(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 12: thuần thú
"À đúng rồi, đạt bậc chiến binh rồi thì có cách nào để tăng cấp nữa không?" Huyền Quang chợt đổi chủ đề.
"Tất nhiên rồi, chỉ cần thấu hiểu về thần năng là được," Huyền Ngô vừa nói vừa rót thêm trà cho hắn.
"Thấu hiểu thần năng à?"
"Thần năng tinh được phân cấp, ẩn chứa năng lượng với cường độ khác nhau. Đối với chiến binh như đạo hữu, việc hấp thụ thần năng tinh nhất đẳng và nghiên cứu thần năng tinh nhị đẳng chính là cách đơn giản nhất." Huyền Ngô giải thích.
"Nào, đạo hữu có muốn nhâm nhi chút rượu không? Vũ trụ rộng lớn, hai ta gặp mặt cũng là hữu duyên, cùng đối ẩm đàm đạo cho thêm phần tao nhã."
"Được, uống rượu thôi!" Huyền Quang hào hứng.
Huyền Ngô phất tay một cái, một căn cứ nhỏ lập tức hiện ra. Bên trong, người máy liên tục mang rượu và thức ăn tới, chiếc bàn cũng nhanh chóng được thay bằng một bàn lớn hơn.
"Cạn!"
"Cạn!"
Rượu mạnh vừa đủ độ, uống vào cực ngon. Huyền Quang chợt nhớ đến chiếc bụng trứng của con ong quái, liền kể lại cho Huyền Ngô nghe.
"Đạo hữu muốn thuần thú không? Ta có phương pháp ngự thú đấy," Huyền Ngô nói.
"Muốn chứ, phương pháp như thế nào?" Huyền Quang lập tức hỏi thăm. Nếu có phương pháp thuần thú, hắn có thể mang về Trái Đất vài trăm con thú mạnh mẽ, khi đó các căn cứ sẽ an toàn hơn rất nhiều.
"Đạo hữu cho ta biết thông tin về Trí Cầu, ta sẽ giới thiệu cho đạo hữu cái này," Huyền Ngô đáp.
Hai người lập tức trao đổi những thông tin cần thiết.
Huyền Quang được mời vào một hội nhóm mang tên "Đại Việt Đạo Giả" và hắn đã đồng ý gia nhập.
"Trong nhóm có mục thuần thú, trong đó có rất nhiều phương pháp, đạo hữu cứ xem liệu có loại nào phù hợp không." Huyền Ngô lấy ra một trữ vật giác màu đỏ. "Chút quà mọn gửi tặng đạo hữu, mong người đừng chê."
"Lễ vật này quá lớn, ta nhận thì ngại lắm," Huyền Quang hít sâu một hơi, nhìn chiếc trữ vật giác màu đỏ. Hắn biết giá trị của nó – đó là một trữ vật giác ngũ đẳng, có giá mười ngàn tỷ quân công cấp chín.
"Người tu đạo tâm tính vốn tự tại. Tương lai đạo hữu chắc chắn cũng sẽ đạt tới bậc Chiến Thần. Vả lại, đạo hữu cũng có thể thấy, người tu đạo khác biệt hẳn so với người thường cùng bậc sinh mệnh. Chẳng lẽ từ trước đến nay đạo hữu chưa từng tặng quà cho người khác mà đối phương thấy quý giá sao? Ta thật lòng muốn tặng, xin đạo hữu cứ thoải mái nhận lấy." Huyền Ngô khuyên giải.
"Trữ vật giác ngũ đẳng này đã được cải tạo, rất thích hợp để trồng cây dưỡng thú. Để ở chỗ ta cũng không có tác dụng nhiều. Ta và đạo hữu vốn đ���ng môn đồng hương, đạo hữu cứ nhận lấy cho ta vui lòng."
"Vậy ta xin nhận, cảm ơn đạo hữu," Huyền Quang cũng không cố từ chối nữa. Nếu khăng khăng từ chối chỉ sợ đối phương không vui.
Cất đồ vật xong, hai người tập trung ăn nh���u, Huyền Quang dần dần say mềm.
"Hôm nay đến đây thôi, hôm khác huynh đệ ta lại uống tiếp," Huyền Quang, giọng ngà ngà say, nói. Mối quan hệ giữa hai người dần được kéo gần qua cuộc nhậu, suýt chút nữa là muốn kết nghĩa huynh đệ.
