Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 33: Huyết Sát Sơn

Huyền Quang nhờ Tổng Soái giúp cải tạo hai phi thuyền căn cứ bậc chín của hắn. Một chiếc vẫn giữ nguyên kích thước ban đầu với đường kính ba triệu cây số. Chiếc còn lại được cải tạo thành một trăm căn cứ nhỏ hơn, mỗi chiếc có đường kính một trăm ngàn cây số. Thế giới châu cũng được giao luôn cho Tổng Soái.

Huyền Quang lấy ra một căn cứ nhỏ, ghép nối nó với căn cứ Đại Việt ngay trong không gian. Sau đó, cư dân bắt đầu di chuyển sang nơi ở mới. Toàn bộ quân đoàn Đại Việt đều gia nhập Thị Dĩ Quân, vì vậy hắn giải tán luôn quân đoàn Đại Việt.

...

Huyền Quang trông thấy một cây cổ thụ cực lớn nằm sâu bên trong Viện Dưỡng Lão. Với bản tính trẻ con nổi lên, hắn muốn làm một căn nhà bên trong thân cây khổng lồ này.

Hắn đi vào trong, đứng trên một cành cây lớn. Cầm thanh kiếm thủy tinh, hắn bắt đầu đục một cái lỗ trên thân cây để làm nhà. Huyền Quang chém lung tung không theo quy luật, như thể một người đang đùa nghịch, nhưng nhờ thanh kiếm sắc bén, hắn nhanh chóng đục được một cái lỗ.

Thu hết những khối gỗ rơi ra vào không gian trữ vật, Huyền Quang miệt mài làm việc không màng đến thời gian. Nghĩ đến việc sắp có một căn nhà nằm bên trong một cây khổng lồ, giữa khu rừng tuyệt đẹp, hắn cảm thấy mình tràn đầy năng lượng hơn hẳn.

Đường kính thân cây lên đến năm trăm cây số, Huyền Quang bắt đầu đào thẳng sâu vào bên trong. Sau ba giờ đồng hồ, hắn đã đào được hơn trăm mét, tiếp tục không ngừng tiến sâu hơn. Phải đến khi đào được một cây số, hắn mới dừng lại nghỉ ngơi, kiểm tra thành quả của mình.

Dùng Trí Cầu tính toán sắp xếp, Ngưu Vương cao hơn hai trăm mét. Hắn quyết định làm một cái cửa cao ba trăm mét. Từ cửa vào sẽ là một hành lang dài một cây số. Sảnh chính cũng phải ngang rộng ít nhất một cây số.

Sau khi quyết định kiến trúc xong, Huyền Quang bắt tay vào làm ngay. Hắn lấy ra một cỗ máy có bệ nâng và cánh tay máy giúp hắn lên cao, rồi cầm kiếm chém lung tung, bắt đầu mở rộng căn hầm.

Thời gian trôi qua.

Huyền Quang nhìn thành quả lao động của mình: một căn hầm cao rộng ba trăm mét, dài một cây số với những bức tường phẳng lì đã hoàn thành.

Bên trong hành lang là một đại sảnh lớn, cao rộng một cây số, dài hai cây số. Cuối đại sảnh có một cánh cửa nhỏ bé, cao rộng mười mét, tiếp tục dẫn sâu vào trong.

"Xong rồi, ở đây cảm giác thật khác hẳn, thoải mái quá."

Sử dụng máy móc dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, Huyền Quang ngẩn ngơ đứng nhìn đại sảnh. Trên các bức tường ẩn hiện những hoa văn màu xám bạc kỳ dị. Hắn nhớ rõ khi đục rỗng thân cây, trên tường không hề có những hoa văn này.

"Đây là cái gì vậy?"

Sau một hồi quan sát, hắn cũng nhận ra manh mối: cái cây này vốn không có vân gỗ, nhưng những hoa văn xám bạc này lại tự nhiên xuất hiện, từ từ, chậm rãi. Tuy nhiên, chúng chỉ hiện rõ ở đại sảnh mà thôi, còn ở hành lang dẫn ra bên ngoài thì không có.

Huyền Quang đi vào căn phòng nhỏ nhất ở trong cùng, đồng dạng cũng không thấy gì.

"Có lẽ chỉ khi đạt độ lớn tới mức như đại sảnh mới có thể thấy được chăng?"

Vốn hắn muốn làm một căn phòng nhỏ tách biệt với đại sảnh, nhưng giờ hắn lại muốn mở rộng thêm. Hắn có thể làm một căn phòng riêng cho mình ở đâu cũng được, thậm chí mở ngay trên hành lang đi vào cũng được thôi.

Huyền Quang gọi Ngưu Vương ra, nghĩ rằng với sức mạnh của nó sẽ giúp được nhiều việc. Ai ngờ, nó cào vào tường gỗ như thể một con mèo cào đá, hoàn toàn vô dụng.

