Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Từ 2012 Bắt Đầu (Dịch) - Chương 9: Ai Trêu Ai?

Sao mà nhiều câu hỏi thế không biết? Em còn chưa làm xong hết đống bài trên bảng lúc nãy cơ mà. – Sau khi Tô Bạch bước xuống khỏi bục giảng, Hứa Lâm than vãn.

Có liên quan gì đến tôi đâu, tôi chỉ là một công cụ hình người thôi mà. Muốn than vãn hay phàn nàn thì cứ tìm Hàn Thành ấy. – Tô Bạch đáp.

Làm sao em dám làm vậy chứ! Trong số các thầy cô, người em sợ nhất chính là ông ta. – Hứa Lâm lúng túng nói.

Thầy giáo Toán Hàn Thành không chỉ là người mà học sinh lớp họ sợ nhất, mà còn là người bị ghét nhất.

Nỗi sợ này không phải vì ông ta đánh đập tàn nhẫn đến mức nào – trên thực tế, Hàn Thành rất ít khi thể phạt học sinh. Thế nhưng, ông ta lại có một thủ đoạn khác còn tàn nhẫn, độc địa hơn cả việc đánh đập.

Dù là học sinh xuất sắc hay kém, hễ là bài tập ông ta giao mà chưa làm xong, cứ một câu sẽ bị phạt một quyển vở.

Điều đó có nghĩa là nhiều học sinh kém Toán trong lớp chắc chắn không tránh khỏi. Bởi vì căn bản là lần nào họ cũng chẳng làm được bao nhiêu bài, nên việc bị phạt mười mấy quyển vở mỗi lần là chuyện thường tình.

Loại vở mà ông ta yêu cầu đều là vở dày, giá hai đồng một quyển. Học sinh trong lớp không mấy ai có gia cảnh khá giả, tiền ăn cơm một tuần cũng chỉ vỏn vẹn một trăm đồng. Vậy mà mỗi lần họ mất hơn hai mươi đồng tiền phạt, thì hầu như chẳng ai chịu nổi.

Kỳ thực, việc phạt vở không phải chỉ có mình Hàn Thành làm. Thầy giáo Ngữ văn Lý Tân cũng phạt vở, nhưng cách làm của thầy Lý lại không khiến học sinh cảm thấy phản cảm, ngược lại còn thích thú. Thứ nhất, loại vở thầy Lý Tân phạt chỉ là vở năm hào một quyển. Loại vở này, dù có bị phạt mười mấy quyển một lúc cũng chỉ tốn mấy đồng tiền.

Thứ hai, thầy Lý Tân sẽ không thu lại hết số vở này. Sau mỗi đợt thi tháng, ông đều dùng số vở đó để khen thưởng cho những học sinh có thành tích xuất sắc, cùng với những em có thành tích thấp nhưng tiến bộ nhanh nhất. Ví dụ, hai mươi người đứng đầu kỳ thi tháng, tháng trước mỗi em được năm quyển vở. Còn những người có tiến bộ nhanh nhất trong số hai mươi người xếp cuối sẽ được thưởng mười quyển vở.

Cách làm của thầy Lý Tân không chỉ thúc đẩy những học sinh đang ở sau hai mươi vị trí đầu vươn lên, mà còn khuyến khích hai mươi học sinh đứng chót kia tiến bộ thêm một bước. Bởi vì để nhận được những phần thưởng này, họ không cần phải cạnh tranh với những học sinh có thành tích cao. Việc họ cần làm chỉ là tiến lên một bước là có thể nhận được những cuốn vở kia.

Đúng là "lấy của người trả của người", đa số vở mà thầy Lý Tân khen thưởng dường như đều trở về tay những người bị phạt.

Còn vở mà Hàn Thành phạt, toàn bộ đều bị ông ta cho vào ngăn kéo, sau đó chờ học kỳ hai kết thúc sẽ mang về nhà, bán lại cho những học sinh học lớp bổ túc của ông ta.

Đây chính là lý do vì sao những người như Tô Bạch lại ghét Hàn Thành đến vậy.

Bởi ông ta là một con cáo già lòng tham không đáy, một mình ông ta dạy kèm thêm hai lớp, khiến nhiều học sinh bị đói meo vào cuối tuần, không đủ tiền ăn cơm.

Như Hứa Lâm chẳng hạn, hầu như tuần nào cậu ta cũng bị Hàn Thành phạt hơn hai mươi quyển vở. Điều này khiến Hứa Lâm phải đi vay tiền ăn cơm sau ngày thứ năm hàng tuần, vì nếu không vay sẽ phải chịu đói.

Mà vay tiền cũng không dễ dàng như vậy. Vào cuối tuần, ít học sinh trong lớp có dư dả tiền bạc, vì vậy không ít học sinh trong trường coi đây là cơ hội kinh doanh, bắt đầu cho vay nặng lãi. Ví dụ, nếu tuần này không mang đủ tiền, bạn có thể tìm họ để vay khẩn cấp. Nhưng mượn hai mươi đồng tuần này, tuần sau bạn sẽ phải trả lại hai mươi lăm đồng.

Họ cũng chẳng lo người vay không trả lại, bởi vì những kẻ làm chuyện này phần lớn đều là những tên lưu manh trong trường.

Nếu người vay không muốn trả lãi, chúng sẽ có cách buộc người đó phải trả.

Thân phận của Tô Bạch khá đặc thù, mặc dù hắn không tham gia trực tiếp nhưng lại gián tiếp hưởng lợi từ số tiền lãi đó.

