(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 35: phổ đức
Huyền Quang chọn lựa những người trẻ tuổi có đạo đức tốt mà hắn quen biết, gọi họ đến tập trung nói chuyện.
"Mọi người ở đây chắc hẳn đã nghe nói về Thánh Đạo, nếu ai không biết thì có thể hỏi những người xung quanh một chút." Huyền Quang nói rồi im lặng một lúc.
Thấy tất cả đều im lặng nhìn hắn chờ đợi, hắn cũng không lấy làm lạ, bởi hiện tại có rất nhiều người biết đến Thánh Đạo, trong đó có hắn, Hoả Long và Tuyệt Đao.
Cả ba đều là chiến tướng, nhưng cả thể chất, sức mạnh và tốc độ của họ đều đã đạt đến cảnh giới chiến vương.
Tuy nhiên, mọi người không biết rằng Huyền Quang còn khác biệt với Hoả Long và Tuyệt Đao ở chỗ, sức mạnh thể chất của hắn đã vươn tới ngưỡng chiến đế, bởi vì hắn đã đạt Kim Đan còn hai người kia chỉ mới Trúc Cơ mà thôi.
"Ta tu hành Thánh Đạo, tuy cấp bậc tu vi chưa cao nhưng vẫn có thể truyền thụ một phần. Ai muốn học thì ở lại, ai không muốn thì cứ tự nhiên rời đi."
"Có một điều quan trọng cần nhắc nhở, xưa nay Thánh Đạo chỉ truyền cho người có tâm thiện, bởi kẻ bất thiện mà tu tập Thánh Đạo sẽ không thể thành công."
"Khi đó, người bất thiện tuy không theo Thánh Đạo được nhưng họ lại có cơ hội để tìm cầu dị năng. Có năng lực lại tham lam ích kỷ, họ sẽ sa đọa vào lợi danh, dục vọng, từ đó hại người hại mình, rơi vào ác đạo."
"Bởi thế, Thánh Đạo không thể khinh suất truyền thụ."
"Nay ta truyền lại Đại Đạo, chỉ rõ lối vào, còn lại tùy mỗi người tự ngộ."
"Cái gọi là Đại Đạo, cao đến mức không gì ở trên, thấp đến mức không gì ở dưới. Khởi thủy không gì đứng trước, tận cùng cũng không gì theo sau."
"Ở trong Đại Đạo mà sinh Trời Đất, Trời Đất có hình thái cao thấp. Trong Trời Đất lại có Âm Dương, Âm Dương có số từ đầu đến cuối. Một trên một dưới, ngẩng nhìn cúi xét, có thể dò tìm cơ lý của nó. Khởi đầu rồi kết thúc, tính toán độ số, có thể thấu hiểu lý lẽ của nó. Theo đó mà suy luận, Đại Đạo có thể được nhận biết."
Hiểu được như vậy, thì Luyện Khí sẽ thành.
...
"Trong Thái Nguyên thì có Thái Thủy, trong Thái Thủy thì có Thái Vô, trong Thái Vô thì có Thái Hư, trong Thái Hư thì có Thái Không, trong Thái Không thì có Thái Chất. Thái Chất chính là chất thanh trọc của Trời Đất. Chất đó như trứng, màu sắc tựa huyền hoàng, chỉ là một vật trong Thái Không."
"Dương đi lên đến trời, thái cực sinh Âm, dùng yểu minh ôm Dương mà hạ xuống. Âm hạ xuống đến đất, thái cực sinh Dương, dùng hoảng hốt cõng Âm mà đi lên. Một thăng một giáng, Âm giáng Dương thăng, là Trời Đất thi hành Đạo, mà vạn vật sinh thành."
Hiểu được như vậy, thì Trúc Cơ sẽ thành.
...
"Âm Dương thăng giáng, không thoát khỏi Trời Đất. Nhật Nguyệt vận chuyển thì lại nằm ngoài Trời Đất. Đông Tây lên xuống phân định ngày đêm. Nam Bắc qua lại xác lập lạnh nóng. Nh���t Nguyệt vận hành, hòa hợp với cơ lý của Trời Đất, không rời độ số của Càn Khôn. Vạn vật tuy sinh thành từ Âm Dương, nhưng tạo hóa cũng nương nhờ Nhật Nguyệt."
"Tích Dương thành Thần, trong Thần có hình. Tích Âm thành hình, trong hình có Thần. Thần sinh ở Kim, Kim sinh ra Thổ. Theo Âm Dương mà mọc lặn là ánh sáng Nhật Nguyệt, do số mà sinh ánh sáng, số gốc ở Càn Khôn. Theo Âm Dương mà thăng giáng là Khí của kim ngọc, do thời mà khởi Khí, thời gốc ở Trời Đất."
Hiểu được như vậy, thì Kim Đan sẽ thành.
...
