Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 11: đồng đạo

Huyền Quang ẩn mình sau góc khuất, cẩn thận nhìn lén.

Bên ngoài là một hang động cực kỳ lớn, trên vách đá đính chằng chịt những khối thần năng tinh to bằng quả bóng tennis. Đàn ong đông nghịt đang miệt mài đào bới, thần năng tinh chất thành đống, cao ngất như núi, rải rác khắp nơi.

Giết!

Huyền Quang lao thẳng vào, mười thanh phi kiếm thoát ra, bay đi như vũ bão.

Đàn ong quái v���t lập tức phát hiện kẻ lạ mặt, điên cuồng nhào tới tấn công.

Dù mười thanh phi kiếm múa lượn như vũ bão, hắn vẫn không thể chém giết hết chúng. Huyền Quang vừa cầm kiếm chém giết, vừa di chuyển đến từng đống thần năng tinh mà thu gom.

Từng đống, từng đống thần năng tinh nhanh chóng được thu vào trữ vật giác.

Một đàn mấy trăm con ong khổng lồ, dài năm sáu mét bất ngờ xuất hiện, khiến Huyền Quang phải cảnh giác. Thế nhưng hắn không hề dừng lại, vẫn tiếp tục chém giết.

Đám ong khổng lồ lao tới.

Huyền Quang tự mình chém giết ong khổng lồ, còn phi kiếm thì lo những loại nhỏ hơn.

Thân hình hắn phiêu dật như chiếc lá rơi, kiếm trong tay lướt qua từng đường, chặt cho mấy con ong khổng lồ rơi rụng đầy đất.

Chỉ một thoáng bất cẩn, hắn liền bị ám toán. Chiến giáp sau lưng bị xé toạc một đường dài từ bên này sang bên kia. Nếu không kịp lướt nhanh về phía trước để né tránh, có lẽ hắn đã bị chém làm đôi.

Không Gian Dật Ảnh.

Năng lượng xám bao phủ toàn thân, Huyền Quang biến thành hàng trăm cái bóng, thoắt ẩn thoắt hiện khắp nơi. Mười thanh phi kiếm đang rơi tự do bỗng nhiên như sống dậy, tiếp tục chém giết lũ ong. Hắn nhanh chóng thu thập xác ong khổng lồ cùng thần năng tinh, vừa đánh vừa lao vào một thông đạo.

Vì di chuyển quá nhanh, chính hắn cũng không thể kiểm soát nổi tốc độ. Đùi va phải chân một con ong, bị cắt một đường sâu tới xương.

Hắn vừa lấy ra hàng chục con nhện máy để khâu lại vết thương, vừa vội vã bỏ chạy. Phía trước, phía sau, lũ ong đen nghịt như một mảng mây mù. Chiến giáp bị rách, âm thanh ong ong lọt vào tai khiến đầu óc hắn nhức buốt.

Giờ đây hắn chỉ có thể tiến về phía trước, không còn lựa chọn nào khác. Phía sau là hang rộng lớn, bị bao vây ở đó còn nguy hiểm hơn nhiều.

Không biết đã bao lâu, hắn đột nhiên tiến vào một hang động khổng lồ. Vô số nhộng ong đỏ nằm thành hàng, và ở trung tâm là một con ong chúa với cái bụng siêu to. "Chết tiệt, mình chạy thẳng vào ổ của nó rồi!" Hắn thầm rủa, khi hàng ngàn con ong khổng lồ khác lao tới.

Không suy nghĩ thêm nữa, hắn quyết định: Giết!

Nhất Bộ Thiên Lý.

Huy���n Quang xuất hiện ngay phía trên con ong chúa, một kiếm rồi lại một kiếm chém vào eo nó, thu luôn cái bụng chứa trứng vào trữ vật giác. Sau đó, hắn lướt lên, chém mạnh vào cổ ong chúa.

