Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 17: cá sấu

Căn cứ Đại Việt số 29 tại rừng Amazon phát đi tín hiệu báo động khẩn cấp: một đàn cá sấu với số lượng ước tính hàng triệu con đang tiến thẳng đến căn cứ.

Các chiến binh đi tuần tra bên ngoài phát hiện đàn cá sấu và lập tức báo cáo về.

Năm căn cứ Đại Việt gần đó lập tức hồi đáp, cam kết sẽ điều động lực lượng đến chi viện.

“Mẹ mua cho con heo đất �� a í à” Tùng Trâu ngân nga, đang say đến mức mắt lim dim nhưng vẫn nhấc máy.

“A lô, Tùng nghe.”

“Chỉ huy, căn cứ chúng ta đang bị một đàn cá sấu cực kỳ đông đảo áp sát, có dấu hiệu muốn tấn công!” đầu dây bên kia gấp gáp báo cáo.

“Triển khai chiến lược phòng thủ ngay lập tức, nhanh chóng hành động! Ta sẽ quay về ngay!” Tùng Trâu tỉnh cả rượu, vội vã ra lệnh.

“Xin lỗi anh em, căn cứ bị tấn công, ta về trước đây, hôm khác lại gặp!” Tùng Trâu vội vã nói.

Vài người khác cũng nhận được tin tức từ căn cứ báo cáo tới, lập tức đứng bật dậy. Họ thông báo đã gửi quân chi viện và hô hào nhau cùng đi chi viện.

“Khoan đã!” Trần Quân lên tiếng ngăn họ lại.

“Bá Vương Thương và Hồng Quân vừa liên lạc về căn cứ, nói rằng quân chi viện nhớ mang theo hai con ong của quân đoàn trưởng,” Trần Quân nói, vẻ mặt nghiêm túc.

“Được!”

“Chúng ta đi trước!” Đám người nhanh chóng rời đi.

“Không có gì đâu, một con cũng đủ rồi. Thêm hai con cho chắc ăn thôi! Uống tiếp nào!” Trần Quân giơ chén rượu, nói.

Những người còn lại nhìn nhau, rồi cùng nhau nâng chén, “Một, hai, ba, dô!”

...

Tin tức lan truyền nhanh chóng. Chiến binh căn cứ Đại Việt số 29 khẩn trương rút về căn cứ, và tình hình tương tự cũng diễn ra tại vài căn cứ gần đó. Những phi thuyền đã đến đáp xuống mái căn cứ được thu gọn vào khối lập phương, nhường chỗ cho các phi thuyền khác tiếp tục hạ cánh.

Hai con ong dài hai mét từ hai chiếc phi thuyền xuất hiện, rồi lập tức bay về phía trung tâm, nơi có một khối kiến trúc nhô cao, vốn là lối xuống tầng dưới. Ngay phía trên đó là tổ của chúng. Ba con ong đứng gần nhau, cánh khẽ rung ù ù như thể đang trò chuyện.

Ba cổng ra vào được hạ xuống. Cư dân từ các tầng thấp di chuyển lên các tầng trên, tạm thời trú ngụ chung trong các phòng. Theo đường dốc A, khi người dân di chuyển lên tới đâu, cánh cửa vào tầng đó sẽ được khóa lại ngay lập tức. Trong khi đó, ở đường dốc B, các chiến binh hối hả chạy xuống tầng dưới.

Tại tầng một, các chiến binh đứng theo đội hình chuẩn bị chiến đấu, tiếng thông báo tình hình di chuyển của đàn cá sấu vang vọng không ngớt.

Một con ong dài hai mét bay xuống đậu lên bức tường ngay phía trên cổng. Không ai tấn công nó vì họ đã quá quen thuộc với sự hiện diện của nó từ lâu.

Đoàn quân đứng ngay trên đường dốc, như nín thở chờ đợi. Đàn cá sấu đen nhánh, tràn vào nhanh như nước lũ, chúng ào ạt chuyển hướng, lao về phía đường dốc.

“Tiễn, bắn!”

Cơn mưa mũi tên bay ào ào xuống bên dưới, khiến một mảng lớn cá sấu bị bắn chi chít như những con nhím.

“Tiễn bắn tự do!”

“Chậm rãi rút lui, bình tĩnh!”

“Giữ đội hình, giữ đội hình!”

Đoàn quân vừa bắn tiễn vừa rút lui lên tầng trên, chẳng mấy chốc đã lên đến tầng 10.

Giữa đàn cá sấu khổng lồ bên ngoài căn cứ, có một con dài tám mét, mình đen vệt đỏ. Trong khi cả đàn cá sấu nhanh chóng di chuyển xông vào căn cứ, con này lại đứng yên, ẩn mình dưới một gốc cây.