"Nhất Khí sơ phân, Đại Đạo thành hình mà bày ra lưỡng nghi. Lưỡng nghi định vị, Đại Đạo hữu danh mà phân ra Ngũ Đế."
"Con của Thanh Đế, thiên chân chính là Mộc Đức Cửu Khí. Con của Bạch Đế, thiên chân chính là Kim Đức Thất Khí. Con của Hắc Đế, thiên chân chính là Thủy Đức Ngũ Khí. Con của Xích Đế, thiên chân chính là Hỏa Đức Tam Khí. Con của Hoàng Đế, thiên chân chính là Thổ Đức Nhất Khí. Từ Nhất Khí sinh Chân Nhất, Chân Nhất xuất từ Thổ, nên vạn vật sinh thành tại Thổ, ngũ hành sinh thành tại Nhất. Chân Nguyên Chi Đạo đều do Nhất Khí mà sinh."
"Đại Đạo vốn vô thể, khi ngụ ý ở khí, Đạo lớn đến mức không gì ngoài nó, không vật gì có thể chứa đựng. Đại Đạo vốn vô dụng, khi vận vào vật, độ sâu của Đạo không thể dò, không lý lẽ gì có thể tận cùng."
"Lấy thể mà luận Đạo, thì Đạo bắt đầu có phân biệt trong ngoài. Lấy dụng mà luận Đạo, thì Đạo bắt đầu có quan kiến. Nếu quán vào trong mà không quán ra ngoài, thì bên ngoài không gì là không đến tận cùng, mà bên trong lại được sáng tỏ. Nếu quán vào Thần mà không quán vào hình, thì hình không gì là không đủ, mà Thần lại hiển hiện được."
"Đạo vốn Vô, nếu lấy Hữu mà luận thì chẳng phải Đạo. Đạo vốn Hư, nếu lấy Thực mà luận thì chẳng phải Đạo. Đã là Vô Thể, thì hỏi đáp đều bất khả. Đã là Vô Tượng, thì nghe nhìn đều bất khả."
"Nếu coi huyền vi là Đạo, thì huyền vi cũng không thoát khỏi sự liên quan đến vấn đáp. Nếu coi Hi Di là Đạo, thì Hi Di cũng không tránh khỏi sự liên quan đến nghe nhìn. Hi Di, huyền vi vẫn còn chưa phải là Đạo, thì Đạo cũng không biết t��i sao lại như vậy."
Hiểu được như vậy, thì Nguyên Anh sẽ thành.
...
Huyền Quang nói xong, nhìn thấy mọi người vẫn còn đang trầm tư thì định đứng lên rời đi.
Tuyệt Đao thấy thế liền đứng mà hỏi: "Nhật Nguyệt, xin hỏi tại sao mà có ánh sáng?"
"Có một bài ca thế này:" Huyền Quang nói.
Tính yếu ngộ, mệnh yếu truyền, Thanh tịnh vô vi thị căn nguyên. Bế mục quan tâm thủ bản mệnh, Khảm trung nhất điểm vãng thượng phiên. Hưu tương hỏa hậu đương nhàn đẳng, Hồn thân thượng hạ khí trùng thiên. Hoàng bà trung gian vi môi chước, Anh nhi xá nữ lưỡng đoàn viên.
Cấp hạ thủ, thái tiên thiên, Hàng hạ trùng lâu đại trung nguyên. Thủy hỏa kí tế chân diên hống, Thần quang chiếu diệu biến tam thiên. Vô ảnh thụ hạ kim kê khiếu, Bán dạ tam canh hiện hồng liên. Đông chí nhất dương lai phục thủy, Phích lịch nhất thanh chấn động thiên.
Long hựu khiếu, hổ hựu hoan, Tiên nhạc tề minh phi đẳng nhàn. Hoảng hoảng hốt hốt tồn vô hữu, Vô cùng tạo hóa tại kì gian. Huyền trung diệu, diệu trung huyền, Hà xa ban vận quá tam quan. Thiên địa giao thái sinh vạn vật, Nhược phi mậu kỷ bất thành đan.
Tiên thị Phật, Phật thị Tiên, Khởi tri Đại Đạo tại mục tiền. Nguyên cơ diệu, phi đẳng nhàn, Nhất tính viên minh bất nhị bàn. Giả thiêu hương, bái tham thiền, Hạt hán dạ tẩu nhập thâm san. Ngu mê vọng tưởng tây thiên lộ, Nhất thất nhân thân vạn kiếp nan.
Tứ chính lý, trứ ý tham, Tảo bái minh sư kết thành đan. Hữu nhân thức đắc chân diên hống, Mạc bả tu hành nhãn hạ quan. Nhị niên cửu tái công thành tựu, Luyện thành nhất lạp tử kim đan. Hành nhất nhật, nhất nhật kiên, Tiện thị trường sinh bất lão tiên. Tý ngọ mão dậu bất đoạn dạ, Đả phá huyền quan diệu thông huyền. Yếu tri thử ca hà nhân tác, Thanh hư đạo nhân tam phong tiên.