Thấy Huyền Quang chỉ phát ra cường độ năng lượng cấp 5, ong chúa ban đầu không để tâm. Nó nào ngờ...

Nó giận dữ quay người, lao tới cắn Huyền Quang.

Bậc 7?!

Huyền Quang lập tức bỏ chạy, nhưng chân trái vẫn bị nó cắn trúng, đứt lìa từ đầu gối trở xuống.

Ong chúa đuổi sát theo sau.

Huyền Quang né tránh những con ong phía trước đang cản lối, rồi phóng vút vào một thông đạo.

Phía sau, ong chúa tông bay những con ong cản đường, nghiền nát chúng thành mảnh vụn.

Hắn dốc hết tốc độ để chạy, nhưng ong chúa vẫn càng ngày càng gần.

Huyền Quang đột nhiên rẽ ngoặt vào một địa đạo.

Phía sau, con ong chúa ngốc nghếch kia đâm sầm vào vách tường, phát ra tiếng "uỳnh" long trời.

Ha ha ha.

Hắn vội vàng lấy ra ba viên bi kim loại, nhét vào ba vết thương để cầm máu, rồi nhanh chóng rời đi.

Phía sau, con ong chúa như một oán phụ lại xuất hiện.

Hắn tăng tốc, rồi rẽ vào một thông đạo khác. Thu hồi năng lượng màu xám đang bao phủ trên người, hắn nhận ra thông đạo này khá nhỏ, ong chúa không thể đuổi theo được nữa.

Mãi mới ra khỏi mặt đất, hắn chưa kịp định hình thì đột nhiên bị một lực kéo đi với tốc độ cực nhanh. Nhìn lại, hắn thấy một cô gái tóc xám bạc đang nắm lấy chân mình, bay vút đi.

Grừừừừào!

Phía sau, một con rồng vàng thân dài như rắn, có một cặp sừng hươu và năm cái chân tựa vuốt ưng đang đuổi theo, phát ra tiếng gầm khó tả. Chẳng lẽ đây là Ngũ trảo kim long huyền thoại?

Cô gái có tốc độ cực nhanh, con rồng đuổi mãi mà không tài nào bắt kịp.

Phía trước, một thanh kiếm khổng lồ bay đến nhanh như tia chớp. Ngũ trảo kim long nhìn thấy liền hoảng sợ, toan bỏ chạy, nhưng tốc độ thanh kiếm quá nhanh. Nó chỉ lướt qua, lập tức cắt lìa đầu con rồng. Ngay sau đó, thanh kiếm quay trở về hướng cũ.

Thân rồng chỉ giãy giụa vài cái trên không trung rồi bất động rơi xuống. Cô gái quay lại thu lấy xác rồng, rồi tiếp tục hành trình.

Bị người ta cầm chân lôi đi, Huyền Quang cảm thấy vô cùng khó tả, nhưng hắn chẳng dám lên tiếng. Liên Minh có quá nhiều người, họ không quản chuyện nội chiến. Lỡ người ta không vui, cho hắn một kiếm thì sao?

Hắn đành nhắm mắt giả chết, mặc cho cô gái kéo đến một phi thuyền. Ở đó, một người đàn ông tóc đen, mặc giáp trắng đang đứng chờ. Hắn chừng ba mươi tuổi, phong thái bình thản.

"Tìm chỗ chữa thương đi," cô gái nói, rồi thả chân hắn ra.

"Huyền Ngô Chiến Thần, cảm ơn ngài đã cứu giúp," cô gái kích động nói. Nàng không ngờ hắn lại đứng đây chờ mình, vui vẻ giao ra một trữ vật giác.

Huyền Ngô mỉm cười, đẩy trữ vật giác trở lại.

Quay sang nhìn Huyền Quang, hắn chắp tay, tám ngón tay đan xen vào nhau, nói: "Huyền Thiên Đạo, Huyền Ngô hữu lễ."

