(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 16: kim long
Tin tức căn cứ Chiến Thần thất thủ lan tỏa.
"Tên Tần Dịch khốn kiếp chết tiệt!" Lưu Phi chửi ầm lên. Hắn dẫn theo 30.000 quân gấp rút tiến đến phụ cận căn cứ Chiến Thần. Đang ẩn nấp ở địa điểm đã bàn bạc trước, bất ngờ một đàn khỉ từ đâu lao đến tấn công. Bị đàn hung thú ùn ùn kéo đến bao vây, họ đành chém giết mở đường máu để chạy về căn cứ. Hắn cùng hơn ngàn người bỏ chạy như điên. Đàn khỉ vẫn không ngừng truy đuổi phía sau, khiến hắn đến cả thời gian để lấy phi thuyền ra cũng không có.
May mắn, căn cứ đã ở xa xa phía trước. Hắn cùng đoàn quân nhanh chóng tiến đến. Lũ hung thú gầm gừ một lúc rồi bỏ đi.
"Tới đây lũ súc sinh!" Lưu Phi gào lên thách thức.
"Lão tử ở đây.."
"Lũ súc sinh khốn kiếp!"
Đám chiến binh la hét ầm ĩ khi đàn khỉ dần biến mất vào cánh rừng.
Lúc này, Tần Dịch đã đến căn cứ Thương Sinh.
Triệu Chấn, chỉ huy căn cứ Thương Sinh, đi đến tiếp đón. Vì dù sao cũng là chỗ quen biết, không ra mặt chào hỏi thì thật không hay. Tin tức căn cứ Chiến Thần bị công phá, hắn đã nghe thấy. Những người chạy nạn đến căn cứ của hắn khá nhiều. Hắn cũng không tiện đuổi họ đi, đành phải sắp xếp những người chạy nạn vào các căn phòng trống, đồng thời khoanh vùng một số khu vực để họ tự túc xây dựng nhà ở.
"Tần huynh đến rồi, người nhà huynh ta đã sắp xếp ổn thỏa. Ta đã chuẩn bị tiệc rượu rồi, huynh đệ ta phải uống đến say mới thôi!" Triệu Chấn ồm ồm nói, vỗ vỗ nhẹ hai cái lên vai Tần Dịch để an ủi.
"Đa tạ Triệu huynh. Được, huynh đệ ta uống say mới thôi!" Tần Dịch cười khổ nói, hắn thật sự đang rất chán nản, muốn uống một trận cho say.
"Đi, đi thôi!" Triệu Chấn khoác vai Tần Dịch kéo đi.
....
Căn cứ Đại Việt số 10 nằm phía đông rừng Congo, bên kia sông. Lúc này có một đàn linh cẩu đốm tụ tập ở đằng xa. Con linh cẩu đầu đàn cao bốn mét rất đặc biệt, lông toàn thân nó màu vàng sáng loáng, mũi nó thở ra từng ngọn lửa nhỏ bốc cháy từng đợt.
Nó ngẩng đầu nhìn hướng căn cứ Đại Việt, việc người ra vào tấp nập đã kích thích hung tính trong nó. Nhưng cảm giác nguy hiểm làm nó cảnh giác. Nhiều lần đến gần các căn cứ khác, nó cũng từng gặp cảm giác tương tự. Nó lưỡng lự một lúc rồi quay đầu, dẫn theo đàn linh cẩu khổng lồ chạy về phương nam. Hướng đi của chúng là căn cứ Kim Long.
Trần Quân đứng trên mái căn cứ Đại Việt số 10 nhìn về hướng đàn linh cẩu. Phía sau lưng anh, các chỉ huy của 31 căn cứ Đại Việt còn lại đã tề tựu đầy đủ. Đã nhiều tháng không gặp, hôm nay họ tập trung lại để nhậu nhẹt một bữa, thắt chặt tình hữu nghị.
"Đại ca, đứng đó làm gì? Tới đây dô một cái với anh em đi!" Tâm béo nâng ly rượu kêu gọi. Huyền Quang từng gặp Trần Quân, rất kính nể nên gọi anh là đại ca. Hơn nữa, Trần Quân cũng 28 tuổi, lớn hơn cả Huyền Quang lẫn Tâm béo, và mọi người khác cũng đều gọi anh như vậy.
Trần Quân, người Sài Gòn, là một người vô cùng đỗi bình thường. Nhưng khi ngày đại biến đến, anh một mình một kiếm đi khắp thành phố chém giết hung thú.
Sau khi thành phố được an toàn trở lại, anh ngựa không dừng vó chạy đến vườn quốc gia Cát Tiên chém giết hung thú.