Nó nhìn về phía căn cứ, cảm giác sợ hãi khiến nó không dám tiến gần. Nhìn cổng căn cứ to lớn và đàn cá sấu đang ào ào tiến vào, rõ ràng phe nó đang chiếm ưu thế.

Nó hóa thành một cái bóng đen, bay vút vào bên trong.

Con ong đang đứng im lặng ngay phía trên cổng bỗng bay xuống, cắm chặt vào sau gáy con cá sấu đen đỏ vừa xông vào. Con ong hai mét, con cá sấu tám mét, kích thước chênh lệch khá lớn.

Con ong vừa cắn chặt vừa dùng sáu cái chân móc, cào cấu liên tiếp lên người con cá sấu, khiến vài vết rách nhanh chóng xuất hiện. Con cá sấu giãy chết, giãy giụa loạn xạ vài cái rồi vội vàng bỏ chạy ra khỏi căn cứ. Nó vừa chui ra ngoài thì hai con ong khác từ trên cao nhào xuống.

“Phập!” Con cá sấu bay lên, táp một cái. Hai con ong linh hoạt né tránh, rồi đậu lên người nó, ra sức cắn xé. Trên người con cá sấu toát ra một luồng khói lạnh giá. Ba con ong, lúc này như được phủ băng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh, nhưng chúng không hề hấn gì, vẫn dùng chân quẫy đạp liên hồi.

Cá sấu hạ xuống đất, giãy giụa, lăn lộn khắp nơi, muốn đè chết ba con ong nhưng vẫn vô tác dụng. Nó lại hóa thành một bóng đen, bay loạn xạ về phía xa.

Trên tầng 12, mưa tên bay khắp nơi. Đám chiến binh cận chiến đang giằng co cố thủ ở cửa ra vào tầng.

“Tránh ra! Tránh ra! Xe thiết giáp tới!”

Phía sau, một đoàn xe thiết giáp cao năm mét lao tới, rồi tông thẳng vào đàn cá sấu đang lên dốc.

“Rầm! Rầm! Ầm! Ầm!”

Lũ cá sấu đứng đầy trên đường dốc hẹp không thể né tránh, bị đoàn xe thiết giáp tông cán thê thảm.

“Tiến lên, giết!”

Đoàn quân ào ạt chạy xuống theo sau đoàn xe thiết giáp, giết sạch những con còn sống sót. Ở mỗi tầng đều có một số cá sấu đứng bên trong, không bị ảnh hưởng bởi những chiếc xe thiết giáp đang lao xuống đường dốc. Nhưng rồi chúng vẫn bị đoàn người đông đảo ùa xuống giết chết.

Cứ thế, đoàn người và xe càn quét xuống đến tầng một, rồi tiến thẳng ra cổng.

Năm phi thuyền cấp 4 đường kính 300 mét đã bay lên từ mái căn cứ, đáp xuống ngay bên dưới cổng vào. Lũ cá sấu bên ngoài nhao nhao tránh né. Từ những phi thuyền, từng dòng người tuôn ra.

Chiến binh cận chiến đi trước, viễn chiến theo sau. Họ lao thẳng vào đám cá sấu gần cổng mà giết, mũi tên bay rít lên không ngớt.

“Đừng truy đuổi!”

“Giữ đội hình! Chỉ cần giữ cổng là được!”

Ra đến cổng, đoàn xe thiết giáp dừng lại xếp thành hàng chờ lệnh, chờ đợi đoàn quân phía sau đuổi kịp.

Một chiếc phi thuyền cấp 4 nhỏ đường kính chỉ 50 mét hạ xuống ngay gần cổng. Năm người chạy ra: Tùng Trâu cầm một cây rìu lớn, Bá Vương Thương vác cây thương trên vai, Hồng Quân hai tay cầm hai chiếc vòng tròn sắc bén, Đại Đao vác cây đao dài hai mét, còn Cường Điên thì tay không, nhưng bộ chiến giáp lại đầy gai ở nắm đấm, mũi giày và đầu gối.

Đám cá sấu bên ngoài không dám xông vào nữa mà đứng lúc nhúc, trải dài thành một vùng rộng lớn đến sát bìa rừng.

Tùng Trâu nhìn tình huống, dùng cây rìu chỉ vào đàn cá sấu, hét lớn: “Tiến lên, giết!”

Đoàn xe thiết giáp ùn ùn lao đi với tốc độ 100 mét mỗi giây, xuyên qua năm phi thuyền, rồi dàn thành hàng ngang chạy tới. Trận thế ấy mạnh mẽ đáng sợ. Đàn cá sấu nhảy bật lên, va chạm vào xe thiết giáp liền bị húc văng. Đoàn xe cứ thế đâm thẳng vào, nhiều chiếc bị lật, văng lông lốc.

