(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 3: huy chương
Đi xuống bếp, thấy bố mẹ đang ngồi ăn chả lụa, đồ ăn đang nấu vẫn chưa chín.
Huyền Quang nhét miếng chả vào miệng, vừa ăn vừa mở tủ lạnh, ngấu nghiến như một cái máy nghiền thức ăn. Dáng vẻ như chết đói của hắn khiến bố mẹ phải tròn mắt nhìn.
May mắn có cái bánh chưng to tướng cứu mạng, Huyền Quang đang ăn dở thì nghe tiếng la inh ỏi ngoài đường.
Chạy lên lầu nhìn ra, bên ngoài đống bọt xà phòng đã tan biến từ lúc nào. Hàng xóm xung quanh, cũng như hắn, đang đứng ngoài ban công xôn xao trò chuyện, tất cả đều ngóng nhìn về phía đầu hẻm giao với đường lớn. Vài thanh niên trong xóm đã mở cửa ra ngoài, người cầm giáo kẻ cầm dao. Hôm nay là chủ nhật không phải đi làm nên khu xóm khá đông đúc. Huyền Quang không ngần ngại trèo ban công nhảy xuống. Hắn từng tập võ một chút nên việc nhảy từ tầng một xuống đất không thành vấn đề.
Cùng hàng xóm chạy ra đường lớn, bên ngoài đó còn đông người hơn. Mọi người đang xúm lại tấn công một con chó to như con bò, nhưng con này không phải con trong hẻm nhà hắn. Con chó khắp người bê bết máu, chạy tới chạy lui, nhe răng gầm gừ liên tục muốn cắn người. Nó vẫn hung hãn di chuyển mặc dù bị nhiều cây giáo tự chế đâm trúng liên tục. Tuy bị thương, nhưng rõ ràng nó không hề hấn gì. Nó chạy tới lui nhưng không có lối thoát vì hai đầu đường đã bị chặn bởi những cây giáo. Thấy giáo đâm nó tơi bời mà không hề hấn gì, mọi người cũng không dám vây quá chặt.
Bị đâm hai phát từ phía sau, con chó quay người, táp mạnh vào không khí. Cái mõm há to đủ nuốt trọn đầu người, nanh thô như ngón cái, tiếng cắn "phập phập" rõ to. Đôi mắt hung dữ cùng với kích thước khổng lồ dễ khiến người ta run rẩy. Không biết do nó vốn là chó nhà, không phải chó hoang nên thiếu kinh nghiệm. Chứ nếu nó bất chấp bị thương mà xông tới tấn công thì tình huống thật khó lường.
Tiếng la hét hỗn loạn giúp Huyền Quang hiểu ra tình huống: con chó chủ động tấn công và ăn thịt người, vì vậy mọi người mới vây lại để giết nó. Chó là vật nuôi trung thành của con người, nhưng nếu nó trở nên như vậy thì không thể giữ lại nó được.
Huyền Quang đứng bên ngoài nhìn vào trong, "Không được rồi!" Con chó đang bắt đầu có ý muốn liều chết tấn công, những người xung quanh cũng dần lộ vẻ đuối sức. Nếu không cẩn thận, sẽ có người gặp nguy hiểm. Huyền Quang nắm chặt cây xà beng, tiến vào bên trong.
Tiến đến đứng ở hàng đầu tiên, Huyền Quang bình tĩnh chờ đợi.
Lợi dụng lúc con chó bị đâm rồi quay người đi, hắn lao nhanh tới. Tay ph���i vung cây xà beng, nghe tiếng "vút", cái móc nhắm thẳng vào eo con chó mà quất. Con chó giật mình nhưng không kịp tránh. Bị đánh mạnh, nó quay nửa vòng tròn, đầu lại vừa vặn hướng ngay về phía Huyền Quang. Bụng con chó bị xé một đường lớn. Cái móc xà beng tình cờ lôi ra thêm một đoạn ruột lòng thòng.
Chưa kịp cảm thấy đau đớn, con chó bị đánh quay người, vừa thấy Huyền Quang trước mặt liền nhào tới cắn. Phản ứng của nó cực kỳ nhanh. Huyền Quang vội vàng nắm cây xà beng đập ngược lại. Thật may, cú đập đúng ngay mõm con chó.
Tiếng "Rốp" vang lên khi con chó cắn vào cây xà beng, phát ra âm thanh lạ lùng.
