(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 76: Ánh trăng
Tô Bạch thật sự rất muốn mau chóng đến cấp 3!
Bởi vì khi đó Khương Hàn Tô sẽ mặc đồng phục học sinh, dáng vẻ của cô ấy nhất định sẽ rất đẹp.
Cấp 2 của bọn họ không có đồng phục học sinh, nhưng những trường cấp 3 trọng điểm trong huyện hay trong thành phố đều có.
Sau khi ngồi xuống, Tô Bạch lấy bài kiểm tra tiếng Anh ra và bắt đầu làm bài.
Bắt đầu từ tuần trước, số lượng bài kiểm tra họ phải làm ngày càng nhiều, thêm vào đó là những bài thi trong kì nghỉ, trung bình mỗi tuần phải làm từ hai đến ba bài kiểm tra môn tiếng Anh.
Bảy giờ tối, Tô Bạch đưa Khương Hàn Tô đến một quán lẩu.
"Quá... quá đắt," Khương Hàn Tô lên tiếng khi thấy Tô Bạch gọi rất nhiều món ăn, phần lớn đều là thịt. "Chúng ta ăn tạm gì đó bên ngoài cũng được rồi."
Bữa cơm này phải hơn trăm đồng, bằng sinh hoạt phí mấy tháng của Khương Hàn Tô.
"Thể trạng cậu quá yếu, tôi đưa cậu đến đây là vì muốn giúp cậu cải thiện thể chất."
Tô Bạch cười, sau đó nói:
"Cậu là vợ tương lai của tôi, là người sẽ cùng tôi đi hết cuộc đời này, tôi không thể để cậu cứ ốm yếu mãi như vậy được? Hơn nữa, cậu đã giúp tôi ôn tập bài vở, nếu như trước đây thành tích của tôi chỉ đủ để học hết lớp 9. Vậy thì, sau khi tôi ôn tập xong hết, tôi sẽ có thể đậu vào rất nhiều trường cấp 3 trọng điểm, thành quả đó đáng giá bao nhiêu tiền chứ? Nếu như trường trung học số 1 nói chỉ cần bỏ ra mấy vạn là có thể vào học, vậy tôi tin sẽ có vô số phụ huynh học sinh bỏ tiền cho con cái mình vào học. So với những gì cậu làm cho tôi, thì bữa ăn này thấm vào đâu?"
"Hơn nữa, tôi đã gọi và thanh toán toàn bộ các món này rồi, chẳng lẽ lại bỏ đi không ăn?" Tô Bạch nói.
Tô Bạch chỉ sợ cô từ chối, vừa gọi xong đồ ăn là hắn đã trực tiếp đến quầy thanh toán và trả tiền cho tất cả các món ăn hắn gọi.
Thân thể Khương Hàn Tô bị suy nhược nên cần phải ăn nhiều thịt bổ dưỡng, như vậy mới có ích cho sức khỏe của cô ấy.
Tô Bạch định dẫn cô đi ăn lẩu mỗi tuần, đáng tiếc là bây giờ hắn không thể ở trọ bên ngoài trường để tự tay nấu và hầm xương bò cho cô. Đó mới thực sự là món đại bổ.
"Chỉ lần này thôi nhé." Món ăn đã gọi xong, bỏ đi thì rất lãng phí, nhưng sau này nếu Tô Bạch dẫn cô đến đây ăn cơm, chắc chắn cô sẽ không đồng ý.
Chưa kể quan hệ của hai người còn chưa thân thiết đến mức đó. Dù có thân thiết đến mấy, cô cũng không muốn Tô Bạch phải tiêu tiền hoang phí.
Đối với cô, ăn no là được, không cần biết có dinh dưỡng hay không vì điều đó không quá quan trọng với cô.
Tô Bạch cười, nói: "Được."
Có lần đầu ắt có lần sau, Tô Bạch chỉ cần trả tiền trước, thì chẳng sợ Khương Hàn Tô không chịu ăn.
Tô Bạch gắp chút thịt bỏ vào nồi lẩu đang sôi, thịt chín tới thì hắn gắp vào bát cô.
Có lẽ là vẫn còn nóng, Khương Hàn Tô ăn một miếng, sau đó le lưỡi, kêu lên: "Nóng quá."
"Vậy cậu vừa ăn vừa thổi, sẽ không còn nóng nữa," Tô Bạch cười nói.
"Ừm." Khương Hàn Tô dùng đũa kẹp một miếng thịt, sau đó nhẹ nhàng thổi rồi mới cho vào miệng.
Vừa cho miếng thịt vào miệng, cô ngẩng đầu lên đã thấy Tô Bạch đang chăm chú nhìn mình không chớp mắt.
Khuôn mặt Khương Hàn Tô ửng hồng. Một lát sau, cô không còn thổi thịt nữa.
Khương Hàn Tô ăn rất ít, cả đống đồ ăn Tô Bạch gọi, kết quả là hơn phân nửa chui vào bụng hắn.
May là cơ thể hiện tại của hắn không giống với cơ thể sau này. Nếu là cơ thể Tô Bạch sau này, hắn nào dám ăn nhiều thịt như hiện tại.
Hai người ăn xong rồi cùng nhau rời khỏi quán lẩu, Tô Bạch ghé vào quầy tạp hóa mua hai hộp sữa chua.
Ăn lẩu xong, uống một hộp sữa chua sẽ rất tốt cho dạ dày.
