(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 86: Lòng cám ơn
Ăn cơm tối xong, cả hai lập tức trở về phòng học.
"Trước kia cậu chỉ huy thế nào?" Tô Bạch hỏi.
Năm ngoái, Khương Hàn Tô chính là người chỉ huy dàn hợp xướng của lớp họ.
Khương Hàn Tô chưa kịp nói lời nào, Tô Bạch đã gãi đầu nói: "Sao tự nhiên tớ ngốc thế này? Lại đi hỏi một người chỉ huy dàn hợp xướng đứng áp chót cơ chứ."
"Cậu có ý gì?" Khương Hàn Tô bĩu môi, tức giận nói.
"Đúng là như vậy mà, nếu không phải cậu chỉ huy năm ngoái, lớp chúng ta chưa chắc đã đứng áp chót." Tô Bạch cười nói thêm: "Một người vẽ báo tường chỉ biết vẽ khung, làm ủy viên học tập không giúp đỡ bạn bè, lười biếng làm chỉ huy cho xong chuyện. Haizz, sao tớ lại thích cậu cơ chứ?"
"Liên quan gì tới tớ? Những chỉ huy lớp khác đều chỉ huy tùy tiện, là do các cậu hát không hay thôi." Khương Hàn Tô nói rồi lại tiếp lời: "Tớ có cho cậu thích tớ đâu, là tự cậu cứ trêu chọc tớ, không thích thì có thể buông tay! Vẫn còn kịp đấy."
"Bây giờ còn bảo tớ buông tay? Tiểu Hàn Tô, cậu chắc chắn chứ?" Tô Bạch cười hỏi.
Khương Hàn Tô nhìn Tô Bạch, mím môi, bàn chân dưới bàn đạp thẳng vào giày Tô Bạch.
Đáng tiếc, cô ấy sức yếu đến tội nghiệp, bàn chân nhỏ đạp lên mu bàn chân Tô Bạch, hắn ta chẳng cảm thấy chút đau đớn nào.
Nhưng đôi khi vẫn nên thuận theo ý cô ấy mới tốt.
"Ui, đau quá." Tô Bạch nhíu mày.
"Hừ, đừng tưởng tớ dễ bắt nạt." Khương Hàn Tô hừ một tiếng, sau đó giơ nắm đấm nhỏ của mình lên thị uy.
Tô Bạch nhìn cô ấy cười mỉm, sau đó khẽ thở dài rằng: "Haizz, cái kỳ thi cuối cấp đáng ghét này."
Khương Hàn Tô đáng yêu quá đỗi, thực sự có sức "sát thương" quá lớn đối với Tô Bạch.
Tô Bạch có chút không thể chịu nổi nữa, nhưng đành cố nín nhịn.
Khương Hàn Tô rất thông minh, đã hiểu ngay ý trong lời hắn nói.
Cô ấy lập tức hạ tay xuống, sau đó nằm nhoài trên bàn không nói năng gì, thành thật làm bài tập.
Khá lắm, lại bắt đầu rụt rè và làm đà điểu rồi.
Tô Bạch vừa cười vừa nhìn vành tai đỏ ửng của cô ấy, hắn cũng cầm bút lên làm bài tập.
Đây là bài kiểm tra tiếng Anh do Đoàn Đông Phương phát vào buổi chiều, để họ tranh thủ làm xong khi tan học, và sẽ được chữa bài vào trưa mai.
Thời gian quá gấp, bài tập lại quá nhiều, tuần này có thêm cuộc thi hợp xướng, nên các bài kiểm tra của các môn cơ bản đều được phát để học sinh tự sắp xếp thời gian làm bài.
Trên lớp, giáo viên các môn chỉ giảng giải những kiến thức trọng tâm có thể xuất hiện trong kỳ thi cuối cấp.
"Này, câu này làm thế nào vậy?" Tô Bạch bỗng nhiên cầm bài kiểm tra tiếng Anh lên hỏi.
Hắn thực sự gặp phải một câu hỏi khó rồi.
"Không biết." Khương Hàn Tô không thèm liếc mắt nhìn, nói thẳng.
"Cậu đạp tớ một cái rồi mà, hết giận rồi chứ?" Tô Bạch cười hỏi.
"Không phải cậu nói tớ không giúp đỡ bạn bè trong học tập sao? Tớ không giúp đấy, làm sao nào?" Khương Hàn Tô hỏi.
"Cậu có giúp bọn họ hay không thì liên quan gì đến tớ?" Tô Bạch buồn cười hỏi.
"Vì cậu mới vừa nói với tớ đấy thôi." Khương Hàn Tô chu môi nhỏ nói.
"Đùa cậu thôi mà." Tô Bạch nói xong thì tiếp lời: "Tớ thích cậu nên mới trêu cậu đấy thôi? Cậu từng thấy tớ trêu chọc nữ sinh nào khác trong lớp chưa?"
"Được rồi, nhanh giúp tớ xem câu này đi, trước đây cậu nhát gan thế mà, sao hôm nay lại cứ như một con nhím nhỏ thế kia." Tô Bạch nói.
"Đều là do cậu bắt nạt đấy!" Khương Hàn Tô nhíu cái mũi đáng yêu, hơi oan ức nói.
"Này, Khương Hàn Tô, cậu làm vậy nguy hiểm lắm đấy! Cậu không thấy hôm nay cậu cứ như đang làm nũng với tớ vậy sao?" Tô Bạch bỗng nhiên cười hỏi.
Không phải nói muốn làm bạn học sao?
