(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 32: Ngưu Vương
"Tổng Soái, hai cái xác này nên xử lý thế nào ạ?" Huyền Quang hỏi.
"Có thể ăn. Da và xương của chúng có thể dùng để chế tạo pháp bảo."
"Ồ, loại thịt này khi ăn có cần lưu ý gì không?" Hắn đã quen với việc phải hỏi kỹ lưỡng.
"Không có. Cấp bậc sinh mạng càng thấp, ăn càng mang lại tác dụng tốt, nhưng cần chú ý liều lượng."
"Có tác dụng tốt gì vậy?" Huyền Quang lại hỏi.
"Những người chưa đạt bậc một có thể tiến hóa."
Huyền Quang vừa nghe xong liền kích động. Bậc một trong lời Tổng Soái chính là bậc Chiến Binh mà hắn đang khao khát!
"Người chưa đạt bậc một mỗi lần có thể ăn tối đa bao nhiêu?"
"Năm gram là liều lượng tốt nhất."
"Tổng Soái, xin hãy xử lý hai cái xác này. Da và xương dùng để chế tạo pháp bảo loại tốt nhất có thể. Còn thịt thì xử lý theo định lượng để người chưa đạt bậc một sử dụng, tạo ra khoảng một tỷ phần. Số thịt còn dư sẽ được cất giữ." Huyền Quang quyết đoán ra lệnh.
Huyền Quang trở lại căn cứ Đại Việt, đi đi lại lại, lòng nóng như lửa đốt chờ đợi.
Hắn lấy ra một cái khay nhỏ màu trắng, bên trong có một lát thịt đỏ mỏng như tờ giấy, kích thước chỉ bằng đầu ngón tay.
Huyền Quang mở ra ăn thử. Miếng thịt đã được xử lý chín bằng một phương pháp độc đáo, chất thịt dai ngon quyện lẫn vị ngọt. Mùi hương này, vị thịt này... Huyền Quang nhắm hờ mắt hưởng thụ, loại thịt này quả thực quá đỗi tuyệt vời.
Liên lạc với Tâm Béo, hắn liền đi đến đại sảnh chờ đợi. Huyền Quang thường xuyên tiếp xúc với những thứ nguy hiểm, vì đề phòng sự cố có thể xảy ra và ảnh hưởng đến người khác, nên hắn thường ở một mình tại mười tầng trên cùng.
Rất nhanh, một đám người lần lượt kéo đến. Tất cả đều là những tinh anh cấp bậc Thống Lĩnh, họ được mọi người kính trọng bầu chọn ra vì sự thiện chiến hoặc mưu lược hơn người của mình.
Tất cả ngồi vào bàn họp hình tròn. Huyền Quang lấy ra những khay thịt rồng đã chuẩn bị sẵn, chia đều cho mọi người.
"Miếng thịt trên tay các vị có công dụng vô cùng quý giá. Nó có thể giúp một người ở bậc bốn cực hạn tiến hóa lên bậc Chiến Binh. Tuy nhiên, chuyện này cần phải được giữ bí mật tuyệt đối, nếu để lộ ra ngoài sẽ gây phiền toái khôn lường. Ta đã phải rất vất vả mới có thể mua được từ một người bạn, đây là loại hàng hiếm chỉ lưu thông bí mật."
"Hiện tại chúng ta sẽ thử nghiệm xem công dụng của nó có đúng như lời giới thiệu hay không. Ai sẽ là người thử trước đây?" Huyền Quang chậm rãi nói.
Tân Nhóc, một trong số các Thống Lĩnh, cười nói: "Đây đây, để ta thử cho!" Nói xong, hắn liền cầm miếng thịt lên ăn ngấu nghiến. "Ưm, ngon lắm đó!" hắn cảm thán.
Chưa đến mười giây, toàn thân hắn đỏ ửng lên, nhưng chỉ duy trì chưa đầy một phút rồi lại trở về bình thường.
Kết quả là hắn vẫn chưa ti��n hóa thành Chiến Binh, khiến hắn không khỏi tiếc nuối.
"Mỗi ngày chỉ ăn một miếng như vậy thôi, mai lại ăn tiếp. Giờ thì mọi người cứ thử hết đi," Huyền Quang nói khi thấy không có vấn đề gì nguy hiểm, bởi hắn chỉ lo lắng về sự an toàn của mọi người.
