Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 74: Niềm vui bất tận

Lần này, Vương Thành không có ý định cho bọn họ chỉ chạy vài vòng cho xong chuyện.

Từ vòng đầu tiên, hắn bắt mọi người chạy liên tục, đến khi tất cả kiệt sức, hắn mới hô hai tiếng "giải tán".

Hai tiếng ấy vừa dứt, không ít người đã đổ mồ hôi như tắm, ngã vật ra đất.

– Thầy Vương, thầy ác quá. – Trương Tường than thở.

– Ác ư? Cứ đợi đấy, tiết thể dục lần tới sẽ còn ác hơn hôm nay nhiều. – Vương Thành đáp.

– Mẹ nó chứ, cứ tưởng tiết thể dục là để mà hưởng thụ, thà để chủ nhiệm lớp chiếm luôn tiết này dạy Anh còn hơn. – Vương Uy lẩm bẩm.

Thứ mà gã béo ghét nhất chính là chạy bộ. Chạy năm sáu vòng xong, xương cốt cậu ta như muốn rời ra từng mảnh.

Cậu ta mặc kệ đất bẩn, nằm lì ra đó, đến một ngón tay cũng chẳng buồn nhúc nhích.

– Vẫn là Bạch ca thoải mái nhất nha, không chỉ không cần chạy bộ, bên cạnh còn có lớp trưởng bầu bạn nữa chứ. – Mộ Vĩ Sơn nói đầy vẻ ngưỡng mộ.

– Haizz, mấy cậu nói xem, Bạch ca liệu có cua được lớp trưởng không? – Trương Tường đột nhiên hỏi.

– Tớ thấy có khả năng đấy chứ. – Hứa Lâm là người đầu tiên ủng hộ Tô Bạch. Cậu ấy nói:

– Nếu Bạch ca ra tay từ năm lớp 8, chắc chắn đã sớm cua được cô ấy rồi.

– Không dễ dàng đâu. – Tôn Phong nói:

– Rõ ràng lớp trưởng chẳng màng gì đến chuyện yêu đương.

– Thành tích của Bạch ca gần đây tiến bộ thần tốc. Bài kiểm tra Anh văn cuối kỳ n��m ngoái chỉ vỏn vẹn 12 điểm. Vậy mà hôm trước, bài kiểm tra của cậu ấy đạt gần 130 điểm. – Trương Tường nói.

– Có lớp trưởng giúp Bạch ca học bổ túc, thành tích mà chẳng tiến triển thần tốc sao? Nếu lớp trưởng mà chịu kèm tớ, thành tích của tớ cũng tăng vù vù ấy chứ! – Vương Uy nói.

– Cậu á? – Mọi người khinh bỉ. – Cậu mà chả hạng chót từ dưới đếm lên. Mười bài cổ thi cuối sách Ngữ văn đến giờ còn chưa thuộc làu. May mà lớp mình có thầy Ngữ văn tốt bụng, giờ còn chịu hỏi han cậu đôi câu, chứ giáo viên khác là họ bỏ mặc cậu từ lâu rồi.

– Khó quá chứ sao, đâu dễ học thuộc. Lớp 7, lớp 8 tớ mất tận hai tháng mới thuộc đấy. – Vương Uy nói.

– Cậu có biết xấu hổ là gì không? Hai tháng trời đó, cậu không thấy nhục à? – Trương Tường nói.

– Cậu mới là đứa không biết xấu hổ! Mẹ nó, lão tử chỉ cần một mạng tàu vận tải là đủ để đánh chết mười mạng vô dụng của cậu rồi! – Vương Uy cãi lại.

– Cắt, ai còn chơi cái trò cũ rích đấy nữa? Giờ người ta chơi Liên Minh Huyền Thoại hết r��i không? – Trương Tường nói.

Mấy đứa nằm lăn lóc trên đất, vừa tán gẫu vừa đùa cợt, thật là náo nhiệt.

Tô Bạch liếc nhìn đồng hồ đeo tay, vẫn còn hai mươi phút nữa mới hết tiết.

– Hay là mình ngồi nghỉ một lát đi. – Tô Bạch hỏi Khương Hàn Tô.

– Em có thể không đi không? – Khương Hàn Tô nhỏ giọng hỏi.

Trên sân tập đông bạn học thế này, làm sao có thể ngồi cùng chỗ với hắn được?

– Được thôi, vậy em cứ tìm chỗ nào đó nghỉ đi, anh đi qua bên kia. – Tô Bạch cười nói.

– Ừm. – Khương Hàn Tô gật gật đầu.

– Đang nói chuyện gì thế? – Tô Bạch đi tới ngồi xuống cạnh Mộ Vĩ Sơn và những người khác.

– Đang bàn chuyện Bạch ca có cua được lớp trưởng không ạ. – Tôn Phong cười nói.

Tô Bạch lắc đầu cười, đáp:

– Cấp 2 mà theo đuổi thì khó lắm, đợi lên cấp 3 đi.

– Lên cấp 3, lớp trưởng sẽ chịu áp lực lớn hơn nhiều, chẳng phải càng khó mà theo đuổi sao? – Trương Tường hỏi.

Tô Bạch cười, không nói gì.

Áp lực của Khương Hàn Tô thực ra là mong muốn mẹ cô ấy có cuộc sống tốt đẹp hơn, mà điều này, hiện tại Tô Bạch đã có thể làm được.

Chỉ là tính tình tiểu nha đầu này hơi bướng bỉnh, chưa chắc đã chịu nhận sự giúp đỡ của cậu ấy.

Nha đầu ngốc này đôi khi rất nghe lời, nhưng Tô Bạch biết, một khi đụng đến những vấn đề mang tính nguyên tắc, e rằng cô ấy sẽ không còn là một bé ngoan nữa.

