Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 6: Linh Đan

Vừa uống tiến hóa dược, Huyền Quang vừa trở về phòng. Bậc 3 lại được chia thành 11 cấp nhỏ, và việc uống tiến hóa dược có thể giúp tăng cấp, đó là lý do hắn đã đổi đến cả trăm phần. Loại thuốc này hắn còn phải uống rất nhiều.

Ngồi quỳ trên một chiếc gối, Huyền Quang tiếp tục luyện khí.

Hai luồng khí từ sau hai tai hội tụ ở ngọc chẩm, rồi xông thẳng lên bách hội, tiến sâu vào não bộ. Hắn nhắm mắt quan sát, khí tựa một đám mây nhẹ trôi lững lờ, sau một lúc lâu thì tan biến. Khí lại từ đỉnh đầu cuộn xuống, hướng về đan điền.

Đan điền như một vực sâu không đáy, hút cạn mọi luồng khí vào bên trong.

Bên trong đan điền, khí không ngừng co rút, ngưng tụ lại. Kiên nhẫn tập trung chờ đợi, cuối cùng ngưng kết thành một hạt cát, tỏa ra ánh sáng trắng lung linh.

Linh Đan đã hình thành!

Linh Đan có hình dáng như hạt cát nên còn được gọi là Linh Sa.

"Cuối cùng cũng thành công!" Huyền Quang mừng rỡ, bước xuống đất, vung tay múa chân, kích động đến đỏ bừng cả khuôn mặt. Bởi lẽ, bất tử mới là giấc mộng thực sự của hắn. Dù thông tin ghi tuổi thọ của một sinh mệnh bậc 3 có thể kéo dài đến 300 năm, Huyền Quang cũng chỉ thoáng vui vẻ một chút rồi thôi, chẳng có gì đáng để bận tâm.

"Tuyệt vời!" Huyền Quang hét to. Hắn biết phòng mình cách âm nên tha hồ la hét, quăng mình lên giường, lăn qua lộn lại, cười khúc khích. Sự hình thành của Linh Đan khiến hắn hoàn toàn tin tưởng, không còn chút nghi ngờ nào. Hắn cứ thế nằm đó, ảo tưởng về tương lai rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

...

Ngay trong đêm, từng đoàn xe nối đuôi nhau chạy về phía thành phố. Xe khách, xe tải chở đầy người già, phụ nữ, trẻ em; thanh niên chở nhau trên xe máy, mang đủ loại vũ khí lỉnh kỉnh. Phía sau họ, tiếng súng nổ liên tiếp vang lên. Ban ngày lũ động vật chỉ đi lẻ tẻ, dễ bị giết chết hoặc xua đuổi nên mọi người không sợ hãi. Ai ngờ đâu, chỉ hai giờ trước, hung thú đã lập thành đội, bắt đầu tấn công người khắp nơi. Chó, mèo, chuột, rắn, dê, bò, cừu... ngay cả những loài ăn cỏ cũng chuyển sang ăn thịt; cả đàn chuột chui vào nhà, lũ mèo mượn lỗ hổng chui vào cắn người.

Nhà nhà mở cửa ùa ra, túm tụm thành từng đám đông, vội vàng di chuyển đến các khu vực đông dân cư, trao đổi tin tức rồi lại cùng nhau kéo về phía thành phố. Dường như, ai không kịp di chuyển đến nơi đông người thì khó lòng sống sót qua đêm nay.

Nhà cách âm nên Huyền Quang chẳng hay biết sự ồn ào bên ngoài, cũng như những thông tin đang lan truyền. Xe cộ chạy khắp nơi, sắp xếp chỗ ở cho người tị nạn. Lệnh tổng động viên được ban ra ngay trong đêm, kêu gọi quân nhân dự bị và thanh niên có khả năng chiến đấu nhập ngũ. Cả thành phố một đêm không ngủ, ráo riết chuẩn bị trên nhiều mặt. Giờ đây, vũ khí lạnh gần như được phép mang theo người. Nhiều người ban ngày còn cho rằng mọi chuyện sẽ đâu vào đấy, súng ống sẽ dọn dẹp sạch sẽ lũ quái vật, thì giờ đây lại cuống cuồng tìm cách trang bị vũ khí tự vệ.

Mục tin tức trong Kim Bảng, bất kỳ ai cũng có thể đăng tin, đăng video, chỉ cần được hệ thống thông qua. Vô số video được đăng lên. Những vùng gần núi rừng trên khắp thế giới đang hỗn loạn; hung thú theo bầy đàn tấn công, ăn thịt người khắp nơi, thậm chí tấn công cả các đoàn xe đang chạy trốn. Hung thú bị bắn chết rất nhiều, nhưng dường như chúng đã không còn quá sợ tiếng súng nữa.

...

"Huy chương bậc 4 chỉ còn 230." Huyền Quang ăn sáng xong liền trở về phòng mình. Hắn tốn 1000 huy chương bậc 3 để đổi lấy một khóa huấn luyện chiến đấu sơ cấp.