Huyền Quang cũng chắp tay y như vậy, đáp lại: "Huyền Thiên Đạo, Huyền Quang hữu lễ."

Lần đầu gặp đồng đạo, hắn lập tức nhận ra đối phương cũng đã đạt cảnh giới Kim Đan như mình, chỉ là không ngờ còn là đồng môn.

Huyền Ngô xoay người, giơ tay làm hiệu: "Mời."

"Mời."

Huyền Quang sánh vai cùng Huyền Ngô bay vào. Dưới chân hai người là một luồng sáng nhẹ do Huyền Ngô tạo ra, hắn chỉ cần đứng yên là đủ.

Cô gái tóc xám muốn đi theo nhưng thấy "người ta" không có ý mời, đành bực bội đứng nhìn hai người khuất dạng.

"Chẳng ngờ lại gặp được đồng môn ở nơi này, thật là vui mừng khôn xiết. Chẳng hay tôn sư của đạo hữu quý danh là gì? Huyền Ngô vô cùng kính ngưỡng."

Huyền Quang lúng túng. Chính hắn cũng không biết sư phụ mình tên gọi là gì. "Ta thật sự không biết quý danh của gia sư," hắn đáp, "ngài ấy chưa từng nói cho biết, khiến đạo hữu phải chê cười rồi."

"Không dám, không dám," Huyền Ngô liền nói. "Ta hiểu được, các ngài truyền đạo cho người hữu duyên, đôi khi hành sự mà không lưu danh, nên ta hiểu được."

Hai người rất nhanh đến nơi, đó là một căn phòng khổng lồ đến mức có thể chứa cả trái đất lọt thỏm vào trong. Bốn bức tường khắc đầy hoa văn vừa đẹp mắt, vừa tạo cho người xem một cảm giác khó tả, như thể nhìn mãi cũng không chán.

Đi đến bức tường thủy tinh to lớn nhìn ra bên ngoài, Huyền Ngô duỗi tay. Lập tức, một cái bàn gỗ xuất hiện, bên trên đặt một bộ ấm trà, hai tách trà và một cốc thủy tinh chứa nước.

Cốc nước chậm rãi bay đến trước mặt Huyền Quang.

"Đạo hữu hãy uống cốc nước này để chữa thương trước, rồi chúng ta sẽ đàm đạo," Huyền Ngô cười nói.

"Cảm ơn đạo hữu," Huyền Quang gật đầu liên tục. Hắn còn tưởng tên này đã quên mất mình đang bị thương chứ.

Không chút do dự, Huyền Quang uống cạn cốc nước. Ngay lập tức, một luồng ấm áp trải khắp toàn thân. Lưng, đùi và cái chân cụt không còn đau ê ẩm nữa mà hơi nhột nhột. Chưa đầy một phút, cái chân đã mọc ra như cũ, toàn thân hắn thoải mái vô cùng.

"Cảm ơn đạo hữu một lần nữa," Huyền Quang nói. "Xin chờ ta chỉnh trang một chút."

"Đạo hữu cứ tự nhiên," Huyền Ngô gật đầu đáp.

Một phi thuyền chiến đấu xuất hiện không xa. Huyền Quang bay vào đó, tắm rửa sơ qua, lấy một chiến giáp bậc 5 dự bị mặc vào rồi bước ra.

Thấy hắn đi tới, Huyền Ngô đang ngồi liền đứng lên. Sau đó, cả hai đồng thời ngồi xuống.

"Trà n��y gọi là Thuận Tâm, trước vị nhạt, sau vị thanh, đạo hữu cứ dùng tạm," Huyền Ngô rót trà cho hắn rồi tự rót cho mình.

Tách trà như ngọc, không hề có hoa văn, với đáy tròn thẳng lên, hình dáng cực kỳ đơn giản. Nước trà màu nâu nhạt, mùi thơm lan tỏa. Huyền Quang nhấp nhẹ, gật đầu liên tục, hắn không am hiểu trà đạo cho lắm.