Ngưu Vương thấy chán bèn chạy ra ngoài chơi. Hắn cũng mặc kệ nó, không thể vì lo lắng nó gặp nguy hiểm mà nhốt nó lại mãi được.

Huyền Quang tự mình động thủ, lại mở rộng sâu vào bên trong. Mười cây số, rồi ba mươi cây số.

Huyền Quang cảm thấy chém vào gỗ ngày càng nặng tay. Khó khăn lắm mới rút được thanh kiếm thủy tinh ra khỏi bức tường gỗ trước mặt.

Chất gỗ càng đi vào trong càng cứng rắn, đến mức hắn không thể đào sâu hơn được nữa. Huyền Quang điều khiển thanh kiếm biến dạng một chút, bắt đầu làm phẳng các bức tường trong căn phòng từ đầu đến cuối. Có thiên nhãn phụ trợ, hắn hoàn mỹ tạo ra một "hành lang" cao rộng một cây số, dài hơn ba mươi cây số.

Bức tường ở cuối tốn nhiều thời gian của hắn nhất. Chất gỗ không chỉ cứng rắn hơn mà còn chuyển sang màu xám trắng khá đặc biệt, và nặng hơn hẳn loại gỗ trắng toát ở phía ngoài.

Hai tháng sau.

"Cuối cùng cũng hoàn thành."

Huyền Quang cười vui vẻ nhìn bức tường phẳng lì trước mặt. Dùng nước lau rửa sạch sẽ, hắn đứng từ ngoài cùng nhìn vào bên trong.

Bức tường chuyển từ trắng toát sang trắng xám rõ rệt, những hoa văn xám bạc vốn đã rõ ở bên ngoài đang dần lan vào bên trong.

Huyền Quang lấy một căn cứ vuông có cạnh chỉ năm trăm mét làm nơi ở tạm, đi vào tắm rửa một trận thật thoải mái. Vừa ra bên ngoài, hắn liền nhận được tin nhắn khẩn cấp của Hoả Long. Ngay sau đó là nhiều tin nhắn khẩn cấp từ nhiều người gửi tới.

Huyết Sát Sơn là một trong những thế lực lớn đứng đầu hệ Ngân Hà, do Huyết Sát chiến thần sáng lập.

Huyết Sát Sơn có thể nói là nơi cường giả đông như mây, chiến đế có đến hai triệu người, chiến vương có hàng tỷ, còn cấp bậc bên dưới thì càng vô số kể.

Một nhóm Thị Dĩ Quân cùng nhau đi đến một hành tinh bậc năm thực hiện nhiệm vụ săn giết hung thú. Chẳng hiểu sao, họ lại nảy sinh mâu thuẫn với người của Huyết Sát Sơn. Hai bên giao chiến, bên Huyết Sát Sơn đột nhiên gọi thêm người đến, Thị Dĩ Quân cũng cầu cứu viện trợ từ quân đoàn của mình.

Cả hai bên đều gọi quân cứu viện, kẻ gọi người gọi, quân cứu viện đến càng lúc càng nhiều, quy mô trận chiến càng lúc càng lớn. Người Huyết Sát Sơn cực kỳ hung hăng và không thể nói lý lẽ, nên Thị Dĩ Quân cũng không cách nào hòa giải hay rút lui.

Huyền Quang xem xong tin nhắn liền vội vàng chạy đi, thông qua vài cánh cổng không gian, hắn nhanh chóng đến được nơi.

Từ đằng xa, Huyền Quang đã thấy hai đoàn người đang chiến đấu. Một bên là Thị Dĩ Quân với hơn ba trăm triệu người, bên kia đông hơn gấp cả chục lần. T���ng cộng hai bên có đến mấy tỷ người, giao chiến trên nền không gian đen kịt. Còn có rất nhiều người đứng từ xa quan sát cuộc chiến.

"Giết sạch chúng, thì chiến giáp và vũ khí của chúng sẽ là của chúng ta."

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, một đám thấp kém không có tư cách gì mà lại dùng vật tốt, giết!"

"Lũ kiến hôi chúng mày dám chống trả à? Có biết chúng ta là Huyết Sát Sơn không? Nếu còn chống cự thì không chỉ các ngươi phải chết mà hành tinh của các ngươi cũng sẽ bị trừng phạt."

"Đầu hàng miễn chết. Hiện tại ta lệnh các ngươi đầu hàng ngay lập tức. Các ngươi phải hiểu rõ lỗi lầm của mình. Các ngươi muốn làm phản à? Dừng ngay sự chống cự sẽ nhận được sự khoan hồng. Huyết Sát Sơn chúng ta là quân đoàn chính nghĩa, tuyệt đối sẽ không làm hại người lương thiện." Một chiến vương Huyết Sát Sơn khuyên hàng, nhưng tay cầm đao lại liên tục chém giết không hề ngừng tay.