Cầm kiếm trên tay, dao găm có vỏ được nhét vào thắt lưng, nhờ độ co giãn của chiếc quần mà giữ lại chắc chắn, Huyền Quang đứng ngoài cửa chờ đợi. Tên giáp xanh tóc đen, kẻ có thể nói tiếng Việt, lại đến. Nói qua loa vài câu nhạt nhẽo, hắn đưa một quả cầu thủy tinh cho Huyền Quang nắm lấy. Quả cầu như nước, chảy lan theo cơ thể, lan tới đâu thì cơ thể hắn hóa thành dạng lỏng y hệt tới đó. Khi nước lan đến mặt, mọi thứ tối đen, hắn chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

Huyền Quang cảm giác như mình đang lơ lửng, bởi đôi chân như không chạm đất. Sau một hồi chịu đựng, ánh sáng bất chợt xuất hiện. Hắn đang ở một căn phòng rộng như sân vận động. Tên giáp xanh đứng gần đó, đang bấm bấm lên tường một cách kỳ lạ, trông hệt như kẻ mất trí.

Một con robot đen hình người, tay cầm kiếm, bước ra.

"Đánh nó!" Giáp Xanh nói rồi bước sang một bên, ngồi thẳng xuống đất.

Biết được an toàn, Huyền Quang không chút khách sáo, rút kiếm lao tới chém con robot. Con robot đỡ đòn, rồi xoay kiếm chém lên người hắn. "Bốp!" Lưỡi kiếm tuy không sắc bén và lực chém cũng nhẹ, nhưng cũng khiến hắn khẽ giật mình, song không bị thương tích gì.

Một người, một robot, thi đấu kiếm thuật.

Mệt mỏi, Huyền Quang ngừng đánh. Con robot huấn luyện thông minh cũng tự động ngừng lại. Hắn nhìn xung quanh, tên giáp xanh đã bỏ hắn đi rồi. Khoan đã! Ra khỏi đây bằng cách nào đây?

Huyền Quang lầm bầm chửi rủa cái tên vô trách nhiệm kia, vừa lấy Kim Bảng ra đổi nước uống.

....

Lưu Manh lẳng lặng đứng nhìn hai bóng người cầm kiếm chém giết nhau. Âm thanh vút vút dồn dập. Cả hai cái bóng xoắn xuýt vào nhau, triển khai đủ loại công kích nhằm đẩy đối phương vào chỗ chết. Quảng trường bằng phẳng giờ đây đã ngổn ngang đầy những chướng ngại vật.

Chiến đấu là cách huấn luyện tốt nhất. Con robot huấn luyện có phong cách chiến đấu ung dung, mạnh mẽ.

Lấy bước chân di chuyển tám hướng để né tránh, lấy kiếm trực diện tung hoành để công kích, đánh cho Huyền Quang hoàn toàn thảm bại.

Chẳng biết từ lúc nào, Huyền Quang dần dần chiến đấu giống hệt con robot huấn luyện, vừa di chuyển né tránh, vừa tấn công liên tục một cách thuần thục.

Huyền Quang đã ở đây hơn hai mươi ngày. Ngoài việc ăn, ngủ và gọi điện hỏi thăm người thân ra, hắn chỉ có đánh nhau với người máy để giải sầu.

"Anh bạn tên gì?" Giọng tên giáp xanh vang lên.

"Huyền Quang." "Còn anh bạn tên gì?" Hắn dừng đánh, tiến tới chỗ tên vô trách nhiệm đã bỏ hắn một mình ở đây.

"Ta biệt hiệu là Lưu Manh," Giáp Xanh cúi đầu nở nụ cười kỳ lạ rồi nói.

"Muốn kiếm nhiều huy chương không?" Lưu Manh hỏi tiếp.

Huyền Quang sáng mắt, gật đầu lia lịa: "Muốn chứ, ai mà không muốn!" Mấy ngày nay hắn nốc thuốc liên tục, tất cả 180 ống thuốc chỉ giúp hắn đạt đến bậc 3.7. Để dành 50 huy chương bậc 4 đề phòng trường hợp khẩn cấp, hắn đang định sau khi huấn luyện xong sẽ lại đi kiếm tiền.

Lưu Manh cười khúc khích hướng dẫn.

Huyền Quang nhấn vào chữ đồng ý trên thư chiêu mộ của Quân Đội Liên Minh. Hắn đã đọc qua quy định của Quân Đội, hoàn toàn tự do, muốn làm gì thì làm. Quân Đội không bắt buộc ra chiến trường, cũng không yêu cầu hắn phải làm bất cứ điều gì, mọi việc đều tự nguyện. Gia nhập chỉ có lợi chứ không có hại gì.

