(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 82: Cậu muốn chết sao
Được rồi, đừng giận nữa, tôi làm xong bài tập trong sách ôn tập sáng nay rồi, cậu chấm bài đi. Sắp đến ngày thi cấp ba rồi, kiếm thêm một điểm bây giờ, biết đâu đến lúc đó lại hơn cả một điểm. Nếu như đến lúc đó chỉ kém đúng một hay hai điểm để đậu vào cấp ba trọng điểm, vậy chẳng phải quá thê thảm sao? Tô Bạch khổ sở nói.
Khương Hàn Tô mím môi, không lên tiếng.
Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn cầm lấy sách ôn tập toán học của Tô Bạch.
Sau khi chấm bài xong, cô ấy vẫn giải thích những câu Tô Bạch làm sai.
Rốt cuộc thì cô thật sự không thể nào bỏ qua sự hiện diện của hắn, cứ như mọi chuyện đã được định trước kể từ ngày Tô Bạch chọc giận cô.
Buổi chiều học môn chính trị nước Anh, rất ít khi nào có tiết lịch sử vào buổi tự học tối.
Chín giờ tối, sau khi tiết tự học lịch sử buổi tối kết thúc, hai người lại nán lại đến mười giờ mới về.
Khương Hàn Tô khóa cửa, Tô Bạch nói một tiếng chúc ngủ ngon.
Tô Bạch không nghe thấy tiếng trả lời, hắn quay người lại hỏi:
– Hình như hôm nay cậu quên nói lời chúc ngủ ngon.
– Hôm nay tôi không muốn nói. – Khương Hàn Tô bĩu môi.
Đến bây giờ cô ấy vẫn còn tức giận.
Hắn nói cấp hai sẽ không ép buộc mình, vậy mà bây giờ thì ép buộc mình, đúng là không giữ lời.
– Vì sao? – Tô Bạch tò mò hỏi.
– Cậu không giữ chữ tín, cậu từng nói cấp hai sẽ không ép buộc tôi. – Khương Hàn Tô mở miệng nhỏ ra nói.
– Ồ, lời cậu nói có phải ám chỉ rằng lên cấp ba tôi có thể ép buộc cậu, đúng không? – Tô Bạch ngạc nhiên hỏi.
Tô Bạch lập tức đổi cách suy nghĩ…
Khương Hàn Tô căn bản không phải là đối thủ của hắn, nhưng lần này cô không muốn rút lui.
Cô cắn răng, giống như một con sư tử con nổi giận, lao tới Tô Bạch.
Nhưng dường như cô đã quên một điều, nếu Tô Bạch không cố ý nhường, thì cô có làm gì cũng vô ích.
Trên hành lang này không có bóng người, cô lao tới định đạp Tô Bạch một cái, nhưng lại bị hắn trực tiếp ôm lấy.
– Tiểu Hàn Tô à, cậu nên chạy trốn như trước đây thì hơn. Nếu cậu không trốn, còn lao vào tôi thế này thì chỉ phí công thôi. – Tô Bạch ôm cô ấy cười nói.
Mùi hương trên người Khương Hàn Tô rất dễ chịu, đầu hè, nhiệt độ không quá nóng, cô thật mềm mại và ôm rất thoải mái.
– Tôi, tôi không dám nữa. – Khương Hàn Tô nhìn quanh quất, vùng vẫy một hồi rồi kiên quyết thừa nhận.
– Đừng giãy giụa nữa, để tôi ôm một phút thôi, tôi sẽ buông ra ngay. Nếu cậu cứ vùng vẫy, tôi sẽ ôm lâu hơn đấy. – Tô Bạch uy hiếp nói.
– Chỉ một phút thôi nha. – Khương Hàn Tô nhỏ giọng nói.
Giãy giụa thì có ích gì, Khương Hàn Tô đã hiểu điều này từ sớm rồi.
Hai tay Tô Bạch rất khỏe, bản thân cô không thể nào giãy giụa được.
Cô giãy giụa là vì thẹn thùng.
Cơn gió đầu hạ thổi tới, khuôn mặt Khương Hàn Tô ửng đỏ.
Tô Bạch cúi đầu nhìn xuống, khuôn mặt cô lúc này có sức mê hoặc lạ kỳ, nhưng Tô Bạch không dám hôn, mà áp trán mình lên trán cô.
– Hàn Tô, tôi thật sự rất thích cậu. – Tô Bạch thấp giọng nói.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tô Bạch, Khương Hàn Tô mím môi.
Một phút chính là một phút, Tô Bạch cũng không ôm quá lâu, tuy bản thân hắn rất muốn.
Sau một phút, Tô Bạch buông Khương Hàn Tô ra, sau đó giúp cô ấy chỉnh lại mấy sợi tóc lòa xòa trên trán một chút, cười nói:
– Thật đẹp.
Sau đó Tô Bạch vẫy tay, cười nói:
– Chúc ngủ ngon.
Nói xong, hắn xoay người rời đi.
– Tô… Tô Bạch.
– Hả?
– Ừm, chúc ngủ ngon. – Cô ấy ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói.
– Đồ ngốc. – Tô Bạch cười nói.
Lời chúc ngủ ngon này làm Tô Bạch cảm thấy cực kỳ sung sướng trong lòng.
Nhưng ngay khi Tô Bạch rời đi, Khương Hàn Tô vẫn đứng trên hành lang, rồi bất chợt ngồi xổm xuống, che kín gương mặt nhỏ bé của mình.