Tâm Béo, Đại Đao, Bá Vương, Hồng Quân, Cường Điên, Toàn Salem... một đám huynh đệ đều lần lượt lấy thịt ra ăn. Kết quả chỉ có Đại Đao và Cường Điên là thành công đạt tới bậc Chiến Binh. Bọn họ cười hắc hắc, vẻ mặt cực kỳ đáng ghét, không biết là đang vui sướng vì thành công hay đang cười trêu những người khác nữa.
"Loại thịt này ta có cả tỷ phần, nên mọi người đừng lo lắng về số lượng. Ta muốn cung cấp cho toàn bộ căn cứ, nhưng như đã nói lúc nãy, việc này cần được giữ bí mật. Ai có ý tưởng gì không?" Huyền Quang hỏi, ánh mắt quét qua từng người.
Toàn Salem, một người nóng nảy, lập tức nói: "Dễ ợt! Cứ trộn chúng vào một món ăn thập cẩm có vị cay. Sau đó mời riêng từng người đến ăn là êm đẹp. Nếu có ai mặt đỏ ửng thì cứ giải thích là do bị cay thôi."
Huyền Quang chờ một lát, thấy không ai có ý tưởng khác liền gật đầu đồng ý. Thực ra hắn cũng không quá bận tâm, chỉ là nếu giữ được bí mật thì vẫn tốt hơn là công khai.
"Chúng ta cứ triển khai chậm rãi, từ từ, kéo dài khoảng một tháng. Đừng triển khai đồng loạt, như vậy sẽ không ai nghi ngờ gì." Huyền Quang kết thúc cuộc họp.
Chuyển giao số thịt xong xuôi, hắn rời đi và tiến vào Viện Dưỡng Lão để kiểm tra tình hình đàn Kim Hổ Ngưu.
...
Ngồi xuống tìm kiếm trên bản đồ, Huyền Quang nhanh chóng tìm ra được một cái cây mang trái bầu màu lam. Hắn tiến vào bên trong và hái được bốn mươi hai quả.
Hắn gọi con trâu lười đến, rồi lấy từng quả bầu lam ra cho nó ăn. Khi ăn, nó như say sưa, chẳng còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác. Tuy nhiên, nó chỉ ăn được hơn hai quả thì dừng lại, không ăn nữa.
Huyền Quang nhẩm tính một chút, hắn đã ăn gần mười lăm quả, mà con trâu này cũng vậy.
Huyền Quang dẫn nó vào Viện Dưỡng Lão, bảo nó gọi hai con trâu khác đến ăn trái bầu lam. Con trâu lười như hiểu tiếng người, liền chạy đi gọi đúng hai con trâu. Huyền Quang chú ý, đó là hai con trâu cái bậc tám.
Trong một căn phòng riêng biệt, hắn lấy ba mươi quả bầu lam chia đều cho hai con trâu cái ăn. Quả nhiên, chúng cũng ăn đến gần hết quả cuối cùng thì dừng lại.
Hắn bảo trâu lười gọi thêm một con trâu nữa đến. Phát hiện nó vẫn gọi một con trâu cái bậc tám, Huyền Quang "chậc chậc" lưỡi. Hắn để con trâu kia ăn nốt hai trái bầu lam bị ăn dang dở, rồi lấy nốt mười trái bầu lam còn lại cho nó ăn sạch.
Hắn ghi chú thông tin lại: đặt tên con trâu lười là Ngưu Vương, ba con trâu cái là Ngưu Mẫu số 1 đến Ngưu Mẫu số 3. Riêng con Ngưu Mẫu số 3, hắn còn cẩn thận ghi chú thêm "11 quả bầu lam".
...
Tổng Soái đã dùng da và xương của hai con rồng để chế tạo pháp bảo, tổng cộng là bốn cái khiên, mười tám thanh kiếm chia làm hai bộ, cùng với hai cây cung. Toàn bộ vật phẩm đều là bậc Trường Sinh Giả nhất nguyên, bản thân hắn không thể sử dụng được.
Huyền Quang liên hệ Ngô đại ca nhờ bán giùm số pháp bảo này. Ngô ca vừa thấy hàng liền tức tốc chạy đ���n. Huyền Quang chỉ bán một nửa số pháp bảo hắn có, giữ lại một nửa để dành. Hắn nhắn Ngô ca đổi cho hắn loại thần năng tinh bậc chín hệ không gian và hệ kim.
Ngô ca đi một lúc rồi quay lại.
"Tổng cộng hơn hai triệu thần năng tinh ngũ đẳng," Ngô đại ca cười nói, đồng thời lấy ra một khối thần năng tinh ngũ đẳng có đường kính mười mét.
