoái nhưng giờ Tô Bạch vẫn có thể nghe thấy ở khắp mọi nơi.

Nhiều năm sau, khi nghe lại bài này, Tô Bạch cảm thấy khá thích thú.

Nếu như được trọng sinh sớm hơn hai năm, không chừng hắn đã có thể nghe được giai điệu này trên khắp đường phố rồi.

Tô Bạch nghe một lát, cơn buồn ngủ ập đến và hắn dần chìm vào giấc ngủ.

Khương Hàn Tô từ khi biết đọc sách trên xe rất dễ bị cận thị, nên không dám đọc sách nữa.

Thấy Tô Bạch ngủ, cô tháo tai nghe của mình xuống, đồng thời cũng tháo tai nghe của hắn ra.

Nhìn khuôn mặt yên tĩnh của Tô Bạch khi ngủ bên cạnh, Khương Hàn Tô thở dài.

Cô không ngủ được, chống hai tay lên thành ghế phía trước, rồi úp mặt nhỏ lên tay, suy nghĩ vẩn vơ.

Nửa giờ sau, Tô Bạch tỉnh dậy, thấy Khương Hàn Tô đang gối tay suy nghĩ điều gì đó.

Phía trước là hai ghế trống, Tô Bạch cũng chống tay xuống thành ghế, rồi hỏi:

– Đang suy nghĩ gì vậy?

Khương Hàn Tô quay đầu nhìn hắn, sau đó hỏi:

– Cậu định theo đuổi tôi đến bao giờ?

– Đến khi nào cậu trở thành vợ tôi thì thôi. – Tô Bạch cười nói.

– Như vậy sẽ rất khổ cực. – Khương Hàn Tô rất nghiêm túc nói.

– So với những năm tháng này thì còn khổ cực hơn sao? – Tô Bạch cười hỏi.

Khương Hàn Tô mím môi, không nói gì.

– Nếu không thể cùng cậu đồng cam cộng khổ, làm sao có thể nói là thích cậu được chứ? – Tô Bạch cười nói.

Hàn Tô, cậu không nói khó, chỉ nói khổ cực.

Nếu chỉ là khổ cực, kiếp trước tôi đã quá khổ cực rồi.

Nếu chỉ là khổ cực mà có thể theo đuổi được cậu, vậy dù khổ cực gấp mười lần thì có sá gì?

Bản văn này thuộc về truyen.free, đề nghị tôn trọng người dịch và biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free