Nhưng không phải ai muốn là gia nhập được. Muốn gia nhập Quân Đội, yêu cầu phải là chiến binh bậc 5 trở lên. Còn binh sĩ dự bị thì phải có người tiến cử. Nhờ có Lưu Manh giúp đỡ, Huyền Quang mới gia nhập được.

Kim Bảng xuất hiện thêm mục Quân Đội Liên Minh.

Một khối lập phương màu xám nhỏ như đầu ngón út từ người Lưu Manh bay ra, biến thành một khối khổng lồ cao chắc khoảng ba mươi mét. Trên đó mở ra một cánh cửa hình vuông lớn, bên trong rộng một cách kỳ lạ.

Lưu Manh bước vào trong. Một chiếc phi thuyền bay ra, cửa đóng lại, rồi khối lập phương thu nhỏ bay vào phi thuyền.

"Còn đứng ngu mặt ra đó làm gì, lên đây!" giọng thằng Lưu Manh vọng ra. Mới quen chút đã lộ nguyên hình, thảo nào hắn có biệt danh là Lưu Manh.

"Ê, cái cục hình vuông đó giá mắc không?" Huyền Quang hỏi với vẻ ao ước, ngồi lên ghế nhìn ngó xung quanh. Mọi thứ rất hiện đại! Ngoại trừ những chiếc ghế thì không có thêm đồ vật gì khác.

"Vào mục Quân Đội mà xem, nhiều giá lắm."

Huyền Quang lấy Kim B��ng ra xem một cách say mê. Quân Đội có khái niệm điểm quân công, dùng để đổi đồ vật. Quân công có thể đổi được rất nhiều thứ, tựa như huy chương nhưng đồ vật phong phú hơn. Điều quan trọng là phải có quân công. Cách kiếm quân công cũng rất đa dạng: làm các loại nhiệm vụ, đổi đồ vật...

"Tới nơi!" Lưu Manh đi ra cửa, xuống cầu thang.

Bên ngoài là một hành lang, có một khối lập phương cao mười mét.

Nhờ có Lưu Manh giúp đỡ, Huyền Quang thao tác trên Kim Bảng, dùng 10 huy chương bậc 3 đổi thành 10 quân công bậc 3. Tốn 10 quân công để mở ra một cánh cửa hình vuông cao khoảng năm mét. Nhìn về phía bên kia cánh cửa, hắn một mình bước qua.

Bên kia cũng là một hành lang. Hắn lại đi ra từ cánh cửa trên khối lập phương, ngay sau đó, lối đi biến mất.

"Hóa ra là cánh cửa thần kỳ," Huyền Quang lầm bầm, mở Kim Bảng xem bản đồ rồi chạy ra đại sảnh. Tựa như cả thế giới chỉ có mình hắn, không hề thấy bóng dáng ai khác.

Nơi này được gọi là "Đảo Tài Nguyên bậc 3 số 397339", một hòn đảo nhỏ với đường kính chỉ 10.000km, thuộc Quân Đ���i Liên Minh quản lý. Trên đảo, đa số là hung thú bậc ba sinh tồn, cùng với một số ít hung thú bậc bốn và bậc năm. Chiến binh đến đây có một cách đơn giản để kiếm quân công, đó chính là thu thập xác của các loại hung thú được chỉ định.

Nơi đây cấm tiệt các chiến binh đánh nhau; nếu vi phạm, tất cả đều b��� tử hình, bất kể đúng sai. Nếu bị tấn công, chỉ cần bỏ chạy là đủ. Quân Đội sẽ tử hình kẻ vi phạm ngay trước mặt người bị hại để làm rõ tính nghiêm minh của luật lệ.

Tiến đến một trong mười vị "quản lý" (có vẻ là người máy) tại đại sảnh, Huyền Quang được giao một khối lập phương để chứa đồ khi làm nhiệm vụ. Bản đồ trong Kim Bảng cũng hiện ra vô số chấm đỏ, còn bản thân hắn là một chấm trắng nằm ngay giữa đảo.

Chạy bộ ra khỏi đại sảnh, đi hết con dốc kim loại dài cả trăm mét. Đạp chân lên thảm cỏ, hắn quay lại nhìn tòa nhà hình lập phương màu xám cao năm mươi mét. Xung quanh là những thảm cỏ cao ngang đầu gối.

Đeo kiếm trên lưng, dao găm bên hông, Huyền Quang chạy vào rừng tìm đến mục tiêu trên bản đồ. Cuộc đi săn bắt đầu.

Vào rừng chạy băng băng suốt nửa giờ. Thỉnh thoảng, hắn thấy một con hung thú, liền dừng lại chuẩn bị chiến đấu thì nó đã bỏ chạy mất.

Huyền Quang đang chạy thì đột nhiên tăng tốc, lướt nhanh sang một bên, rút kiếm ra, vừa liên tục né tránh, vừa chém lên phía trên. M��t đàn tinh tinh liên tục nhảy từ trên cây xuống tấn công hắn.

Tất cả những tinh hoa biên tập này đều thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những câu chuyện kỳ diệu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free