Lực đẩy tới khá mạnh, nếu là người khác chắc hẳn đã té ngã xuống đất. Nhưng Huyền Quang vẫn đứng vững, tay phải cầm xà beng bị đẩy giơ lên cao. Tay trái hắn cầm dao đâm lút cán vào ngực con chó, nhanh như thiểm điện, hoàn toàn là bản năng mách bảo. Diễn biến quá nhanh khiến hắn hành động chẳng kịp suy nghĩ.
Hắn buông dao khỏi tay trái, dùng sức đẩy con chó một cái, rồi vứt luôn cây xà beng. Huyền Quang quay người bỏ chạy. Vì chạy hơi xiên, hắn suýt va phải lưỡi giáo của ai đó. May mắn thay, người đàn ông đó đã nhanh tay gạt mũi giáo tránh đi. Nếu không thì... đúng là đồng đội "thần thánh"!
Phía sau, con chó kêu la thảm thiết. Huyền Quang trở lại trong đám người, quay đầu nhìn con chó đang giãy dụa. Mọi người căng thẳng giương giáo đề phòng. Một lát sau, con chó nằm gục xuống, máu chảy lênh láng một vũng.
Huyền Quang nhờ người đàn ông đứng kế bên dùng cây giáo khều móc cây xà beng về giúp.
Đi về tới nhà, Huyền Quang thở phào một hơi. Lúc nãy cũng khá nguy hiểm, tiếp cận gần con chó mới càng thấy rõ nó đáng sợ đến mức nào.
Vừa vào được nhà, bụng vẫn còn hơi đói, hắn vừa ăn vừa kể chuyện bên ngoài cho bố mẹ nghe, đồng thời lờ đi chuyện mình đã lao ra đánh con chó.
Đột nhiên, một vật thể có hình thù kỳ lạ bay vào bếp. Với kiểu dáng công nghệ cao, nó rơi ra ba tờ giấy trắng như làm bằng kim loại, rồi lại bay đi với âm thanh nhỏ xíu.
Ba tờ giấy sau khi rơi ra thì nhanh chóng tự động gấp thành hình chiếc máy bay, lần lượt bay đến ba người.
Tò mò c���m lấy, chiếc máy bay giấy liền mở ra, một màn hình xuất hiện, khiến Huyền Quang tròn mắt nhìn.
Điện thoại siêu mỏng ư!!!
Vừa chậm rãi ăn, Huyền Quang vừa nghiên cứu sản phẩm siêu công nghệ, suy tư đọc bức thư giới thiệu mà hệ thống gửi đến.
Hệ Ngân Hà cùng những thiên hà khác tập trung thành một khối, được gọi là Quần Thiên Hà HH. Quần Thiên Hà HH này thuộc lãnh thổ của Liên Minh Nhân Loại Vũ Trụ. Tuy nhiên, đôi khi con người sống trên nhiều hành tinh chưa chắc đã biết được điều này, điển hình như Trái Đất.
Càng đi từ ngoài vào trong Quần Thiên Hà HH, không gian càng ẩn chứa nhiều năng lượng hơn. Tóm lại, các sinh vật sống sẽ xuất hiện sự tiến hóa mãnh liệt.
Trái Đất được đánh giá là hành tinh bậc hai, con người trên Trái Đất cũng được xếp vào loại sinh mệnh bậc hai. Sinh mệnh được chia thành chín bậc, bậc càng cao thì thể chất càng mạnh mẽ, tuổi thọ càng dài.
“Thật khó tin, Liên Minh lại cho rằng vũ khí nóng sẽ dần không còn thích hợp, khuyến nghị phát triển kỹ năng chiến đấu theo hướng vũ khí lạnh, kèm theo tiến hóa cấp bậc sinh mệnh.” Huyền Quang lẩm bẩm, hơi bất ngờ.
Chạm "Kim Bảng Phụ Trợ" vào chiếc iPhone, bấm chọn sao chép các mục. Đúng là công nghệ cao! Chỉ vài giây, toàn bộ dữ liệu đã được sao chép xong. Một thiết bị xịn xò như vậy thì không thể không dùng. Chức năng của nó quá cần thiết.
Tự điền thông tin cá nhân. Thực hiện các bước "nhận dạng" để đảm bảo quyền sở hữu.
Vào mục "cửa hàng huy chương", Huyền Quang khó hiểu nhìn biểu tượng huy chương kèm theo con số.
Huy chương bậc 2: 1.000 Huy chương bậc 3: 100 Mỗi người được tặng 1000 huy chương bậc 2, nhưng tại sao hắn lại có thêm 100 huy chương bậc 3?