Lúc này cô mới chợt nhớ ra một chuyện: hắn đã chọc cô tức giận trước đó. Vậy mà kết quả là cô lại bị hắn chiếm tiện nghi, ôm chằm lấy mình. Chưa kể, câu chúc ngủ ngon mà cô đã không muốn nói với hắn, rõ ràng cô đã tức giận không muốn nói, vậy mà cuối cùng vẫn thốt ra thành lời?
Ô ô ô, thật là mất mặt!
Người đàn ông này, thật là đáng sợ!
Thật sự rất muốn trốn!
Nhưng trốn không được!
Làm sao bây giờ!
Mình thật ngốc!
Tô Bạch trở về ký túc xá, chỉ nhìn thấy bốn người đang xoay cổ tay, những người khác thì chưa về, bọn họ sắp đến giờ đi ngủ rồi.
– Mấy người khác đâu? – Tô Bạch hỏi.
– Leo tường ra ngoài đi quán net rồi. – Lý Nguyên Nguyên nói.
– Ngày mai là ngày nghỉ, không chờ được sao? – Tô Bạch hỏi.
– Gần đây, có một trò chơi mới xuất hiện trong quán net tên là LOL gì đó, bọn họ vừa về tới phòng ngủ là lập tức bàn tán xôn xao về nó. Và thế là, nói chuyện một hồi, họ rủ nhau trèo tường đi luôn. – Lý Nguyên Nguyên nói.
Phía sau dãy nhà học lớp bảy ở khu trường mới có một cây cổ thụ trăm năm, cành của cây cổ thụ vừa vặn sát ngay bức tường.
Bởi vậy, gần đây có không ít học sinh leo cây trốn ra ngoài chơi net đêm.
Đều là học sinh sống ở nông thôn, ai mà chẳng là cao thủ leo cây, chỉ cần có cây, muốn trèo tường ra ngoài chơi net, thực sự quá dễ dàng.
– Không chỉ mấy người phòng này, phòng ngủ Mộ Vĩ Sơn và Thịnh Tự Cường sát vách cũng đều đi ra ngoài rồi. – Lý Nguyên Nguyên lại nói.
– Thật sự là bọn họ không sợ chủ nhiệm lớp dùng thước đánh sao. – Tô Bạch súc miệng xong, liền lên giường đi ngủ.
Trong ký túc xá có người kiểm tra, mà người kiểm tra chính là Vương Thành.
Những chuyện nhờ vả giúp đỡ là không thể nào, bởi vì Vương Thành đi vào từng phòng kiểm tra.
Hễ tra ra được người nào trốn ra ngoài, ông ta đánh một trận ngay tại chỗ, rồi báo cáo chủ nhiệm lớp, để chủ nhiệm đánh thêm trận nữa.
Cho nên Tô Bạch thật sự khâm phục lá gan của bọn họ.
Vì lên mạng, đến tính mạng cũng không màng.
Mười giờ rưỡi, Vương Thành đúng giờ đi kiểm tra.
Ông ghi tên những người vắng mặt, rồi nhìn Tô Bạch đang say ngủ với vẻ khó hiểu.
Học kỳ này, ngoại trừ nửa tháng đầu Tô Bạch từng đi ra ngoài, sau ��ó, không những ngủ đúng giờ, mà còn ngủ trước mười giờ.
Đối với Vương Thành, là người rất hiểu Tô Bạch, ông ấy hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tuy nhiên ông vẫn luôn được nhận thuốc lá, nên mọi chuyện cũng dễ giải quyết.
Năm giờ sáng, Tô Bạch đánh răng rửa mặt, sau đó có mặt trước cửa phòng học.
Chỉ là cửa bị khóa, Khương Hàn Tô thường đến trước năm giờ, nhưng hôm nay vẫn chưa tới.
May là hiện tại không phải là mùa đông, Tô Bạch cứ thế nằm tựa trên lan can hóng gió, chờ Khương Hàn Tô.
Mãi đến 5 giờ 15 phút, Khương Hàn Tô mới xuất hiện trong tầm mắt của hắn.
Mùa hè trời sáng rất nhanh, Khương Hàn Tô ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Tô Bạch ở lầu ba đang nhìn cô ấy.
Sau đó cô ấy lấy ra chìa khóa, bắt đầu chạy vội lên lầu.
Vẻ mặt Tô Bạch có chút biến sắc, bởi vì cô ấy vừa ra khỏi ký túc xá nữ đã chạy.
Trường Dục Hoa rất rộng, khoảng cách từ ký túc xá nữ đến dãy nhà học lớp chín còn phải băng qua một sân bóng rổ.
Bản thân Khương Hàn Tô có bệnh hạ đường huyết, cô ấy cứ chạy như thế, lại còn muốn chạy lên lầu, thì thân thể làm sao chịu đựng nổi?
Tô Bạch nhanh chóng chạy xuống lầu và gặp cô ở tầng một, hắn lập tức chặn cô lại.
– Tôi xin lỗi, tôi tới trễ, cậu đợi lâu không? – Khương Hàn Tô đầy áy náy nói. Khuôn mặt cô hơi trắng bệch, trên trán chảy xuống rất nhiều mồ hôi lạnh.
– Khương Hàn Tô, cậu muốn chết sao? – Tô Bạch bình tĩnh hỏi.
Bản văn này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.