Hắn ăn cơm uống nước đều được người khác mời, và những kẻ mời hắn ăn uống chính là đám người này.

Nơi càng loạn càng nghèo, càng nghèo lại càng loạn, và ngôi trường này đen tối hơn những gì nhiều người tưởng tượng.

Những người tính cách yếu mềm khi học ở đây nhất định sẽ bị bắt nạt.

Cũng chẳng trách sau này nhiều người thành đạt không muốn quay trở lại nơi này.

Ngay cả Tô Bạch, gần mười năm sau hắn mới quay về một lần, mà cũng chỉ nhìn qua rồi lập tức rời đi.

Thật ra, năm 2012, Qua Thành như vậy cũng có thể coi là khá rồi. Vài năm sau, học sinh còn liều lĩnh hơn, có thể trực tiếp đánh giáo viên.

Trong khi Tô Bạch đang suy nghĩ, phía trước liên tục vang lên tiếng lật sách xào xạc.

"Thôi chết! Hàn Thành bắt đầu kiểm tra vở bài tập rồi, vở của em vẫn chưa làm được tí nào cả." – Hứa Lâm lo lắng nói.

Tô Bạch ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Khương Hàn Tô và Cao Viễn đang chầm chậm đi kiểm tra vở bài tập Toán của các bạn học khác.

"Bạch ca, anh làm xong chưa? Làm xong rồi cho em chép với nhé." – Hứa Lâm nói.

Tô Bạch cầm lấy vở bài tập, sau đó lật tới lật lui.

Một quyển vở mới tinh, ngoại trừ hai chữ "Tô Bạch" như rồng bay phượng múa, không có bất cứ chữ nào khác, hoàn toàn trống không.

"Cố Cường, cậu thì sao? Cậu làm xong chưa?" – Hứa Lâm quay sang hỏi Cố Cường ở bàn bên phải.

"Chưa, đang chép đây." – Cố Cường múa bút lia lịa, phía trước cậu là quyển vở bài tập của người khác, đang nhanh chóng sao chép.

Chỉ là lần này Hàn Thành muốn kiểm tra đến bảy trang giấy, bọn họ muốn chép xong toàn bộ trước khi Cao Viễn tới nơi thì không thể nào kịp được.

Nhìn Hứa Lâm không mượn được vở bài tập để chép, vẻ mặt sốt ruột, Tô Bạch chọc chọc lưng Trần Tình.

Trần Tình xoay người lại, lộ ra khuôn mặt tròn trịa, cười hì hì hỏi:

"Bạch ca, có chuyện gì thế?"

"Cậu làm xong bài tập Toán chưa, cho tôi mượn chép với nhé." – Tô Bạch cười nói.

"Hừm, được thôi!"

Trần Tình gật đầu, đưa vở bài tập của mình cho Tô Bạch. Rồi cô thấy Tô Bạch lại đưa ngay quyển vở đó cho Hứa Lâm.

Trần Tình: "..."

Cô cảm thấy trái tim mình bị tổn thương.

Tô Bạch thầm mến người ta, nhưng lại không muốn người khác thầm mến mình.

"Sao anh không chép?" – Trần Tình hỏi.

"Tôi mà cần chép ư? Cao Viễn dám ghi sổ tôi sao?" – Tô Bạch cười hỏi.

"Nhưng mà, Bạch ca, em thấy anh nên mau mau chép một chút đi, bởi vì hôm nay không phải Cao Viễn kiểm tra đâu." – Trần Tình bỗng nhiên nói.

Tô Bạch ngẩng đầu lên, quả nhiên, người đang kiểm tra dãy của họ chính là Khương Hàn Tô, còn Cao Viễn đang kiểm tra một dãy khác.

Tô Bạch ngẩn người, tại sao lại thành ra thế này?

Tô Bạch nhớ rất rõ, trước đây Khương Hàn Tô chưa hề tra bài tập của họ, toàn bộ đều do Cao Viễn kiểm tra.

Cũng chính bởi vậy mà trước đây Tô Bạch dù chưa làm xong bài tập hay thậm chí không làm cũng chẳng sao, bởi vì Cao Viễn sẽ che giấu giúp hắn, không báo cáo cho giáo viên.

Mà trước đây, cho dù Khương Hàn Tô biết Tô Bạch không làm bài, cô cũng không chủ động trêu chọc hắn, cũng chẳng mách giáo viên.

Cô chỉ ước Tô Bạch đừng bao giờ chú ý đến mình.

Vậy lời cô vừa mới nói ở trên hành lang là thật sao?

Cô muốn bắt đầu kiểm tra bài tập tất cả các môn của hắn, đây là muốn ép hắn sau này không trêu chọc cô nữa ư?

Tô Bạch bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

Sau khi hắn sống lại, hắn vốn chưa từng có ý định ăn no chờ chết đâu.

Hắn muốn học tập thật giỏi, tiến bộ hằng ngày.

Hắn còn đang lo lắng không có ai giám sát hắn học tập, giúp hắn giảng bài đây.

Kết quả bây giờ lại có một cô gái tự ứng cử vào vị trí này, không chỉ có dung mạo xinh đẹp, mà còn có thành tích luôn đứng đầu.

Lúc này Tô Bạch thật sự là vui đến mức muốn đưa tay ôm cô một cái.

Thật đúng lúc, và cũng thật đáng yêu.

Khương Hàn Tô, đây không phải tôi chủ động trêu chọc cô, mà là cô chủ động trêu chọc tôi trước đấy nhé!

Mọi quyền sở hữu tác phẩm đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free