"Được, hôm khác lại tiếp. Đệ có thể nghỉ lại nơi này luôn cho tiện," Huyền Ngô nói đoạn, bay đến một nơi xa, lấy ra một căn nhà rồi bước vào.
Huyền Quang cũng lấy ra một phi thuyền, đặt nó hướng về phía bức tường thủy tinh để ngắm cảnh.
…
Quân Đoàn Đại Việt xuất hiện đã thay đổi vận mệnh của rất nhiều người. Thông qua Kim Bảng, mọi người đều có thể thấy rõ dân số thế giới đã sụt giảm đến mức nào.
Những người sống trong các căn cứ do Quân đoàn Đại Việt đóng quân đều cảm thấy mình thật may mắn. Trong Kim Bảng, những tin tức và video khiến người xem phẫn nộ liên tục xuất hiện. Đó là những cảnh hành xử bạo tàn, nhân phẩm thối rữa, và cả cảnh người yếu bị hung thú tấn công.
Tại 36 căn cứ Đại Việt, ngôn ngữ và chữ viết được sử dụng là ngôn ngữ chung của Liên Minh Vũ Trụ.
Ở Căn cứ số 1, tầng 100, trong phòng hội nghị, một nhóm người đang họp. Những người này được bầu chọn làm chỉ huy của 36 căn cứ.
Tâm béo giờ đây đã trưởng thành, vẻ đăm chiêu già dặn thuở nào đã chuyển hóa thành sự trầm tĩnh. Hắn cất giọng nói: "Hiện tại số lượng chiến binh trong các căn cứ tăng nhiều, tôi kiến nghị di chuyển các căn cứ đến những vùng rừng rậm trên khắp thế giới."
Thiết Huyết nói ngay: "Tôi ủng hộ. Khu vực rừng rậm có rất nhiều hung thú, việc di chuyển đến đó sẽ mang lại tiềm năng phát triển lớn hơn."
Đại Đao cũng ủng hộ: "Tôi đồng ý, nhưng chúng ta cần bố trí các căn cứ gần nhau, để khi cần thiết có thể hỗ trợ lẫn nhau kịp thời."
Thấy mọi người đều gật đầu đồng ý, Tâm béo liền nói: "Vậy chúng ta bỏ phiếu. Ai đồng ý thực hiện việc di chuyển xin hãy đứng lên." Dứt lời, hắn dẫn đầu đứng dậy.
Tất cả mọi người đều đứng dậy.
Một bức thư được gửi đến tất cả cư dân đang sinh sống tại 36 căn cứ, cuối thư có yêu cầu mọi người bỏ phiếu biểu quyết.
Cuộc biểu quyết được tiến hành nhanh chóng.
Các phi thuyền căn cứ chỉ có thể di chuyển khi đạt được 80% sự đồng thuận từ cư dân.
Chẳng bao lâu sau, các phi thuyền căn cứ dần dần bay lên không trung, tập trung đến những cánh rừng rậm trên thế giới. Mặc dù hiện tại cây cối mọc um tùm ở khắp mọi nơi, nhưng vẫn không thể sánh bằng những cánh rừng rậm rạp vốn nổi tiếng.
…
Huyền Quang đang chăm chú chọn lựa và so sánh các phương pháp thuần thú.
"Trùng Vương Chân Giải"
"Thuần Phong Yếu Quyết"
Cuối cùng hắn chọn "Thuần Phong Yếu Quyết", cần dùng một "Hợp" – tức một tỷ quân công cấp bảy – để đổi lấy. Huyền Quang thử gửi thư hỏi ý kiến người bán.
Dù không giết được ong chúa cấp bảy, nhưng việc cắt đi bụng trứng của nó đã giúp hắn nhận được một nửa số thưởng, tức 500 triệu quân công. Hắn định dùng thêm 5000 viên thần năng tinh cấp sáu để bổ sung cho đủ số lượng.
Chẳng mấy chốc, người bán hồi đáp: Đồng ý.
Nhanh chóng thực hiện giao dịch.