Lẩu nóng, với đủ vị cay mặn, rất dễ kích thích dạ dày và đường ruột, có thể gây tổn thương niêm mạc hệ tiêu hóa.
Vì vậy, uống một hộp sữa chua sau khi ăn lẩu có thể bảo vệ niêm mạc đường tiêu hóa.
Sữa chua có chứa vi khuẩn axit lactic, có thể axit hóa môi trường đường ruột, ức chế sự phát triển của vi khuẩn có hại và giảm sự sản sinh độc tố trong đường ruột, do đó phòng ngừa các triệu chứng như tiêu chảy hay đau bụng.
Đây cũng là kinh nghiệm mà Tô Bạch có được sau khi ăn vô số nồi lẩu ở kiếp trước. Tô Bạch đưa cho Khương Hàn Tô một hộp sữa chua, hắn không uống ngay mà xem bao bì.
Sữa chua này là loại Y Lợi có Châu Kiệt Luân làm người đại diện, bao bì màu xanh, phía trên có quả táo, phía dưới là Châu Kiệt Luân đeo tai nghe và ra dấu hiệu.
Tô Bạch cắm ống hút và hút một hơi, là vị táo xanh chua ngọt đã lâu chưa uống, uống rất ngon miệng.
"Vừa ăn xong cơm, bây giờ trở về ngồi không tốt cho cơ thể, chúng ta đi dạo thôi," Tô Bạch cười nói.
"Ừm." Khương Hàn Tô gật gật đầu.
Đất trời hồi xuân, vạn vật tươi mới, gió xuân tháng ba thật ấm áp.
Những chồi non xanh biếc của cây liễu bên đường cũng đã đâm lá mới, hai người cùng nhau đi dạo dọc bờ sông Qua, tiếng ếch, ve kêu vang không ngớt.
Tô Bạch đi bên cạnh Khương Hàn Tô, rất muốn nắm lấy bàn tay cô.
Thế là, hắn thật sự đưa tay ra.
Hết cách rồi, hắn muốn nhịn, nhưng không nhịn được.
Nếu không nhịn được, vậy không bằng thử xem sao.
Nhưng tay hắn vừa chạm nhẹ, cảm nhận được bàn tay trắng mịn khẽ giật mình, sau đó cô liền rụt tay khỏi những ngón tay hắn.
Khuôn mặt Khương Hàn Tô ửng hồng, không dám đi song song với hắn, bước chậm lại nửa nhịp.
Tô Bạch quay đầu lại nhìn cô, cười nói:
"Tôi không nhịn được, lần sau sẽ không thế nữa."
"Thật đó."
Tô Bạch nhẹ giọng nói:
"Có cậu đi bên cạnh, tôi thấy ấm áp vô cùng."
Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói:
"Tôi... tôi có thể ở lại, nhưng nếu cậu lại chạm vào tôi, tôi... tôi sẽ bỏ về trước."
"Ừm."
Tô Bạch gật gật đầu, cười nói:
"Thật sự là tôi không nhịn được, khung cảnh này thật ấm áp, nghĩ đến là tôi càng thấy hạnh phúc, là do tôi quá tham lam."
Trải qua chuyện lần trước, vốn không nên vội vàng.
Dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng chỉ cần ở bên cạnh cô, đặc biệt là khi chỉ có hai người và hắn lại muốn làm gì đó với cô.
Có lẽ hắn thật sự đã thích cô đến tận xương tủy, bằng không với định lực của Tô Bạch, chắc chắn sẽ không bao giờ mất kiểm soát như vậy.
Kiếp trước, Tô Bạch luôn đối mặt với hơn vạn người khán giả, đều có thể giữ bình tĩnh, nhưng khi đối mặt với cô thì lại rất khó làm được điều đó.
Thực sự là đã trúng độc của nha đầu này rồi, quan trọng hơn là loại độc này, càng uống lại càng không biết mệt mỏi.
Khương Hàn Tô lại trở về bên cạnh hắn, hai người một lần nữa sánh bước cùng nhau.
Lần này, Tô Bạch không hề làm gì cả, cứ như vậy cùng cô đi dạo vòng quanh sông Qua.
Dù cho thành phố nhỏ xa xôi có muôn vàn điều không tốt, nhưng trên đầu cô vẫn là một bầu trời sao tỏa sáng rực rỡ.
Ánh trăng như nước, muôn ngàn vì sao điểm xuyết, dù là sau này hay là hiện tại, đây là thứ mà những thành phố lớn không có được.
Trong bụi cỏ ven sông, có rất nhiều đom đóm đang bay múa.
Đây là những tia sáng cuối cùng của chúng, bởi vì vài năm sau, cả Qua Thành này sẽ không còn một con đom đ��m nào nữa.
Buổi tối, người ra ngoài đi dạo không ít, nhưng phần lớn là các bác trai bác gái ở lại đây để trông con.
Qua Thành là một thành phố rất bình dị, bởi vì nơi này ngoại trừ trẻ con ra, còn lại là người lớn tuổi.
Thanh niên có lý tưởng, và lý tưởng ấy thường gắn liền với việc rời bỏ quê hương.
Cách đó không xa, có một bác gái đang múa bài "Ánh Trăng Bên Hồ Sen" của Phượng Hoàng Truyền Kỳ trên quảng trường.
Bài hát này rất dễ nghe, nhưng càng nghe nhiều lại càng thấy không hay, vì bản thân bài hát vốn dĩ đã là như vậy.
Văn bản này đã được chỉnh sửa và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.