"Trà ngon," hắn khen một câu, rồi tiếp lời: "Ta ngoại trừ được gặp gia sư một lần, chưa từng gặp qua bất kỳ đồng đạo nào khác. Có điều gì thiếu sót, mong đạo hữu thông cảm. Chẳng hay tôn sư của đạo hữu quý danh là gì, cũng để Huyền Quang được kính ngưỡng."

"Đây là gia sư của ta, danh Huyền Nguyên, chính từ Huyền Hi tổ sư gia truyền xuống." Huyền Ngô lấy ra một bức tranh vẽ một người trung niên râu ngắn tới cổ, mặc quần áo cổ trang, trông hơi quen mắt. Tranh vẽ bằng bút lông nhưng người họa sĩ cực kỳ tài tình, khiến người trong tranh nhìn sống động như người thật, không khác gì ảnh chụp hiện đại.

Huyền Quang nhìn bức tranh, rồi lấy ra một bức ảnh chụp trái đất. "Đạo hữu có biết hành tinh n��y không?" hắn hỏi.

Huyền Ngô sững sốt, tròn mắt nhìn hắn. "Chẳng lẽ Huyền Quang đạo hữu cũng tới từ hành tinh này?" Hắn bật cười, nói: "Ha ha ha, ta cùng gia sư đều từ hành tinh này mà đến đấy."

"Thật vậy sao? Ta đúng là từ đó đến! Mừng quá! Đạo hữu kể cho ta nghe đi, kể gì cũng được cả!" Huyền Quang vui vẻ nói. Hóa ra đây lại là đồng hương của hắn. Dù có thể đối phương là người Trung Quốc, nhưng trong vũ trụ bao la này, việc gọi nhau là đồng hương cũng hoàn toàn chấp nhận được.

"Chuyện này nên nói từ đầu," Huyền Ngô chậm rãi kể. "Vào thời viễn cổ, khi chưa có Liên Minh Nhân Loại Vũ Trụ, nhân loại sống rải rác khắp nơi, hợp tác cùng những chủng tộc khác ở gần để cùng tồn tại, tạo thành các cộng đồng liên hợp. Lúc đó, một Trường Sinh Giả tên là Huyền Thiên đã xuất hiện. Ngài ấy dẫn dắt nhân loại ở một khu vực, và dần dần, Huyền Thiên Đạo Tổ đã truyền dạy ra nhiều Trường Sinh Giả khác. Những Trường Sinh Giả này đi khắp nơi để bảo vệ nhân loại. Dần dà, nhân loại rải rác trong vũ trụ cũng tập trung lại, cuối cùng thành lập nên Liên Minh như ngày nay."

"Huyền Đức tổ sư gia chính là người của hành tinh chúng ta, là người Đại Việt sinh ra cách đây hơn 5000 năm, sống bên dòng sông Trường Giang. Ngài ấy có duyên gặp được Huyền Thiên Đạo Tổ và được truyền thụ đại đạo."

"Huyền Đức tổ sư gia có rất nhiều môn đồ, nhưng chỉ có bốn đệ tử chân truyền là Huyền Hi, Huyền Di, Huyền Vi, Huyền Phác. Còn những môn đồ khác thì không lấy chữ Huyền làm đạo hiệu. Huyền Đức tổ sư gia truyền lệnh cho tất cả môn đồ đi khắp nơi, truyền đạo cho những người xứng đáng."

"Các môn đồ đến mỗi nơi sẽ sống cùng với dân bản xứ, dùng ngôn ngữ mà họ có thể hiểu, truyền đạo sao cho họ có thể lĩnh hội được. Cứ thế, đại đạo được truyền xuống, và kể từ đó, Thánh Đạo đã xuất hiện trên hành tinh của chúng ta," Huyền Ngô vừa kể vừa rót trà cho hắn.

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free