Đoàn quân phía sau đi sát đoàn xe, lao vào chiến trường đang hỗn loạn. Cảnh chém giết lan rộng một vùng lớn. Các chiến binh từ những phi thuyền khác cũng ào ào tuôn ra từ một cổng khác, hướng thẳng ra chiến trường.

Đàn cá sấu kinh sợ bỏ chạy vào rừng. Đoàn quân đuổi giết hơn 300 km mới dừng lại.

Ba con ong đã trở lại tổ phía trên mái căn cứ từ lâu, bụng chúng no căng.

...

Huyền Quang phóng ra khỏi phi thuyền, nhanh chóng triệu tập đàn ong của mình. Hắn vừa nhận được tin báo của Ngô đại ca: tình hình có biến động, hung thú khắp hành tinh đột nhiên di chuyển, muốn tập trung về một địa điểm. Ngô đại ca triệu tập mọi người lại, muốn cùng đi sang khu vực đó để tìm hiểu.

Huyền Quang đứng trên đầu con ong chúa, bay khắp nơi để đưa cả đàn ong vào thế giới ẩn cho nhanh.

Sau khi bay ra khỏi mặt đất, hắn lấy ra phi thuyền chiến đấu cấp 6 và nhanh chóng khởi hành. Khắp nơi, các phi thuyền tập trung bay về phi thuyền căn cứ, đông nghịt như kiến. Chúng đều là loại phi thuyền lớn, dài hàng trăm cây số.

Phi thuyền đại căn cứ có hình dạng đĩa bay, đường kính ước khoảng 50.000km. Lúc này, nó đã mở ra hàng ngàn cổng vào khổng lồ, các loại phi thuyền chiến đấu nối đuôi nhau đi vào bên trong.

Khi đã ở trên phi thuyền, Huyền Quang choáng ngợp trước cảnh tượng hùng vĩ. Những lần trước hắn ra vào bằng một lối nhỏ, số lượng phi thuyền không nhiều như bây giờ. Hắn đã thấy căn cứ khổng lồ này nhiều lần nhưng chưa từng cảm nhận được lực lượng kinh khủng của quân đ��i Liên Minh như lúc này.

Phi thuyền tự động bay đến một vị trí và tự động đáp xuống. Huyền Quang thu phi thuyền vào thế giới ẩn rồi nhanh chóng đi đến nơi tập hợp. Trí Cầu đã thông báo địa điểm cho hắn. Kể từ khi đến hành tinh này nhận nhiệm vụ khai thác, đây là lần thứ hai hắn đăng ký vào chiến đoàn.

Khi đến nơi, không như hắn tưởng tượng sẽ có những thông báo chiến lược hay những lời khích lệ tinh thần. Tất cả đều chỉ đứng yên trong đại sảnh phi thuyền chờ đợi. Kẻ đứng, người lấy ghế ra ngồi, tụ họp thành từng nhóm, cứ thế mà chờ đợi.

“Anh bạn đi một mình à? Nếu không chê thì sang đây ngồi cùng này!” Một giọng nói trầm ấm vang lên. Một người cao to như con gấu, tóc cột sau đầu dài qua vai, tiến đến gần hắn và nói.

“Được.”

“Ta biệt hiệu Hỏa Long,” tên cao to cười nói. Gương mặt hắn tuy không xấu cũng chẳng đẹp, nhưng lại toát lên vẻ hung mãnh.

“Ta gọi là Huyền Quang.”

Huyền Quang đi theo Hỏa Long, xuyên qua đám đông, đi vào một góc.

“Ta là Tuyệt Đao,” một thanh niên dáng người dong dỏng tự giới thiệu, với ánh mắt sắc như chim ưng.

Huyền Quang nhận ra hai người này cũng là những người tu tiên đã đạt đến Trúc Cơ cảnh giới.

“Huynh đệ cũng là người tu hành đúng không?” Hỏa Long khẽ hỏi.

“Ừ, ta là người tu hành,” Huyền Quang mỉm cười, thoải mái thừa nhận.

“Vậy à, tốt quá rồi! Hai người chúng ta tự thân mày mò, rồi may mắn gặp được một vị tiền bối chỉ điểm nên mới nhập được vào đại đạo. Huynh đệ có môn phái không?” Tuyệt Đao bật người lại gần, hỏi nhỏ với thái độ kính cẩn, ẩn mật. Bởi lẽ, danh tiếng của những người tu tiên quá lớn, Trường Sinh Giả đứng đầu Liên Minh kia mà. Ai mà chẳng muốn được đi theo con đường của họ?

“Ừ, ta có môn phái,” Huyền Quang gật đầu.

“Tốt quá, tốt quá!” Tuyệt Đao mừng rỡ ra mặt, nhưng lại lúng túng không biết nên nói thế nào, cứ nhìn qua lại giữa Hỏa Long và Huyền Quang.

Từng con chữ trong bản chuyển ngữ này đều được truyen.free chăm chút, giữ trọn vẹn bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free