Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 81: Lằn ranh

Có lẽ vì kỳ lễ tốt nghiệp đang đến gần, mỗi người sắp mỗi ngả nên không ít người trong trường bắt đầu có những hành động khác thường.

Chẳng hạn như Khương Hàn Tô, vào thứ Sáu tuần này, cô nhận được một bức thư tình.

Đây là bức thư tình đầu tiên Khương Hàn Tô nhận được, kể từ sau khi Tô Bạch cảnh cáo một vài người vào ngày nhập học.

Trường Dục Hoa kiểm soát điện thoại di động cực kỳ nghiêm ngặt, nên đối với những học sinh đã chớm biết tình yêu, việc dùng thư tay để bày tỏ cảm xúc lại trở thành một nét đặc trưng của thời điểm này.

Trước đây, Khương Hàn Tô cũng nhận được không ít thư tình, nhưng những cái gọi là thư tình ấy chỉ đơn thuần là một tờ giấy gấp vội hay vỏn vẹn một câu chữ ngắn ngủi.

Hơn nữa, số người dám ký tên rất ít, hầu hết đều giấu tên. Khi Khương Hàn Tô đến căng tin ăn cơm, ai đó đã lén lút vào phòng học và đặt dưới chồng sách của cô.

Buổi chiều đầu hạ, gió thổi ấm áp.

Tô Bạch trở về phòng học trước Khương Hàn Tô một bước. Hắn đang định nằm xuống chợp mắt một lát thì nhìn thấy bức thư tình đặt dưới chồng sách.

Tô Bạch lấy ra xem thử. Trên đó không ghi họ tên, chỉ có những lời tỏ tình rất hay ho, bởi lẽ chúng được sao chép từ trên mạng.

Tô Bạch mỉm cười. Khi Khương Hàn Tô ăn cơm xong từ căng tin trở về, hắn không cho cô vào phòng.

Tô Bạch ngồi chắn lối vào. Phòng học lúc ấy đã có rất đông người. Cô muốn đi vào, buộc hắn phải đứng dậy.

– Đừng cản đường, để tôi đi vào! – Khương Hàn Tô nói.

– Tôi ghen thì phải làm sao đây? – Tô Bạch không tránh ra, thay vào đó, hắn ngả người vào chiếc bàn phía sau rồi hỏi với vẻ mặt đáng thương.

Khương Hàn Tô khẽ nhíu chiếc mũi xinh xắn, có chút khó hiểu.

Tô Bạch không nói chuyện, hắn lấy ra bức thư tình, sau đó nói:

– Có người viết bức thư tình này cho cậu, tôi không vui lắm.

Khương Hàn Tô mím môi, cô cầm tờ giấy đó lên, xé nát rồi ném vào thùng rác.

Tô Bạch khẽ chớp mắt. Trước đây Khương Hàn Tô cũng vậy, nhận được thư tình liền không thèm nhìn mà ném thẳng vào thùng rác.

Chỉ là không có xé nó.

Thế nhưng, Tô Bạch không định bỏ qua cho cô nhóc này. Bản thân hắn không hề tức giận, vừa rồi chỉ là giả vờ trêu chọc cô thôi.

Khi Khương Hàn Tô bước tới, Tô Bạch cũng đứng lên, nhưng hắn vẫn không tránh ra. Cô đi một bước, hắn cũng đi một bước, chỉ cốt để cản cô lại.

Khương Hàn Tô ngẩng đầu lên nói:

– Để tôi đi vào đi!

Tô Bạch không nhúc nhích mà cúi đầu nhìn cô:

– Năm lớp 8, tôi có viết cho cậu một bức thư tình, rất dài rất dài, cũng không giấu tên mà ghi rõ tên tôi trên đó. Tôi đã chuẩn bị kỹ càng từ rất lâu, từ lúc cậu bắt đầu đi ăn cơm cho đến khi cậu trở về từ căng tin, mọi thứ đều được lên kế hoạch tỉ mỉ. Thế nhưng, cuối cùng, tôi vẫn không dám đưa cho cậu.

Tô Bạch cười, nói:

– Nếu như khi đó tôi đặt nó lên bàn của cậu, e rằng cũng giống như người viết bức thư tình vừa rồi, cậu sẽ không thèm nhìn mà ném thẳng vào thùng rác.

– Haizz, tiểu Hàn Tô, nếu bây giờ tôi viết thư tình cho cậu, cậu có ném nó không? – Tô Bạch cười hỏi.

Bọn họ đã vào phòng học từ khá sớm nên trong phòng chưa có mấy người.

Trong căn phòng học trống trải của trường cấp hai này, câu hỏi của Tô Bạch không khác gì một lời tỏ tình.

Tô Bạch không biết vì sao lại hỏi câu này, nhưng hắn đã muốn hỏi thì cứ hỏi thôi.

Ở bên cạnh Khương Hàn Tô, hắn không cần thiết phải suy nghĩ quá nhiều. Rất nhiều lúc, Tô Bạch chỉ đơn thuần nghe theo trái tim mách bảo mà làm mọi việc.

Ví dụ như câu nói này, thực ra là có ý ép buộc cô, và hỏi vào lúc này thật sự không hay lắm.

Có thể sẽ khiến cô giận dỗi, nhưng Tô Bạch vẫn hỏi.

