Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tu Tiên Thánh Quyết - Chương 5: may mắn

Con quái thú vô cùng nhanh nhẹn, còn hơn cả lũ chó. Nó bỏ qua con bò dưới gốc cây, đuổi riết theo con chó cuối đàn và vồ lấy.

"Oẳng oẳng!" Con chó tru lên hai tiếng rồi im bặt, biến mất trong hàm răng quái vật.

Con chó đen chạy phía trước sủa dữ dội. Cả đàn chó liền tản ra, bao vây lấy con quái vật đang say sưa nuốt chửng con mồi.

Đàn chó vờn quanh nó, vô cùng hung dữ, đôi mắt đỏ ngầu. Chúng liên tục táp vào đuôi và chân sau của quái vật.

...

Huyền Quang nhìn xuống cuộc chiến sinh tử bên dưới, thờ ơ chờ đợi. "Đàn chó này đúng là điên rồ!" Hắn nghĩ. Chúng lần lượt bị cắn chết nhưng không chịu bỏ chạy. Hiện tại, chỉ còn lại bốn con chó sống sót, nhưng ba con trong số đó bị thương nặng không thể đi nổi, chỉ còn biết lết ra xa. Chỉ còn lại một chó và một quái vật vẫn vật lộn sống mái. Con quái thú bị thương nặng ở hai chân sau, di chuyển khó khăn, chỉ còn biết dùng hai chân trước xoay vòng, cố gắng chống đỡ con chó đen đang liên tục vờn quanh.

Sau một hồi tìm kiếm sơ hở, chó đen bất ngờ tăng tốc, lợi dụng lúc quái vật không kịp trở tay, nó liền lao tới, táp mạnh vào nách chân trước của quái vật. Con quái vật giãy giụa nhưng bất lực, hoàn toàn rơi vào thế bị động. Dù có vùng vẫy hay xoay trở thế nào, con chó vẫn bám riết lấy chân nó. Nó gồng mình cắn chặt không buông, mặc cho quái vật vùng vẫy dữ dội; nhả ra rồi lập tức táp tiếp mỗi khi có cơ hội.

Chó đen được đà cứ thế giằng xé cả tiếng đồng hồ. Quái vật rõ ràng có lớp da rất dày. Dù trước đó, cả đàn chó đông đảo đã thay phiên cắn vào mông nó. Từng con một, dù bị quái vật quật đuôi, hất văng cả người, chúng vẫn không ngừng lao tới cắn xé. Cả đàn phối hợp như vậy mà vẫn bị con quái thú giết đến tan tác.

Huyền Quang leo xuống, cầm kiếm chậm rãi đi tới, đứng cách chúng ba mươi mét. Hắn đi vòng ra phía sau con quái vật, một bên là nó, một bên là con chó. Cẩn thận tránh khỏi tầm quật của chiếc đuôi, Huyền Quang chém vào chân sau của quái vật, một vết thương dài khoảng năm cen-ti-mét xuất hiện.

"Lớp giáp này dày thật!" Hắn lẩm bẩm. Huyền Quang nhanh chóng né tránh những cú xoay người phản công của quái vật, liên tiếp chém vào.

"Ta chém! Ta chém!" Sau vô số nhát chém, cái chân sau của quái vật đã gần như nát bươm, máu đỏ chảy lênh láng khắp nơi.

Huyền Quang tiếp tục điên cuồng chém vào bụng quái vật, tạo thành một lỗ hổng lớn, ruột gan nó tuôn ra, kéo lê dài hơn ba mươi mét khi con quái vật vùng vẫy phản công. Sau đó, nó dường như muốn bỏ chạy, chỉ còn biết dùng hai chân trước mà lết đi, chiếc đuôi hoàn toàn bất động không còn quất phá nữa.

Huyền Quang lại chém ngang hướng lên phía đầu nó. Xương sườn của nó cứng đến mức không thể chém xuyên. Thân hình quái vật to lớn như một bức tường, cao ngang tầm mắt hắn.

Chém, chém, chém... Quái vật không còn động đậy, cũng chẳng thể lết đi. Hắn liên tiếp chém vào cổ nó, tạo nên vô số vết thương chằng chịt. Huyền Quang lén vòng qua xem con chó đen, nó vẫn vục mặt vào nách quái vật, cắn ra một cái lỗ to bằng chậu rửa mặt – một vết thương nhỏ bé so với kích thước khổng lồ của nó.

Huyền Quang chậm rãi đi tới gần nó, vung kiếm chém một nhát. Lưỡi kiếm ngập sâu vào lưng nó. Thêm vài nhát nữa, mặc kệ tiếng kêu rên, cho đến khi nó gục hẳn rồi chết.

Huyền Quang đi về phía một con chó bị thương hai chân sau đang ngồi.

"Mẹ kiếp!" Con chó bị thương nhưng vẫn rất hung hăng. Dù đang ngồi, nó vẫn cao đến mét rưỡi, nhảy chồm lên định táp. Huyền Quang phải vật lộn với con chó đang ngồi, chém lia lịa mà không trúng. Con chó né tránh rất giỏi, mấy lần liền, lưỡi kiếm chỉ sượt qua nó trong gang tấc.