Sao mối quan hệ này càng lúc càng tiến thêm một bước?
"Nào, làm gì có?" Khương Hàn Tô nghe vậy, lập tức hốt hoảng.
"Không có thì đến giúp tớ câu này đi." Tô Bạch nói.
"À ừ." Khương Hàn Tô cầm bài kiểm tra của Tô Bạch qua, giải thích cho hắn.
Buổi tối tự học là môn toán, Hàn Thành chữa bài kiểm tra.
Buổi tối tan học, Khương Hàn Tô giúp Tô Bạch ôn tập vật lý.
Sau một tiếng, hai người rời đi.
Sáng thứ Hai, trong tiết thứ tư, giáo viên âm nhạc Triệu Lộ đi vào phòng học.
Đây là tiết âm nhạc duy nhất của bọn họ trong năm lớp 9, bởi vì tất cả các tiết âm nhạc của học kỳ trước đều bị các môn khác chiếm dụng.
Tiết âm nhạc lần trước còn phải lùi về học kỳ hai lớp 8, lúc đó Triệu Lộ dạy bài Tình Yêu Không Chia Tay của Uông Tô Lang.
Giáo viên âm nhạc gần như đều là nữ, hơn nữa đều rất trẻ trung.
"Nhạc Hân dẫn đầu, hát trước một câu." Triệu Lộ nói.
"Dạ." Nhạc Hân gật đầu.
"Không hay, không biết, không hỏi, không đớn không đau, bao lâu rồi vẫn vậy, đêm muộn nơi ngõ nhỏ không tên, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi."
"Chuẩn bị, hát. . ."
Nhạc Hân dẫn đầu, cả lớp cùng hát lên bài hát này.
Ngoài tiết ngữ văn của Lý Tân, có lẽ cũng chỉ có tiết âm nhạc là họ mới được hát cả một bài trên lớp.
Sau khi hát xong, Triệu Lộ bước lên bục giảng.
"Chiều hôm qua, cô và chủ nhiệm lớp của các em đã trao đổi một chút. Lần này, lớp chúng ta tham gia cuộc thi hợp xướng sẽ hát bài Tấm Lòng Biết Ơn của Âu Dương Phỉ Phỉ." Triệu Lộ dùng phấn viết tên bài hát lên bảng đen, sau đó nói thêm: "Bài hát này rất khó hát, nó không đòi hỏi quá nhiều kỹ thuật, mà là khi hát nhất định phải chất chứa cảm xúc từ bên trong. Nếu như hát bài này mà thiếu cảm xúc thì sẽ rất khó nghe."
"Hơn nữa chính là phần ngôn ngữ tay. Bài hát này hát không khó, nhưng cái khó chính là phải học được ngôn ngữ tay. Hôm nay là thứ Hai, còn bốn ngày nữa là đến thứ Sáu, cô sẽ phụ trách dạy các em hát. Về phần ngôn ngữ tay, các em có học được hay không thì còn tùy thuộc vào việc chủ nhiệm lớp của các em có thể dành cho các em bao nhiêu thời gian để luyện tập." Triệu Lộ nói.
"Mọi người nghe qua bài hát này trước, sau đó cô sẽ dạy các em từng câu." Triệu Lộ nói rồi bật loa.
Sau khi bài hát kết thúc, Triệu Lộ bắt đầu dạy từng câu một.
Trong nửa giờ, Triệu Lộ dạy bốn lần.
Cô ấy uống một ngụm nước, nói: "Cô sẽ đánh ngôn ngữ tay, mọi người cùng nhau hát một lần cho cô nghe xem nào."
"Con đã đến thật tự nhiên, chuẩn bị, hát." Triệu Lộ nói.
Con đã đến thật tự nhiên, giống một hạt bụi đất Ai có thể nhìn thấy được sự yếu đuối của con Con đến từ nơi nào, tình con thuộc về nơi đâu Thời khắc ấy ai đã gọi to tên con Đất trời bao la, con đường này thật khó đi Con nhìn khắp nhân gian đầy lận đận khổ đau Con còn có bao nhiêu tình yêu, con còn phải rơi bao nhiêu giọt lệ Trời cao chứng giám, con quyết sẽ không bỏ cuộc Tấm lòng biết ơn, cảm ơn người Bên con một đời, để con có dũng khí được là chính con Tấm lòng cám ơn, cảm tạ cuộc đời Hoa nở rồi tàn, con vẫn sẽ trân trọng tình yêu này
Có lẽ, mỗi người đều muốn nói lời cảm ơn, hoặc là bài hát này đã từng nghe không ít lần trước đó, hoặc là do Triệu Lộ dạy quá tốt, cho nên hơn chín mươi người trong lớp, vừa nhìn Triệu Lộ đánh ngôn ngữ tay, vừa hát rất chỉnh tề và đầy cảm xúc.
Cảm ơn giáo viên, truyền thụ tri thức cho em.
Cảm ơn cha mẹ, dù chúng con có rất nhiều mâu thuẫn, nhưng vẫn cảm ơn cha mẹ đã sinh thành ra con.
Cảm ơn xã hội, giúp tôi trưởng thành.
Cảm ơn ông trời, cho tôi một cơ hội trọng sinh duy nhất.
Tô Bạch nhìn Khương Hàn Tô bên cạnh, nở nụ cười.
Tớ phải cảm ơn cậu, bởi vì có cậu, thế giới của tớ mới trở nên tươi đẹp hơn rất nhiều.
Mọi bản quyền của nội dung này đều thuộc về truyen.free.