Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 2: luyện khí

Vào 11 giờ đêm ở Hà Nội, phố xá đã vắng lặng. Trong con hẻm nhỏ sâu hun hút, cửa sổ trên tầng một của một ngôi nhà nhỏ vẫn sáng đèn.

Huyền Quang đang ngồi thiền trên một tấm đệm kiểu Nhật, hai bàn tay đặt trên đùi. Đầu hơi cúi xuống, đôi mắt dán chặt xuống mặt đất, như thể đang dõi theo điều gì đó.

Hít vào, nín thở, rồi thở ra. Cứ thế, từng vòng hô hấp diễn ra đ��u đặn, mỗi vòng kéo dài khoảng năm giây, không sai một nhịp.

Mỗi lần nín thở, phần bụng từ rốn đến chấn thủy lại phồng căng lên. Vùng này được gọi là trung cung, mà ít ai khi hít thở lại có thể khiến vùng này căng phồng được như vậy. Huyền Quang không ngờ phương pháp tu luyện khí lại đơn giản đến thế.

Lúc này, toàn bộ tâm trí Huyền Quang đều dồn hết vào vùng bụng. Tâm tĩnh như nước, bỏ mặc cảm giác đau âm ỉ do khí đang khai thông các huyệt đạo trên cơ thể.

Và cứ thế, hắn tiếp tục: hít vào, nín thở, rồi thở ra.

Bất chợt, hai dòng cảm giác ấm áp, tê tê, giống như dòng nước nhưng lại không phải nước, xuất hiện sau lưng, từ vùng eo, men theo hai bên xương sống, chậm rãi di chuyển lên phía trên.

"Khí đã xuất hiện rồi! Nhưng sao lại không đi theo Đốc mạch ở giữa xương sống nhỉ? Thôi kệ, đi hai bên hay đi Đốc mạch thì kết quả cũng như nhau thôi," Huyền Quang thầm nghĩ.

Với tốc độ chậm chạp như rùa bò, hai luồng khí chạy đến gần vai thì dần biến mất. Huyền Quang mỉm cười mãn nguyện. Gần một năm nay, mỗi ngày vào đúng giờ đã định, hắn đều tập luyện nửa tiếng, và đến hôm nay, cuối cùng khí đã xuất hiện. Hắn bật cười ha hả.

Hắn ngắm nhìn bức tranh thư pháp trên tường, hai chữ "Huyền Quang" nổi bật, đập vào mắt. Nét chữ xiêu vẹo, không đẹp lắm, đây là đạo hiệu của hắn, do Chí Quang nhờ người bạn viết giùm. Hắn treo lên để tự nhắc nhở bản thân.

Hắn lại lướt mắt nhìn quyển sách đặt ngay ngắn trên kệ.

Con đường tu hành có tổng cộng bảy cảnh giới, theo thứ tự là Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Hư Không, Hiển Thánh. Từ đơn giản đến phức tạp, ban đầu bình thường, về sau huyền diệu. Hiện tại, Huyền Quang chỉ hiểu được phần Luyện Khí, còn những phần sau đó thì như lọt vào sương mù, hiểu chỗ này lại không hiểu chỗ kia, mà dù có hiểu thì cũng mơ hồ như chưa từng hiểu, chẳng biết rốt cuộc phải tu luyện ra sao.

Ở cảnh giới Luyện Khí đầu tiên, nếu luyện thành công, tinh khí thần trong đan điền sẽ hợp nhất, từ vô hình hóa thành hữu hình, tạo ra một vật gọi là Linh Đan. Chỉ khi tạo ra được Linh Đan mới thực sự bước chân vào Thánh Đạo, từ đó bước lên con đường siêu phàm nhập thánh.

Sách viết rằng, một khi Linh Đan đã thành, dù cho có xui xẻo chết đi, thì linh hồn cũng không đọa vào địa ngục. Bởi vì linh hồn chính là Linh Đan đã thuộc tính dương, trong khi địa ngục thuộc tính âm, nên khi chết sẽ lập tức đầu thai, hơn nữa còn là đầu thai thành người, chứ không phải súc vật, vì súc vật không có tinh thần lực đủ mạnh mẽ để Linh Đan tồn tại.