Vờ chém, ngừng lại rồi bất ngờ đâm. "Ha ha, trúng rồi!" Huyền Quang đẩy lưỡi kiếm đâm vào mang tai con chó, nó vùng vẫy rồi ngã vật xuống. Chém! Con chó vừa định gượng dậy liền ăn trọn một nhát kiếm vào cổ. Cái đầu chỉ còn dính lủng lẳng một mảnh da thịt, cuối cùng nó cũng chết.

Huyền Quang tiếp tục xử lý nốt hai con chó đang cố lết đi nhưng vô cùng khó khăn.

Sắp xếp lại một chút, Huyền Quang liền mở Kim Bảng xem số tiền, với hy vọng ba con chó bị thương kia vẫn được tính.

997 huy chương bậc 2. 470 huy chương bậc 3. 1000 huy chương bậc 4.

Tim đập thình thịch, Huyền Quang chăm chú nhìn con số huy chương bậc 4, hắn sợ mình hoa mắt. Vốn dĩ chỉ có hai khối biểu tượng cùng con số, bây giờ có thêm một biểu tượng huy chương cùng số 1000, trên huy chương là số 4.

Con quái vật vậy mà là bậc 4, hơn nữa, dù nó bị thương nặng, di chuyển khó khăn, vẫn được tính là chiến lợi phẩm.

Nhìn bản đồ tìm hướng, Huyền Quang chỉ muốn nhanh chóng về nhà, mặc kệ tất cả, vì hắn đã giàu rồi.

Cầm kiếm chạy băng băng quay về bằng đường cũ, tốc độ hai mươi mét mỗi giây. Hắn chạy đến rách cả giày. Mất mười huy chương bậc 3 để đổi một đôi giày mới rồi tiếp tục phóng đi. Hơn nửa giờ sau, hắn tới chỗ chiếc xe máy, vội vã chạy về nhà.

Chiếc Wave xanh đạt tốc độ bảy mươi kilômét trên giờ, nhưng hắn vẫn thấy chậm. Mặt dính máu, trong bộ quần áo cao su đen, hông dắt thanh kiếm đen tuyền, nhiều người đi đường ngoái nhìn rồi vội quay mặt đi như chẳng có gì.

Về tới nhà đã hơn sáu giờ tối, cả nhà thấy hắn mặt đầy máu, liền vồn vã hỏi han.

Huyền Quang bịa đại vài chuyện để đối phó qua loa, rồi lên phòng tắm rửa, sau đó xuống nhà ăn cơm rồi trở lại phòng.

Huyền Quang nhìn Kim Bảng suy tư.

"Huấn luyện chiến đấu bậc 3 sơ cấp: 1000 huy chương"

"Phi thuyền căn cứ bậc 3"

Huyền Quang đắn đo. Cửa hàng có đủ loại phương tiện từ xe, phi thuyền cho đến căn cứ, mỗi thứ một chức năng khác nhau. Hắn đắn đo giữa phi thuyền với phi thuyền căn cứ: một cái để di chuyển nhanh chóng, một cái chậm hơn nhưng có thể dùng làm nơi cư ngụ.

Một huy chương bậc 4 đổi được mười huy chương bậc 3, nhưng không thể dùng huy chương bậc thấp để đổi lên bậc cao. Và đồ vật chỉ có thể đổi bằng huy ch��ơng cùng cấp, đó mới là vấn đề.

Đồ phòng hộ bậc 3 nặng hai kí-lô-gam, chiến giáp mười một kí-lô-gam. Mà đồ phòng hộ bậc 4 nặng đến ba mươi kí-lô-gam. So sánh thông số kỹ thuật, Huyền Quang thấy dùng đồ phòng hộ bậc 4 chỉ tốn bốn mươi huy chương nhưng lại có lợi hơn so với bộ chiến giáp bậc 3 tốn một nghìn huy chương. Dù thông số kỹ thuật kém hơn khoảng 30% nhưng giá thành lại chưa bằng một nửa.

"Mua thôi, an toàn cho cả nhà là quan trọng nhất."

Tốn năm nghìn huy chương bậc 3, hắn mua một phi thuyền căn cứ đường kính ba mươi mét, cao mười mét, có hai tầng, mỗi tầng tám phòng rộng rãi. Huyền Quang chọn địa điểm ở công viên Cầu Giấy, thời gian giao hàng bốn mươi hai phút. Bây giờ là chín giờ mười phút.

Chờ đợi đến chín giờ bốn mươi phút, Huyền Quang lấy xe đi đến công viên chưa đến năm phút. Để xe vào một góc khuất, hắn đi bộ đến địa điểm. Không có đèn đóm, dưới ánh trăng sao mờ ảo, từ xa hắn đã thấy bóng một căn nhà hình tròn nằm yên trên bãi cỏ, kiểu dáng bên ngoài y hệt một căn nhà bình thường trên Trái Đất. Hắn tiến đến, tìm bậc thang dẫn lên, cánh cửa kim loại tự động phát ra ánh sáng rồi mở ra. Qua hai lớp cửa tự động, Huyền Quang đi vào trong xem xét, đèn sáng rõ khắp nơi. Phòng giữa rộng chừng mười lăm mét, được chia thành bốn hành lang: một dẫn ra cửa chính, ba cái còn lại dẫn đến cầu thang lên tầng trên. Giữa mỗi cặp hành lang là một căn phòng.