Huyền Quang lên phòng khách, thấy bố mẹ cũng đang mò mẫm "Kim Bảng Phụ Trợ". Sau một hồi loay hoay, hắn xác nhận bố mẹ không nhận được huy chương bậc 3 như mình.
Huyền Quang lờ mờ hiểu ra, liền tìm hiểu về quy định thưởng huy chương.
1. Phải sử dụng vũ khí lạnh để tiêu diệt hung thú. Hung thú phải có khả năng chiến đấu.
2. Hung thú bậc nào sẽ được thưởng huy chương bậc đó.
3. Chiến tích tiêu chuẩn (cùng bậc). * Chiến đội: thưởng tiêu chuẩn 10 huy chương, chia đều cho số người có đóng góp. * Độc chiến: thưởng gấp 10 lần tiêu chuẩn là 100 huy chương.
4. Chiến tích tinh nhuệ (vượt 1 bậc). * Chiến đội: thưởng tiêu chuẩn 100 huy chương, chia đều cho số người có đóng góp.
* Độc chiến: thưởng gấp 10 lần tiêu chuẩn là 1000 huy chương.
5. Chiến tích anh hùng (vượt 2 bậc). * Chiến đội: thưởng tiêu chuẩn 10.000 huy chương, chia đều cho số người có đóng góp.
* Độc chiến: thưởng gấp 10 lần tiêu chuẩn là 100.000 huy chương.
Đơn giản dễ hiểu, Huyền Quang xác định được tại sao lại có 100 huy chương. Hắn cũng xác định được hóa ra mình đã là sinh mệnh bậc 3.
"Cấp bậc sinh mệnh: 3.1"
Huyền Quang lại kiểm tra "cửa hàng huy chương", thấy đồ vật rất nhiều và phong phú đa dạng: thuốc tiến hóa, năng lượng thủy, chiến giáp, vũ khí, lương thực thực phẩm, phi thuyền... tất cả được phân chia theo cấp bậc rõ ràng.
Huyền Quang đắn đo suy nghĩ. Hắn không hề nghi ngờ Liên Minh có âm mưu gì, đùa ư! Họ cần gì âm mưu chứ? Đây rõ ràng là tặng đồ có quy định. Hiện tại, hắn phải tính toán kỹ lưỡng xem nên dùng huy chương như thế nào cho có lợi nhất.
“Đúng rồi!” Hắn đột nhiên nhảy dựng lên. Nếu có người nào đó dùng lý do đường hoàng bảo hắn giao tặng huy chương thì phải làm sao bây giờ? Lúc đó, nên giao hay không giao đây?
Thôi không đắn đo nữa, cũng khỏi ngồi đó mà tính tới tính lui nên mua gì. Huyền Quang bấm xác nhận đổi 10 phần thuốc tiến hóa bậc 3, mỗi phần tốn 10 huy chương. Xong xuôi.
Hiệu suất làm việc của Liên Minh quả thật không thể chê vào đâu được. Trên màn hình hiện ra thời gian dự kiến, hàng đang trên đường tới, chỉ còn hơn 3 phút nữa. Tốc độ này đúng là đáng để đánh giá 5 sao!
...
Chạy lên lầu mở cửa phòng, Huyền Quang nôn nóng đi tới đi lui, dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên hắn mua hàng.
Một bóng người trong suốt, tựa như làm bằng nước, bay vào phòng với tốc độ nhanh chóng đến mức khó bị phát hiện. Sau đó, nó mới lộ ra hình dáng. Đó là một thanh niên với gương mặt hiền lành, hòa nhã, tóc đen và đôi mắt vàng sậm màu. Anh ta mặc bộ chiến giáp màu xanh lá đậm, toát lên vẻ quang minh hào hùng nhưng lại dễ gần.
“Anh bạn rất khá đấy, mười phần thuốc tiến hóa của cậu đây!” Thanh niên mỉm cười nói tiếng Việt lưu loát, ảo thuật ra một cái khay rồi đưa cho Huyền Quang. Bên trên xếp thẳng tắp mười cái ống, mỗi ống nửa kim loại nửa thủy tinh, bên trong chứa một chất lỏng trắng đục như sữa.
“Cảm ơn anh bạn nhé!” Khá bất ngờ khi người ngoài hành tinh lại nói tiếng Việt lưu loát đến vậy, Huyền Quang mỉm cười lịch sự đáp lời.
Thanh niên quay người, vẫy vẫy tay như tạm biệt, rồi lại hóa thành một dòng nước trong suốt bay đi.
Mọi quyền sở hữu với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.