Còn nếu như may mắn luyện thành cảnh giới Kim Đan, một viên Kim Đan nuốt vào bụng, mệnh ta do ta chẳng do trời. Từ đây, linh hồn bất tử, bất diệt, thoát khỏi luân hồi sinh tử. Chính thức được ghi tên vào sổ tiên giới. Mặc dù chỉ là bậc tiên thấp nhất trong năm cấp bậc, nhưng có thể trường sinh cửu thị, há có thể nào đơn giản bỏ qua mà không hướng tới? Hơn nữa, tu hành lại hoàn toàn không có bất kỳ giới luật nào gây khó khăn, được phép uống rượu ăn thịt, cưới vợ sinh con, kể cả sát sinh cũng không hề bị cấm tuyệt, chỉ cần giữ vững thiện tâm, không sa đọa thành kẻ tàn ác là đủ.

"Chẳng biết do ảo giác hay sao mà dạo này cơ thể thoải mái lạ thường. Mấy cái ẩn tật nho nhỏ nhưng gây khó chịu cũng tự nhiên biến mất, thể lực tăng lên thấy rõ. Ha ha, tuyệt vời!" Huyền Quang xoa đầu tự mãn.

"Thôi, đi ngủ thôi."

Chưa đầy một phút sau, tiếng ngáy đều đều, chậm rãi đã vang khắp phòng.

Tại Châu Úc, trong một hang động dưới lòng đất, có một đống những khối đá tròn màu đen nằm rải rác khắp nơi, mỗi viên có đường kính khoảng một mét. Bỗng nhiên, một viên trong số đó đột ngột rung lắc dữ dội, rồi lại yên tĩnh bất động như cũ.

Trên bầu trời, một ngôi sao băng xẹt qua, trông thật đẹp mắt.

...

loạt xoạt, loạt xoạt...

Huyền Quang xoa xoa trán, nhìn trang giấy trước mặt.

"Khí từ sau hai tai đi vào ngọc chẩm, thông qua huyệt Bách Hội rồi đi vào trong đầu."

"Từ đỉnh đầu đi ra, chia thành hai lối đi xuống hai huyệt Thái Dương."

"Cửu cung, lục phủ, ngũ tạng, tam đại bí yếu."

"Khí ẩn đan điền, hữu vô tương sinh."

"Hoạt tý thời, Linh Đan hiện."

Huyền Quang chăm chú nhìn tờ ghi chú, tập trung suy nghĩ.

"Quang ơi Quang, nhanh xuống đây!"

Tiếng mẹ gọi vội vã cắt ngang dòng suy nghĩ, Huyền Quang nhanh chân chạy xuống nhà. Bố mẹ cùng hàng xóm đang đứng ngoài hẻm nhìn ngó lên trời, cả đám huyên náo ồn ào. Sự tò mò vốn là bản tính của con người, Huyền Quang cũng không phải ngoại lệ.

"Trời ơi, cái quái gì thế?"

Trên bầu trời là một ngôi sao sáu cánh đen sì, to tướng, đang dần lớn lên.

"Lúc đầu nó chỉ như cái chấm thôi, rồi nhanh chóng to lên thành hình quả cầu, to như thế này nè," chị Hằng hàng xóm run run nói, chụm ngón trỏ và ngón cái lại, cố gắng diễn tả.

"Rồi nó nổ tung một tiếng, rồi nó thành hình ngôi sao như bây giờ đó, rồi lại càng lúc càng to ra." Chị Hằng mặt mày xanh lét, lời nói bắt đầu lộn xộn, lung tung.

Huyền Quang nhìn chằm chằm lên trời, trong lòng hơi lo lắng. Đột nhiên hắn trợn to mắt, như muốn nhìn rõ từng chi tiết. Tiếng huyên náo vốn dĩ đang dần lắng xuống lại sôi trào trở lại.

"Hình như nó đang rơi xuống kìa!" ai đó hét ầm lên.

Đúng là nó đang rơi xuống. Huyền Quang sau khi xác nhận, liền nhìn bố mẹ n��i vội vã: "Mọi người vào nhà trốn thôi, ai mà biết nó là thứ gì! Mau mau vào nhà thôi."

Mọi người nhao nhao í ới gọi nhau, bỏ chạy vào nhà trốn, không quên la hét gọi chó của mình trở về.

Huyền Quang nấp sau cánh cửa nhìn lên trời. Một cơn mưa xà phòng đang rơi xuống đất, lớn nhỏ đủ cỡ bay lả tả khắp nơi.