Khi hung thú tập trung thành đàn tấn công khắp mọi nơi, anh dẫn một nhóm anh em chiến đấu quên mình, cứu giúp và đưa rất nhiều người dân chạy về Sài Gòn. Anh dùng tài nguyên mình kiếm được để thành lập Anh Hùng Đoàn, quy tụ đến 500.000 chiến binh bậc 3.
Anh Hùng Đoàn tỏa ra khắp các tỉnh lân cận để trợ giúp, hộ tống từng dòng người về Sài Gòn an toàn. Đó hoàn toàn xứng đáng là một chiến tích lẫy lừng. Nếu có ai hỏi nơi nào trên thế giới sau khi đại biến có ít người chết nhất? thì người hiểu chuyện sẽ không ngần ngại nói đó chính là nơi Anh Hùng Đoàn đã đặt chân đến.
"Tới đây tới đây, mấy chú uống giỏi quá làm anh sợ, tính trốn vài ly ai ngờ vẫn bị bắt, ha ha 123 DÔ!" Trần Quân vừa hài hước chém gió vừa giả vờ van xin.
...
Lý Vấn là chỉ huy căn cứ Kim Long, đang vui vẻ đùa giỡn cùng đàn mỹ nữ thì bị tiếng chuông cửa quấy nhiễu.
Bực bội ra mở cửa xem, thì thấy ngay hai tên thuộc hạ thân tín đang nôn nóng chờ đợi.
"Chít chít meo meo kêu cái gì, hai tên ngu xuẩn các ngươi..." Lý Vấn vừa gặp mặt đã mắng xối xả.
"Nguy rồi đại tướng, bên ngoài căn cứ xuất hiện một đàn linh cẩu rất đông, chúng đang bao vây xung quanh căn cứ." Một tên thuộc hạ vội vàng cắt ngang lời Lý Vấn, bởi hắn sợ nếu để chỉ huy mắng xong rồi quay vào trong thì sẽ không kịp nữa.
Lý Vấn mở to mắt nhìn trừng trừng, để mặc cánh cửa, vội vàng chạy vào trong nhanh chóng mặc quần áo chiến giáp.
"Tình hình nguy cấp như vậy mà hai tên ngu xuẩn các ngươi không nhanh chóng báo cáo ta bằng Kim Bảng, đầu bị bò đá rồi hả?" Lý Vấn vừa đi ra đã khiển trách thuộc hạ. Hắn quên mất chính mình đã bật chế độ không làm phiền.
Cả căn cứ Kim Long đang hỗn loạn, người chạy tới chạy lui như con ruồi không đầu.
Lý Vấn phát tin khẩn cấp cho toàn căn cứ: "Hung thú công thành! Ta kêu gọi toàn căn cứ chiến đấu! Toàn bộ chiến binh chính quy tập trung ở tầng một. Những người có khả năng chiến đấu hãy tập trung xuống các tầng thấp của căn cứ. Những người không thể chiến đấu hãy ở yên trong phòng, đừng chạy loạn!"
Thực ra không cần hắn kêu gọi, rất nhiều người sẵn sàng chiến đấu đã tập trung ở tầng một. Cổng vào căn cứ chỉ còn duy nhất một lối đang mở.
"Cận chiến đứng gần cổng, viễn chiến đứng phía sau."
"Ai vứt mấy cái xe ở đây vậy, dọn dẹp nhanh lên!"
Bên ngoài, đàn linh cẩu đi một vòng bao quanh. Phát hiện chỉ có một đường vào duy nhất, chúng liền tập trung lại.
"Hé hé hé hé hé!" Con linh cẩu phun lửa cười to. Tiếng cười quái dị của nó lan rất xa.
Đàn linh cẩu bắt đầu chạy chậm đến cái cổng rộng một trăm mét. Chúng chưa đến nơi nhưng vô số tiếng cười đã vang vọng đến, âm thanh khiến người ta nổi cả da gà.
Đàn linh cẩu cao hai mét, ba mét và cả những con cao bốn mét đều có. Chúng như đám quái vật lao vào trong. Đao, kiếm, rìu, tên nồng nhiệt đón chào. Xác người, xác thú nằm la liệt, chất cao lên như ngọn núi.
Không có đường lui, chiến binh dũng cảm quên mình bảo vệ căn cứ. Đàn linh cẩu hung hăng như không sợ chết, ào ào lao tới. Chúng nhảy bật cao lên, lao vào trong đám đông, cắn vào một ai đó mặc kệ bản thân bị đâm chém. Cuộc chiến khốc liệt này không hề có chút mưu lược nào.
Một con linh cẩu lông vàng cao bốn mét xuất hiện trên đỉnh núi xác. Nó bay lên, bay đến trên đầu mọi người, miệng phun một luồng lửa nóng có thể chảy cả sắt thép. Nó không phun lửa ở nơi đang giao chiến mà phun ở phía sau, nơi có đông quân lính đang tập trung.
"Aaaaa.."