Chẳng mấy chốc, một quả cầu thủy tinh được gửi đến, bên trong có vô số điểm sáng li ti như hạt bụi đang lơ lửng. Huyền Quang vừa cầm lấy, nh��ng điểm sáng đó như vật sống bỗng ùa vào da tay hắn, rồi lướt lên tận trán. Một lượng lớn thông tin như được truyền thẳng vào trong óc. Khi hắn định thần nhìn lại, quả cầu thủy tinh đã vỡ nát tự lúc nào không hay.
Huyền Quang nhắm mắt ngồi, dẫn dắt ánh sáng từ Kim Đan đi vào trong đầu, dần dần hình thành một hoa văn phức tạp.
Một ngày lại một ngày trôi qua.
Mười chín ngày sau, Huyền Quang mở mắt, hắn cười khổ, cuối cùng hắn cũng thành công.
Dùng Trí Cầu mua hàng loạt đồ. Huyền Quang nhỏ vài giọt máu vào một thùng nước màu xanh lá, rồi lấy ra chiếc bụng trứng của con ong chúa. Dùng dao cắt mở, hắn cẩn thận lấy những quả trứng hình thoi to như bàn chân thả vào thùng nước.
Huyền Quang cứ thế ngồi chờ đợi. Chẳng mấy chốc, những con nhộng đỏ au ngọ nguậy chui ra khỏi trứng. Hắn vớt chúng bỏ vào một cái khung để tránh cho chúng bò lung tung khắp nơi.
Nhìn đàn nhộng lúc nhúc bò khắp nơi, Huyền Quang cười khổ. Đúng là loài trùng khó đối phó nhất ở chỗ chúng cực kỳ đông đúc.
Cầm lấy một con nhộng, Huyền Quang đưa tay truyền vào một luồng sáng. Hoa văn hiện lên trên đầu con nhộng rồi chậm rãi biến mất. Cứ thế, hắn thuần hóa từng con một. Thỉnh thoảng, nếu hoa văn hiện lên nhưng lại vỡ vụn, hắn sẽ lập tức giết chết con nhộng đó.
Hắn đổ đầy một loại thức ăn sền sệt tựa như keo cho lũ nhộng, rồi xếp từng thùng sắt lớn chứa đồ ăn khắp phòng. Tại đại sảnh, hắn quăng ra những xác hung thú rồi bỏ đi.
Một khối trữ vật giác màu đỏ nhỏ bằng ngón út rơi xuống giường, nhẹ tênh như làm bằng gỗ.
Bên trong trữ vật giác, Huyền Quang đang đứng giữa rừng rậm. Quả trữ vật giác thật kỳ diệu. Bên trong là một không gian hình lập phương, mỗi cạnh dài 10.000 km. Thiên nhãn của hắn vốn dĩ chỉ nhìn xa được 1.000 km, giờ đây như được hỗ trợ, có thể nhìn thấy toàn bộ không gian bên trong này.
Địa hình đơn giản, gồm đồi núi, đồng bằng, rừng rậm, và sông uốn lượn. Có đủ loại động vật cấp bốn, cấp năm ở khắp nơi.
Huyền Quang bước ra ngoài, thu trữ vật giác vào đan điền. Món đồ này giá trị cao, hắn cất giấu nó trong đan điền cho thật yên tâm.
Lấy ra một khối thần năng tinh nhị đẳng màu xám bạc, Huyền Quang ngồi xuống đất, nhắm mắt tập trung tìm hiểu. Chỉ lướt qua cảm nhận, Huyền Quang liền nhận ra sự khác biệt về cường độ giữa hai loại năng lượng. Hắn thử truyền năng lượng của mình vào bên trong... thành công! Huyền Quang mỉm cười, tập trung tinh thần chú ý, thấy năng lượng của mình dần bị loại năng lượng trong thần năng tinh hấp thụ.
Chẳng biết bao lâu sau, Trí Cầu rung động khiến hắn giật mình tỉnh giấc. Mẹ hắn gọi điện hỏi thăm. "Dạ dạ, vâng vâng," Huyền Quang đáp lời mẹ. Vốn là người ít nói, hắn chỉ im lặng lắng nghe mẹ dặn dò đủ điều. Đứa con to xác nhưng trong mắt cha mẹ vẫn mãi bé bỏng, đó là lẽ thường tình.
Bản văn này là thành quả biên tập tận tâm của truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.