Huyền Quang lấy ra một triệu viên, bỏ vào một trữ vật giác đã chuẩn bị sẵn, rồi đưa cho Ngô đại ca, nói: "Chút tấm lòng của đệ, đại ca cứ nhận lấy dùng, đừng chê bai."
Ngô ca cười lắc đầu: "Ta chỉ chạy đi giao nhận một chút thôi, chẳng có việc gì lớn lao. Đệ cứ giữ mà dùng."
"Đại ca cứ nhận đi cho đệ vui lòng," Huyền Quang cười nói.
Ngô đại ca cười lắc đầu, chào tạm biệt và dặn dò: "Nếu có gì cần cứ gọi, Ngô ca sẽ đến giúp."
...
Huyền Quang tiễn Ngô đại ca rời đi, rồi tiến vào Viện Dưỡng Lão. Hắn lấy ra một khối thịt lớn từ con rồng bậc thần thú cho Ngưu Vương ăn. Huyền Quang mừng rỡ khi thấy nó ăn với một lượng vượt xa bình thường mà vẫn còn ngấu nghiến, cái cách ăn bất thường này thường xuất hiện mỗi khi chúng tiến hóa.
"Ăn đi, cứ ăn đi, để tao chuẩn bị vài thứ cho mày," Huyền Quang lẩm bẩm như một ông già lẩm cẩm. Nếu nó tiến hóa lên được bậc chín thì sẽ là một trợ thủ đắc lực, có thể cùng hắn làm nhiều việc ở khu vực bên trong Viện Dưỡng Lão.
Hắn chuẩn bị cả ngàn viên thần năng tinh ngũ đẳng màu lam hệ kim, đồng thời mua về một ít kim loại bậc chín để xem Ngưu Vương sẽ ăn loại nào. Bởi lẽ, mỗi lần tiến hóa, nó đều ăn một loại kim loại khác nhau nên hắn phải thử trước rồi mới dám mua số lượng lớn hơn.
Răng rắc, rôm rốp... Graooo ô...
Con trâu lười gầm rú, trong lúc đó, xương cốt toàn thân nó kêu lách cách rõ to, thân thể thì nhanh chóng to lên như được bơm hơi.
Đúng là hung thú, quá mức biến thái! Con trâu lười thật sự đã tiến hóa đến bậc chín. Nó vốn cao bảy mươi mét, giờ đây càng thêm cao lớn, đạt tới hai trăm mét chiều cao và ba trăm mét chiều dài.
Ngưu Vương cúi sát cái đầu xuống, khẽ kêu "ưm ưm" rất nhỏ, khiến Huyền Quang không hiểu. Nó cứ kêu nhỏ rồi cúi sát đầu xuống đất nhiều lần. Hắn hơi hiểu ra, bèn leo lên đứng trên đầu nó.
Trâu lười ngẩng đầu, gầm nhẹ một tiếng nhưng âm thanh lại vang vọng cực lớn. Đàn Kim Hổ Ngưu nhanh chóng chạy đến vây quanh nó, nằm xuống và cúi đầu. Khung cảnh thật đồ sộ, hơn ba trăm con Kim Hổ Ngưu bậc tám cao bảy mươi mét, hàng trăm ngàn con bậc bảy cao hai mươi mét, và xa xa là vô số con bậc sáu cao bảy mét.
Đàn Kim Hổ Ngưu đã tiến hóa mạnh mẽ, hơn mười triệu con đều đạt từ bậc sáu trở lên.
Huyền Quang trở lại căn cứ Đại Việt. Hiện tại, toàn bộ cư dân đã tiến hóa lên bậc Chiến Binh. Căn cứ hiện tại trở nên chật chội, khó bề xoay sở.
Huyền Quang quyết định mua một Thế Giới Châu.
Thế Giới Châu có công dụng giống như Trữ Vật Giác, nhưng cao cấp hơn rất nhiều. Nó sở hữu một không gian hình lập phương với cạnh dài đến mười triệu cây số. Giá của nó khá đắt, lên tới mười ngàn Thần Nguyên Tinh. Tuy nhiên, nếu so sánh với Trữ Vật Giác ngũ đẳng thì lợi ích mà nó mang lại gấp mười lần.
Huyền Quang đ��t mua hai căn cứ bậc chín, mỗi cái có đường kính tận ba triệu cây số, tốn hết năm trăm Thần Nguyên Tinh cho mỗi chiếc. Liên Minh đã phái người đến tận nơi giao hàng.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, mọi hình thức sao chép đều cần được sự cho phép.