Hoả Long, Tuyệt Đao tuy là bậc chiến tướng nhưng lại có chiến lực có thể chống lại bậc chiến vương. Hai người họ mỗi người bị hai tên chiến vương tấn công. May mắn thay, chiến giáp họ đang mặc là loại tốt cấp chiến vương do Huyền Quang cung cấp, nên dù không thắng được, họ vẫn kháng cự được.

Vốn Huyền Quang muốn đàm phán xử lý trong hòa bình, nhưng khi thấy huynh đệ Thị Dĩ Quân bị áp đảo về số lượng và cấp bậc, đè ra đánh tơi bời, hắn giận sôi lên. Nếu không phải toàn bộ Thị Dĩ Quân được trang bị tốt, thì kết quả đã không phải là giằng co như hiện tại.

Chẳng nói một lời, với thái độ giả dối này thì nói cũng vô ích.

Huyền Quang lập tức thả một ngàn con Kim Hổ Ngưu bậc bảy và một triệu con bậc sáu ra.

"Tỏa rộng ra, giết!"

Huyền Quang gầm lớn, âm thanh chấn động cả một khu vực, dẫn đàn Kim Hổ Ngưu xông thẳng về phía tên chiến vương Huyết Sát Sơn.

Cưỡi trên một con Kim Hổ Ngưu bậc bảy, cầm thanh Tổng Soái dài mười mét vung vẩy, Huyền Quang cùng đàn Kim Hổ Ngưu như biến thành cỗ máy gặt lúa xông vào.

Đàn Kim Hổ Ngưu không tụ thành khối mà dàn trải ra như một tấm thảm rộng, cuốn phăng qua chiến trường. Chỉ thấy tấm thảm đó lướt qua đâu thì xác chết kẻ địch hoặc rơi rụng hoặc văng tung tóe.

"Huyền Quang ở đây, kẻ nào muốn chết!" Vừa chém giết, hắn hét lớn vang vọng.

Huyền Quang một mình cưỡi con Kim Hổ Ngưu đâm sâu vào hàng ngũ địch như một viên đạn xuyên qua đậu hũ. Thanh kiếm trên tay hóa thành vô số ảo ảnh, chém chết bất cứ kẻ nào cản đường, tốc độ xông tới không hề bị ngưng trệ.

"Tướng quân tới!"

"Tướng quân tới rồi, phản công, giết!" Thị Dĩ Quân hét ầm lên, lập tức triển khai phản công mãnh liệt.

Đoàn quân Huyết Sát Sơn bị Kim Hổ Ngưu càn quét, đánh chết và làm văng khắp nơi, đội ngũ hỗn loạn không sao chịu nổi. Lại thêm tiếng hò reo hào hứng của Thị Dĩ Quân, rõ ràng phe địch có viện trợ quá mạnh, tâm lý sợ hãi lan tràn, càng bị Thị Dĩ Quân đánh ngược lại, gây ra tổn thất lớn.

Huyền Quang xông thẳng về phía tên chiến vương đang dương oai diễu võ, đánh ra những đòn tấn công lửa hoa lệ.

"Tên chiến vương kia, đối thủ của ngươi là ta, đến đây nhận lấy cái chết!" Huyền Quang vừa xông đến vừa nói lớn.

Hắn ta quay đầu thấy Huyền Quang đang lao thẳng đến liền rùng mình muốn bỏ chạy.

Huyền Quang cùng con Kim Hổ Ngưu đang cưỡi lúc này đều đỏ lòm, khắp người ướt đẫm máu của kẻ địch văng trúng, lao thẳng tới chỗ tên chiến vương.

"Hóa ra chỉ là chiến tướng, thằng nhóc ngu ngốc, chết đi!" Tên chiến vương phát hiện Huyền Quang chỉ là chiến tướng liền tự tin.

Hắn ta cầm đao chém ra một con rồng lửa to lớn uy nghiêm, thanh thế mạnh mẽ tưởng như không thể nào đón đỡ được.

Huyền Quang rời lưng Kim Hổ Ngưu, bay xuyên qua con rồng lửa, chém một kiếm chẻ đôi tên chiến vương. Lại đảo kiếm chém ngang làm hắn chia thành bốn mảnh. Huyền Quang thu cái xác tên kia lại.

Con rồng lửa kia lao tới đập vào con Kim Hổ Ngưu rồi tan vỡ, những ngọn lửa văng ra khắp nơi. Con trâu dường như chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, nó chạy tới chỗ Huyền Quang.

truyen.free là nơi đầu tiên phát hành những chương truyện hấp dẫn này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free