Biết cấu trúc, hắn đi vào căn phòng đối diện bên trái, đó là nhà bếp. Bên trong nhìn rất hiện đại, tạm thời hắn chưa hiểu hết các đồ vật. Huyền Quang kiểm tra thấy có nước, đồ đạc tương đối dễ hiểu, nhìn vừa lạ vừa quen.

Huyền Quang lên lầu, bước vào một căn phòng. Có giường nệm, chăn gối, đầy đủ tủ, bàn, ghế bằng kim loại giả gỗ. Tường kim loại trắng như tuyết, theo giới thiệu, có thể đổi màu, đổi hình tùy theo ý thích. Một bức tường lớn bằng kính một chiều cho phép nhìn ra bên ngoài.

Khá hài lòng, Huyền Quang lập tức về nhà. Gọi cả nhà lại nói chuyện, mọi người nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc cần thiết rồi lên xe máy phóng đi. Mới hơn mười giờ, vậy mà đường phố đã vắng tanh không một bóng người. Ba người đàn ông khiêng luôn ba chiếc xe máy giấu vào một góc khuất. Sau đó cả nhà đi bộ vào trong. Trong lúc mọi người hào hứng xem nhà, Huyền Quang lấy Kim Bảng ra đổi đồ.

"Bốn bộ quần áo phòng hộ và giày bậc 3, một bộ phòng hộ và giày bậc 4." Cả giày và quần áo đều vô cùng thần kỳ, mang vào tự động giãn ra hoặc co lại cho vừa vặn.

"Một trăm phần dược tiến hóa bậc 3."

Làm theo quy trình, một đống đồ vật hiện ra, kể cả một trăm ống dược tiến hóa. Xem ra không cần người vận chuyển. Huyền Quang vốn tưởng dược tiến hóa cũng cần người giao tận nơi.

Cầm đôi giày và bộ quần áo màu xanh dương đậm đi vào một căn phòng, khóa cửa rồi thay đồ. Tuy bằng chất liệu co giãn như cao su nhưng không hề bó sát người. Kiểu dáng trông đẹp mắt và mạnh mẽ, hoa văn hình vuông phủ khắp, nhìn khá hay. Dù có vẻ hơi nặng nhưng vẫn cảm thấy thoải mái. Huyền Quang cứ thế mặc trang bị vượt cấp để thêm phần an tâm.

Kiểm tra tiền trong Kim Bảng:

Huy chương bậc 2: 997 Huy chương bậc 3: 260 Huy chương bậc 4: 350

Huyền Quang đứng chờ một lát thì mọi người lục tục quay lại.

Bố mẹ cùng cô Nga liên tục uống dược tiến hóa. Cả ba đều thành công đột phá lên hệ sức mạnh, xem ra hệ tốc độ quả thực là hàng hiếm. Huyền Quang chẳng biết mình thuộc hệ gì, cứ như có chút tiềm năng ở cả hai.

Huyền Quang chia cho cả nhà mỗi người một bộ phòng hộ cùng giày bậc 3. Bộ đồ cùng giày của hắn thì đưa cho Hiếu mập; vừa được làm sạch tinh tươm nên thằng bé chẳng biết, mà có biết thì chắc cũng chẳng thèm quan tâm. Có lẽ do vui vẻ nên cả nhà ngồi trong phòng bếp nói chuyện một lúc lâu. Giữa bàn có hơn tám mươi ống thuốc. Phòng bếp có một chiếc bàn hình chữ nhật lớn cùng mười chiếc ghế. Những phòng khác trống rỗng chưa có đồ vật gì.

"Con ra ngoài phải cố gắng cẩn thận nha Quang, nguy hiểm thì tránh đi, an toàn trên hết!" Mẹ hắn lo lắng không nén được lời nhắc nhở.

Cả nhà cũng lên tiếng khuyên nhủ, dù biết hiện tại nguy hiểm là không thể hoàn toàn tránh khỏi, trừ khi chọn cách ẩn mình, không lộ diện. Nhưng ai cũng hiểu tính cách của hắn sẽ không cho phép mình làm vậy.

Huyền Quang lại đổi vũ khí cho cả nhà. Mẹ và cô Nga chỉ chọn một con dao dài ba mươi lăm cen-ti-mét. Bố với Tâm béo mỗi người chọn một cây đao dài một mét. Hiếu mập thì chọn một cây rìu cán dài một mét hai với kiểu dáng khá hầm hố. Huyền Quang chọn đổi thêm bốn thanh dao găm để hắn, bố và hai người bạn mập mạp mang bên mình. Tất cả số đồ này tiêu tốn hết năm trăm hai mươi huy chương.

Huy chương bậc 3: 40 Huy chương bậc 4: 330

Truyện này được xuất bản bởi truyen.free, và mọi quyền lợi nội dung đều thuộc về họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free