(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 73: Tiết thể dục
Khương Hàn Tô mang ly nước đến cho Tô Bạch rồi trở về phòng học.
Cô vừa tới, Tô Bạch liền thôi đứng ngó nghiêng bên ngoài. Hắn cầm ly nước, theo cô vào phòng học.
Vào đến nơi, Tô Bạch lấy ra hai gói trà sữa từ hộc bàn, đưa cho cô một gói.
Tô Bạch đổ bột trà sữa vào ly, đậy nắp rồi lắc đều.
Khương Hàn Tô bất chợt nhăn mũi đáng yêu, sau đó hít hà m��t cái.
Cô khẽ xoay người, liếc nhìn Tô Bạch một cái, chẳng nói năng gì rồi lại quay đi.
Cô biết Tô Bạch không dùng mùi nước hoa quen thuộc.
Tô Bạch:
- . . .
- Tôi dính phải mùi của Thịnh Tự Cường. Cậu ấy nhờ tôi dẫn ra ngoài trường vào buổi trưa. – Tô Bạch giải thích.
Hắn biết cô hiểu lầm chuyện gì.
- Ừ. – Khương Hàn Tô khẽ ừ một tiếng, rồi bắt đầu uống trà sữa.
Tô Bạch nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô khi uống trà sữa, bất chợt mỉm cười nói:
- Một đời người chẳng dài cũng chẳng ngắn, về sau chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều chuyện dễ gây hiểu lầm. Mong rằng khi đó, cậu sẽ cho phép tôi giải thích rõ ràng.
Khương Hàn Tô mím môi im lặng. Cô nhận ra rằng mọi chuyện đều có thể đẩy Tô Bạch ra xa cô.
Một lát sau, cô lên tiếng nói:
- Hồi nãy, tôi thấy mùi nước hoa hơi gắt, không có ý gì khác đâu.
- Tôi cũng không có ý gì khác. – Tô Bạch cười, sau đó rút một tờ khăn giấy đưa cho cô.
Mép môi cô dính chút trà sữa. Tô Bạch nhìn thấy, trong lòng rất muốn khẽ cúi xuống hôn cô một cái!
Có điều, hắn hiểu rõ, hiện giờ không thể nào làm thế được.
Khương Hàn Tô lau vết trà sữa trên môi, sau đó cất ly nước vào trong hộc bàn.
- Buổi trưa cậu muốn ra ngoài chơi game sao? – Khương Hàn Tô nói đoạn, lại hỏi thêm:
- Ăn cơm trưa xong, chúng ta còn rất nhiều bài cần ôn tập.
Tô Bạch khẽ lắc đầu, cười nói:
- Cậu nói xem, đi chơi game hay ngồi ôn bài cùng cậu thì thú vị hơn?
Câu hỏi này Khương Hàn Tô không thể trả lời được, chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy.
- Tiết tiếp theo là môn gì? – Tô Bạch hỏi.
- Thể dục. – Khương Hàn Tô đáp.
- Không phải là tiết tiếng Anh à? – Tô Bạch nói.
Nếu nói môn học nào được dạy nhiều nhất thì đó chính là môn thể dục.
Môn âm nhạc mỗi năm đều tổ chức cuộc thi ca hát nên một học kỳ vẫn có đến mười mấy tiết.
Riêng môn thể dục, một học kỳ may ra mới có một tiết.
Vì thế, giáo viên thể dục trong trường Dục Hoa là người thoải mái nhất.
Dục Hoa có mười mấy giáo viên dạy thể dục, và tất cả đều là giáo viên quản lý ký túc xá của từng khối.
Những giáo viên quản lý ký túc xá phần lớn đều có chút dây mơ rễ má với hiệu trưởng nên được hiệu trưởng sắp xếp vào để có công việc.
- Có lẽ không đúng. – Khương Hàn Tô nói:
- Ngày 20 tháng 4 chúng ta có kỳ thi thể dục, theo tôi đoán, chúng ta sẽ học môn thể dục trong hai tuần tới.
Quả nhiên, chuông học vừa vang lên, người bước vào không phải là chủ nhiệm lớp Đoàn Đông Phương, mà là giáo viên thể dục Vương Thành.
Vương Thành không chỉ là giáo viên thể dục mà còn là trưởng ký túc xá nam sinh của bọn họ.
Khi Vương Thành đi vào phòng học, cả lớp hoan hô không ngừng.
Đã quá lâu rồi bọn họ chưa học môn thể dục. Hơn nữa, tiết thể dục Vương Thành dạy rất đơn giản, chỉ việc cho học sinh tự do hoạt động thôi.
Thật sự đúng nghĩa là chỉ chơi, bởi vì những giáo viên thể dục của bọn họ vốn là dựa vào quan hệ mà trà trộn vào, chẳng biết dạy dỗ gì.
Bình thường chạy nhiều nhất là hai vòng, sau đó là giải tán.
- Mọi người đừng vui mừng quá sớm, ngày hai mươi chúng ta sẽ có kỳ thi môn thể dục. Tiết thể dục của chúng ta lần này không ph��i là xuống chơi, nếu như xuống chơi thì đã bị chủ nhiệm lớp của các em chiếm rồi. – Vương Thành nói đoạn lại hỏi:
- Lớp trưởng của các em là ai?
Tô Bạch đứng lên.
- Tô Bạch, em dẫn mọi người xuống sân chạy hai vòng. – Vương Thành nói.