Khương Hàn Tô mím môi, có chút tức giận nói:

– Tôi sẽ ném, không chỉ ném mà tôi còn xé và đốt nó đi.

Hắn đã nói hồi cấp hai sẽ không ép buộc cô, vậy mà nói không giữ lời, không phải là người tốt chút nào!

Tô Bạch nghe vậy nhưng lại cười rất sảng khoái, hắn nói:

– Trước đó tôi đã nói, đối với tôi, những lời cậu nói đều là những lời trái lòng.

Tô Bạch nói xong, nhường đường cho cô.

Nếu cô từ chối, thì không cần thiết phải nhấn mạnh câu cuối cùng như vậy.

Không thể xé nó, đốt lại càng không thể.

Vì thế, lời cô nói không phải là lời thật lòng.

Khương Hàn Tô ngồi vào chỗ, mặt hơi tức giận, nghiêm nghị, không thèm nói chuyện với hắn nữa.

Về việc Tô Bạch ép buộc mình, Khương Hàn Tô biểu lộ sự kháng nghị mạnh mẽ, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ cho hắn.

Cô gái đang giận dỗi cần được dỗ dành. Khương Hàn Tô nghiêm mặt không nói lời nào, thì ngón tay Tô Bạch rón rén bò tới, chạm vào bàn tay trái đang cầm bài thi của cô.

Nhưng chưa kịp chạm vào, liền bị Khương Hàn Tô dùng bút gõ mạnh một cái.

Suy nghĩ một chút, Khương Hàn Tô cầm bút xóa của Tô Bạch sang và vẽ một đường ranh giới trên mặt bàn.

Tô Bạch trừng mắt nhìn.

Đây là Vĩ tuyến 38?

Chỉ là tại sao khu vực của mình lại bé tẹo, còn của cô thì lớn thế?

– Không cho phép chạm qua đường ranh giới này. – Khương Hàn Tô nghiêm mặt nói.

– Haizz, đường ranh giới này có phải quá gần tôi không? – Tô Bạch hỏi.

Nói xong, Tô Bạch cầm bút xóa qua, sau đó vẽ một đường sát Khương Hàn Tô hơn, cười nói:

– Hẳn là bắt đầu từ nơi này.

– Không được. – Khương Hàn Tô nói.

Đường ranh giới này đã lệch về phía cô rồi.

– Tôi không chiếm lợi của cậu, mọi người đều công bằng, cứ bắt đầu từ giữa bàn. – Khương Hàn Tô nói.

Nói xong, cô cầm bút xóa của Tô Bạch qua.

Tô Bạch đưa bút xóa cho cô, nhưng đồng thời cũng nắm lấy ngón tay cô.

Bàn tay nhỏ của Khương Hàn Tô rất đẹp, ngón tay mịn màng óng ánh và mềm mại như cọng hành. Móng tay cô không sơn sửa gì cả, nhưng lại rất mê người.

Bàn tay nhỏ bị Tô Bạch nắm chặt, khuôn mặt Khương Hàn Tô liền đỏ bừng. Cô cố sức giật giật, nhưng sức quá yếu, không thể rút ra được.

– Buông ra, buông tay tôi ra. – Trong phòng học đã có không ít người lần lượt đi vào, Khương Hàn Tô không dám lớn ti���ng, chỉ đành nhỏ giọng giãy giụa.

Tô Bạch không buông mà nhẹ giọng nói:

– Hàn Tô, tôi thích cậu.

– Cậu, cậu bắt nạt tôi. – Nghe Tô Bạch nói câu này, Khương Hàn Tô ngừng giãy giụa, nhưng lại mở miệng nói với vẻ oan ức.

– Cũng bởi vì tôi thích cậu, cho nên tôi mới muốn bắt nạt cậu! – Tô Bạch cười nói.

Lần này, hắn không tiếp tục nắm tay cô, mà chủ động buông ra.

– Năm lớp 8 tôi thầm mến cậu, có rất nhiều lúc tôi muốn làm vài chuyện ngốc nghếch để thu hút sự chú ý của cậu... Như lúc cậu đi ngang qua cửa sau, tôi sẽ cố ý làm rơi sách vở xuống đất, sau đó cúi đầu nhặt lên để thu hút sự chú ý của cậu. Hay là khi đang tán gẫu với người bên cạnh, lúc cậu đi qua tôi lại cố tình nói to hơn.

– Bây giờ nhớ lại những việc này, bản thân tôi còn thấy mình thật ngốc, nhưng cho tới hôm nay, tôi vẫn làm mà không hề mệt mỏi. Mấy tháng trước, lần ra ngoài kiểm tra đó, tôi mượn cậu cây bút, thật ra không phải tôi quên mang, mà là tôi cố tình không mang theo, chỉ muốn dùng bút của cậu.

Tô Bạch mỉm cười, nói:

– Giống như vừa rồi cậu dùng bút xóa để vẽ Vĩ tuyến 38, trong tình huống đó, cậu lại lựa chọn dùng đồ của tôi theo bản năng.

Khương Hàn Tô quay đầu, nhìn thấy bên cạnh bài thi của mình là bình bút xóa.

Trên bình bút xóa có viết ba chữ "Khương Hàn Tô", đó là nét chữ do Tô Bạch viết lên khi rảnh rỗi.

Bản chỉnh sửa này là thành quả lao động của truyen.free, mong rằng nó sẽ mang lại trải nghiệm đọc tốt nhất cho bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free