Hoả Long nãy giờ vẫn nhìn chăm chú xuống đất, đột nhiên lại ngồi xếp bằng từ từ bay lên, hai mắt đã nhắm nghiền tự lúc nào.
Không gian quanh thân hắn rung động nhè nhẹ, cơ thể từ từ phát ra ánh sáng màu vàng càng lúc càng rõ rệt.
Hoả Long cứ thế ngồi bất động trên không trung hơn nửa giờ.
Mọi người thấy vậy đều tự giác im lặng, không ai dám cử động nhiều sợ phát ra âm thanh quấy nhiễu đến hắn.
Riu riu riu.
Âm thanh nhỏ như tiếng nước sôi khẽ rỉ ra từ cơ thể đang phát sáng của Hoả Long.
Hahaha.
"Trương Dụng Thành có câu: "Nhất lạp Linh Đan thôn nhập phúc, thủy tri ngã mệnh bất do thiên.""
"Hoả Long cảm tạ Huyền Quang đạo hữu đã chỉ dạy, ân này không biết làm sao báo đáp, từ nay xin lấy lễ học trò."
"Hoả Long không cần như thế, Đạo chí tôn, Đức chí quý chính là để truyền lại cho nhau, chúng ta cứ là huynh đệ như cũ thôi." Huyền Quang cười nói.
"Đến, cầm thử thanh hoả thương này xem." Hắn lấy ra một cây hoả thương bậc tám đưa tới.
Hoả Long cầm thử, quả nhiên thể chất và sức mạnh đều đã thay đổi rõ rệt. Hắn cầm thương múa may nhẹ nhàng, trôi chảy, lửa bốc ngùn ngụt.
Hắn vốn là chiến tướng, tốc độ đạt đến cảnh giới chiến vương, lại dùng vũ khí bậc chiến đế, nhìn tới nhìn lui đều thấy có phần quái dị.
"Haha, thương tốt!" Hoả Long thích thú cười lớn.
"Tặng hết cho huynh đó, coi như lễ vật mừng cho chuyện hôm nay." Huyền Quang cười cười, lấy ra thêm một bộ cung tiễn bậc tám đưa đến.
"Tướng quân đã nói vậy, Hoả Long xin nhận."
"Hoả Long, đi thôi, ta có chuyện muốn hỏi huynh." Huyền Quang nói.
Hai người kết bạn cùng đi, tìm một căn phòng riêng để nói chuyện.
"Ta chưa từng thấy huynh dùng phi kiếm, tại sao vậy?" Huyền Quang thả ra mười thanh phi kiếm bậc bảy, để chúng bay lượn xung quanh người mình rồi hỏi.
"Kiếm Tiên! Tướng quân làm cách nào mà được như vậy? Có thể dạy ta không?" Hoả Long ánh mắt toả sáng nhìn hắn chăm chú.
Huyền Quang gật gật đầu, xem ra đúng như hắn đoán, Hoả Long gần như không biết gì về Đạo giả.
Hắn lấy ra mười thanh kiếm bậc bảy loại cao cấp.
"Huynh nhìn xem, có thể nâng chúng lên bằng ý nghĩ, nhưng nếu muốn điều khiển thuận lợi và tránh bị người khác tác động thì hãy truyền Kim Đan Quang vào chúng. Thử xem, dễ lắm." Huyền Quang giải thích đơn giản.
Hoả Long ngồi mày mò một lát liền làm được, khống chế mười thanh phi kiếm bay tới lui loạn xạ như không theo quy luật nào cả.
"Dễ hơn ta tưởng nhiều. Ta không có tâm điều khiển mà sao chúng vẫn di chuyển một cách phức tạp, cũng lạ thật đấy." Hoả Long nhìn xung quanh nói.
"Cái này ta cũng không biết tại sao, thôi ta có chút việc đi trước." Huyền Quang nói rồi rời đi.
Hắn trở về căn cứ Đại Việt đi dạo một vòng. Không có gì làm, hắn lại kiểm tra bản đồ Viện Dưỡng Lão.
Hắn nhìn qua đàn ong trước, chúng có phi thuyền bậc chín làm tổ. Thế nhưng kết quả khá chán nản: chiếc phi thuyền bậc chín lại bị lũ hung thú chiếm giữ tự lúc nào không hay.
"Đám ong đã chết hết rồi."
Nhìn những con thú chạy ra chạy vào một cách thoải mái, hắn liền hiểu rõ kết quả.
Để lũ ong có thể ra vào, Huyền Quang đã để cửa phi thuyền mở. Đám ong sinh sản liên tục, nên hắn đành phải làm như vậy.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm của sự cống hiến từ truyen.free.