Tô Bạch khẽ gật đầu. Sau đó cả lớp đi xuống lầu, ra sân chạy bộ mới xây và bắt đầu chạy.
Tô Bạch không chạy lẫn vào đội hình mà chỉ chạy bên cạnh.
Bắt đầu chạy bộ, một học sinh nam cao ráo tăng tốc lao nhanh về phía trước, học sinh nữ phía sau chẳng thể theo kịp.
- Mộ Vĩ Sơn, chạy nhanh như ma đuổi thế làm gì? Tính đi đầu thai sớm à? – Tô Bạch nói.
Nghe Tô Bạch gọi, đội hình dần dần chạy chậm lại.
Nhưng sau khi chạy được một vòng, Tô Bạch nhìn thấy sắc mặt Khương Hàn Tô hơi tái đi.
Hắn chạy đến trước mặt Khương Hàn Tô, sau đó kéo cô ra khỏi hàng.
- Sao vậy? – Nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, Tô Bạch cau mày hỏi.
- Đầu tôi bị choáng. – Khương Hàn Tô thở gấp nói.
- Vậy đừng chạy nữa, tôi đưa cậu xuống phòng y tế. – Tô Bạch nói.
- Không cần. – Khương Hàn Tô khẽ lắc đầu, nói:
- Bệnh cũ tái phát, tôi nghỉ một chút là ổn.
- Hạ đường huyết? – Tô Bạch hỏi.
- Ừm. – Khương Hàn Tô khẽ gật đầu.
- Ăn kẹo có đỡ hơn không? – Tô Bạch hỏi.
- Tôi đứng nghỉ một lúc. – Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
- Chờ tôi. – Tô Bạch vội chạy lên lầu, lấy từ hộc bàn của mình ra một cây kẹo que, rồi bảo: – Cậu cứ cắn nát kẹo ra, sẽ đỡ hơn đấy.
- Ừm. – Khương Hàn Tô khẽ gật đầu, sau đó nhẹ nhàng cắn nát kẹo que.
- Sao thế? – Nhưng đúng lúc này, Vương Thành hỏi.
- Thầy Thành, lớp trưởng bị hạ đường huyết, e là không thể chạy tiếp được. Em xin ở lại đây cùng bạn ấy, tránh xảy ra chuyện gì không hay. – Tô Bạch nói.
- Được rồi. – Ông biết rõ Khương Hàn Tô là học sinh ưu tú nhất Dục Hoa những năm gần đây, nên tuyệt nhiên không dám để cô gặp bất trắc gì trong giờ thể dục của mình.
Xét cho cùng, mũi nhọn của trường năm nay có thể vượt mặt Phong Hoa được hay không, tất cả đều trông cậy vào cô ấy.
- Cảm giác khá hơn chút nào không? – Mấy phút sau, Tô B��ch hỏi.
- Ừm. – Khương Hàn Tô khẽ gật đầu, sau đó nói:
- Tô Bạch, cảm ơn cậu.
Tô Bạch chỉnh lại mái tóc lòa xòa vì chạy của cô ấy, sau đó cười nói:
- Khương Hàn Tô, cậu nhớ kỹ nhé, sau này mà cậu còn nói lời cảm ơn tôi, tôi sẽ hôn cậu một cái đấy.
Khương Hàn Tô im lặng.
- Còn chạy không? – Tô Bạch hỏi.
- Không, không chạy nữa. – Khương Hàn Tô khẽ lắc đầu, sau đó rụt rè lắp bắp nói:
- Lúc tôi bị choáng cảm thấy vô cùng khó chịu, trong lòng cũng rất hoảng hốt.
- Tôi còn nghĩ cậu sẽ vẫn cố chấp chạy tiếp đấy. – Tô Bạch cười nói.
- Điểm thi thể dục nếu bị 0 điểm cũng không sao. – Khương Hàn Tô nói: – Tôi sẽ dùng môn văn hóa để bù lại thôi.
- Tiểu Hàn Tô xứng đáng là người tôi thích, đủ tự tin. – Tô Bạch giơ ngón cái, cười nhìn cô ấy.
Đây chính là điểm Tô Bạch ngưỡng mộ nhất ở Khương Hàn Tô. Cô luôn biết rõ ưu thế của bản thân là gì, và làm thế nào để tận dụng lợi thế một cách tốt nhất.
Lúc nào cần quật cường cô ấy sẽ quật cường, nhưng lúc không cần quật cường cô ấy tuyệt đối sẽ không cố chấp lao đầu vào.
- Chỉ là cậu không thể cứ mãi yếu ớt như liễu rủ trước gió được. Chờ cậu khỏi bệnh hạ đường huyết, vẫn phải tăng cường rèn luyện sức khỏe đấy. – Tô Bạch nói.
Thực tế, so sánh Khương Hàn Tô với Lâm Đại Ngọc có phần không đúng, thân thể Lâm Đại Ngọc yếu đuối là vì bệnh tim di truyền nên từ khi sinh ra đã ốm yếu bẩm sinh.
Mà lý do thân thể Khương Hàn Tô suy nhược thì đơn giản hơn nhiều, chính là vì cô ấy sống trong nghèo khó, ăn uống không đủ chất.
Trường hợp đầu thì khó trị, còn trường hợp sau thì đơn giản hơn rất nhiều.
Chỉ cần ăn uống đủ dinh dưỡng, sau đó tăng cường rèn luyện sức khỏe, thân thể sẽ dần dần tốt hơn trong vài năm tới.
Bản quyền chuyển ngữ thuộc về truyen.free, độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.