Không còn chỗ để chạy, mọi người xô đẩy nhau nhưng cũng không thể né tránh, chỉ có thể hứng chịu ngọn lửa hung tàn. Tiếng ng��ời la hét trong đau đớn phát ra rồi nhanh chóng ngưng bặt.
Con linh cẩu bay lượn khắp nơi, liên tục phun lửa. Đoàn quân bảo vệ căn cứ chỉ có thể né tránh, ai né không kịp thì bị đốt thành ngọn đuốc, ngã xuống.
Đàn linh cẩu vẫn ào ào lao vào. Phía sau, nơi bị lửa thiêu đốt, hỗn loạn một mảnh. Những người phía trước bị đàn linh cẩu đông đúc cắn chết.
Nhiều người dùng cung tên bắn con linh cẩu phun lửa, chỉ tiếc nó bay quá nhanh nên không thể bắn trúng.
"Rút sang hai bên đường dốc cố thủ!" Lý Vấn lớn tiếng hét lên.
Đoàn quân lui về phía hai đường dốc lên tầng trên. Đàn linh cẩu đuổi theo tấn công gắt gao. Một số lượng lớn chiến binh không thể di chuyển theo kịp đại quân đã bị nhấn chìm trong biển thú.
"Cẩu tặc Lý Vấn ngu xuẩn!" một chiến binh hét lên rồi bị hai con linh cẩu xé thành hai mảnh nhai nuốt.
Tầng một như một vòng tròn đường kính 3km. Đàn linh cẩu chiếm lấy từ cổng đến trung tâm, tấn công hai dòng người đang trên hai cái dốc ở hai bên. Đám linh cẩu ở trung tâm cũng bận bịu dọn dẹp chiến trường, những cái xác nhanh chóng bị chúng nuốt chửng.
Con linh cẩu phun lửa ăn uống no nê một đợt, nó bay về cái dốc bên phải trợ giúp. Lại một luồng lửa từ miệng nó bắn ra xa cả trăm mét, khuấy đảo đội quân đang ở phía sau. Nhóm chiến binh đứng phía trước, nhận thấy tình hình nguy hiểm, liền lập tức rút lui.
Rút lui, rút lui, lại rút lui lên tầng trên nữa.
Đàn linh cẩu nhanh chóng chiếm lấy tầng 2. Chúng phát hiện một đám người đang đứng ở phía bên kia tầng, liền lao vào tấn công. Linh cẩu phun lửa cũng bay sang trợ giúp.
Bị bao vây tứ phía không còn lối thoát, cả đoàn quân cố gắng chống cự nhưng cuối cùng đều bị tiêu diệt hoàn toàn.
Con linh cẩu nhìn sang bên kia lại nhìn lên trên. Nó nhanh chóng dẫn đám linh cẩu chạy lên tầng 3. Cả đàn im lặng nhẹ nhàng di chuyển. Con linh cẩu phun lửa nhìn kỹ rồi ào ào lao tới.
Hé hé hé hé hé
Lý Vấn quay đầu nhìn lại và bị lửa bao phủ.
Đàn linh cẩu ào ào tấn công. Đoàn quân một lần nữa bị bao vây trên dưới không còn lối thoát.
Toàn quân diệt vong.
Những người đứng rải rác các tầng để theo dõi tình hình cuộc chiến nhanh chóng thông báo cho mọi người biết.
Căn cứ thất thủ, nhanh chạy!
Người người giành nhau leo lên phi thuyền. Người đông đủ liền cất cánh. Phi thuyền rất tốt, chở được rất nhiều người mà không gặp vấn đề gì.
Phi thuyền bay lên không trung dày đặc, che kín cả bầu trời, hướng tới căn cứ Thương Sinh mà đi. Dẫu sao bốn căn cứ cũng đã hợp thành đồng minh, nếu không chạy đến đó thì còn biết chạy đi đâu. Chẳng lẽ lại phải muối mặt chạy tới căn cứ Đại Việt số 10?
Những người không có phi thuyền nhanh chóng góp tiền, chỉ cần mua được bất cứ thứ gì có thể bay được là tốt rồi.
Nhưng tốc độ của hung thú thật nhanh, chúng đã đến nơi đó. Đám đông xô đẩy, giẫm đạp nhau bỏ chạy lên tầng mái. Tầng mái chật cứng người, đen nhánh một vùng. Tiếng cười man rợ của lũ linh cẩu vang vọng, xen lẫn vô số tiếng gào thất thanh, tạo nên cảnh tượng kinh hoàng tột độ.
Một con linh cẩu màu vàng rực xuất hiện, to lớn kinh khủng, cùng nụ cười tựa ác ma. Một luồng lửa dài từ miệng nó phun ra, bao trùm một vùng. Nó vừa bay vừa phun lửa khắp tầng mái.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép và phân phối dưới mọi hình thức.