Ba con chó đang ngửi ngửi, chào hỏi nhau giữa đường, bị một tảng xà phòng to tướng như chiếc bồn tắm rơi trúng. Chúng giật mình bỏ chạy, nhưng ngay sau đó lập tức ngã vật xuống đất, co giật và kêu la inh ỏi.

Một con đột nhiên phình to hẳn lên, nó lăn lộn, kêu la dữ dội khi cơ thể biến thành khổng lồ. Chưa đến mười giây, nó đã to bằng một con bò. Cơn đau vượt quá sức chịu đựng, nó ngừng kêu la mà chỉ còn rên rỉ. Hai con chó còn lại thì không thay đổi gì, nằm im bất động như xác chết.

Mưa xà phòng vẫn còn rơi lất phất, Huyền Quang nhìn chằm chằm cảnh tượng bên ngoài, bàn tay hắn hơi run rẩy. Con chó khổng lồ đang ăn thịt hai con chó đã chết, một cảnh tượng kinh khủng. Khá nhiều người trong hẻm chứng kiến, nhưng tất c�� đều im lặng một cách đáng sợ.

Huyền Quang nhẹ nhàng đóng cửa lại, dùng ghế gỗ chặn cửa. Bố mẹ liền vội vàng hỗ trợ. Không ai nói một lời nào, không khí ngột ngạt đến khó thở. Xong xuôi, hắn đi xuống bếp, bố mẹ cũng đi theo. Hai bố con lục lọi tìm kiếm mấy con dao. Mẹ hiểu ý, lôi từ trong góc ra một con dao phay chặt xương. Huyền Quang nghĩ một lát rồi đưa nó cho bố. Hắn cầm con dao cắt thịt có vỏ, đi lên nhà. Từ góc đồ sửa chữa, hắn lấy ra cây xà beng. Thấy bố cũng đi lên, hắn liền chuyền cho ông cây rìu chẻ củi. Mẹ cũng mang theo bên mình một con dao. Bố mẹ hắn đều đậm người, khỏe mạnh; hắn thì cao một mét tám, nặng 80 kí. Có thêm chút vũ khí để tự vệ cũng khiến họ cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Huyền Quang chợt nghĩ tới bọt xà phòng, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định.

"Con về phòng đây."

Huyền Quang đi lên phòng, nhìn ra ngoài ban công. Hắn đi vào phòng tắm lấy ra cái thau, mở cửa ban công, cẩn thận dùng cái thau xúc lấy khối xà phòng lớn.

Khóa cửa lại cẩn thận, cởi áo, cuốn lại nhét vào miệng. Huyền Quang hít sâu một hơi, rồi úp thẳng cái thau lên người. Nhanh tay vứt cái thau lên nệm, một cơn đau kinh khủng lập tức ập đến. Hắn cắn chặt răng, cố gắng chịu đựng, không muốn la lên làm bố mẹ phát hiện ra. Huyền Quang tin tưởng mình có thể sống sót mà vượt qua.

Thấm qua da, một luồng năng lượng nóng rát như lửa xuất hiện, càn quét khắp cơ thể một cách bừa bãi, như muốn hủy diệt mọi nơi nó đi qua. Quá đau đớn, Huyền Quang không hề hay biết trên người mình nổi lên từng đường đỏ như máu. Các kinh mạch phồng lên như chiếc đũa, luồng năng lượng mãnh liệt dần ổn định lại, di chuyển theo kinh mạch lan khắp nơi. Thông qua chín đại huyệt Bách Hội, Đản Trung, Giáp Tích, Trung Cung, Khí Hải, Dũng Tuyền, Lao Cung, rồi tỏa ra khắp toàn thân, mọi tế bào trong cơ thể như sôi trào, kêu riu riu, tham lam hấp thụ.

Thời gian tuy ngắn ngủi nhưng cảm giác như rất lâu. Cơn đau từ từ giảm bớt, mồ hôi đầm đìa chảy xuống. Huyền Quang thở phào nhẹ nhõm, may mắn là hắn không trở thành người khổng lồ.

Hắn xách theo cây xà beng xuống nhà, bụng đang đói cồn cào, chưa kịp để ý thấy cây xà beng bỗng trở nên nhẹ bẫng như làm bằng gỗ.

Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free