Không biết có nên bắt đầu từ mẹ cô ấy không nhỉ? Dù sao mẹ cô ấy cũng là người từng trải, hẳn phải hiểu cuộc sống gian nan vất vả thế nào.

Dù thế nào đi nữa, dù gian nan đến mấy, cậu ấy cũng phải cua đổ nàng trong những năm cấp 3 này.

Đã lâu lắm rồi hắn chưa hôn cô ấy. Hiện tại, mỗi lần ở cạnh cô ấy, hắn lại không kìm được mà muốn ôm, muốn hôn cô ấy.

Nếu cứ phải nhịn thêm ba năm nữa, chờ đến đại học, Tô Bạch sợ mình sẽ phát điên mất.

– Bạch ca, nghe Đường Vĩ nói cậu chơi Liên Minh Huyền Thoại hay lắm hả? – Trương Tường hỏi.

– Ừ, cũng tàm tạm thôi. – Tô Bạch nói.

– Vậy Bạch ca, cậu có biết AP, AD, với lại công kích vật lý là cái gì không? Rồi người đi đường trên, người đi rừng là sao? Tớ chơi một thời gian mới phát hiện ra có nhiều thứ mình chẳng hiểu gì cả. – Trương Tường nói.

– Tớ cứ nghĩ trò này không chia đường chứ? Ba đường trên, giữa, dưới, sau đó mỗi đường một tướng, hai tướng còn lại nằm ở rừng. Chủ nhật, tớ mang Trừng Phạt vào rừng thì bị một thằng khác cầm Master Yi đánh hết sạch quái. – Mộ Vĩ Sơn kể.

– Cứ từ từ mà chơi, chơi lâu rồi sẽ hiểu thôi. – Tô Bạch nói.

Hết tiết, Tô Bạch và Hứa Lâm cùng nhau đi vệ sinh rồi trở về phòng học.

Về đến lớp, hắn phát hiện Khương Hàn Tô vẫn chưa đến.

Chờ một lát, hắn mới thấy Khương Hàn Tô ôm một chồng bài kiểm tra Toán đi vào.

– Đây là bài kiểm tra Toán của lớp ta làm Chủ nhật vừa rồi, thầy cô chưa chấm xong. Các tổ trưởng phát bài xuống, chờ giáo viên vào chữa bài. Ai có thể dùng bút đỏ để giúp bạn chữa bài được nhé. – Khương Hàn Tô nói xong, ôm chồng bài thi đi phát.

Phát bài xong, cô ấy quay về, Tô Bạch liền đứng dậy đi lên bục giảng.

– Bài kiểm tra của Tô Bạch và Khương Hàn Tô là ai cầm đấy? – Tô Bạch hỏi.

– Bài của lớp trưởng là tớ cầm ạ. – Triệu Tư giơ tay lên.

– Còn của Bạch ca là tớ đây. – Trình Lập Đông nói.

– Đem bài kiểm tra của hai cậu lên đây, tớ đổi lại cho. – Tô Bạch cười nói.

– Ừm. – Hai người đó mang bài kiểm tra lên đưa cho Tô Bạch, rồi hắn trả lại bài của mình và Khương Hàn Tô cho họ.

– Có phải đang thấy rất ấu trĩ không? – Tô Bạch đưa bài kiểm tra của mình cho cô ấy rồi cười nói:

– Trước đây, lúc đổi bài kiểm tra, tớ mong nhất là được đổi lấy bài của cậu.

– Có cảm động không nào? – Tô Bạch chớp chớp mắt nhìn.

Khương Hàn Tô không nói gì.

– Hơn nữa, bài kiểm tra của tớ tuyệt đối là tốt nhất lớp luôn. – Tô Bạch cười nói.

– Giấy trắng thì làm sao mà không tốt được? – Khương Hàn Tô tức giận nói.

Cô ấy cầm bài kiểm tra trong tay, ngoài tên và lớp ra, chẳng viết lấy một chữ nào khác.

– Ha. – Tô Bạch cười nói:

– Cậu không cho tớ chép thì tớ biết làm sao? Tớ đành nộp giấy trắng thôi, kiến thức lớp 9 tớ có biết gì đâu.

– Tớ nói không cho cậu chép khi nào? – Khương Hàn Tô nói.

– Vậy lần sau tớ chép của người khác nhé? Với cái mặt của tớ, chắc mượn được không ít bài kiểm tra của mấy bạn nữ đó chứ. – Tô Bạch cười nói.

Khương Hàn Tô ban đầu im lặng, sau đó đưa tay định cấu vào cánh tay Tô Bạch, nhưng bị hắn nhanh hơn, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của cô ấy.

Cứ mỗi lần chọc ghẹo cô ấy, chỉ cần thấy cô ấy im lặng là y như rằng có sát chiêu xuất hiện.

Giờ đây, Tô Bạch coi như đã hiểu rõ thói quen này của cô ấy rồi.

– Buông ra, buông ra! – Mặt Khương Hàn Tô ửng đỏ, giãy giụa nói.

Tô Bạch không buông, mà nhìn cô ấy một lúc rồi mới thả tay, cười nói:

– Tiểu Hàn Tô nhà ta thật đáng yêu. Cắn một lần là được rồi, không thể cắn lần thứ hai được nha.

Tô Bạch nói với vẻ mặt tội nghiệp:

– Đau lắm đó.

– Ai bảo cậu cứ chọc tớ? – Khương Hàn Tô nghiêm mặt nói.

– Tớ chọc cậu khi nào? – Tô Bạch cười hỏi.

– Cậu…

– Cái gì mà ‘cậu’!

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, chúng tôi luôn nỗ lực mang đến những trải nghiệm tốt nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free