(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 10: Quyển 1 - Chương 10
Ôi, vật hi sinh của đám người tai to mặt lớn...
Ninh Khuyết chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng thầm nghĩ, chợt thấy gáy hơi gai gai. Hắn quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt Tang Tang đang chăm chú dõi theo.
Hai ánh mắt chạm nhau chỉ vỏn vẹn một hai giây nhưng lại như dài cả hàng thế kỷ.
Ninh Khuyết thêm một lần nữa trong đời đành chịu nhượng bộ trước cô thị nữ nhỏ. Hắn thở dài cảm thán, cơ bắp căng lên, mũi chân ấn mạnh xuống mặt đất, chuẩn bị tư thế lao lên.
Phía sâu con đường Bắc Sơn đang dần chìm vào bóng tối khi mặt trời khuất dạng. Một trận gió lớn bỗng nổi lên khiến những cành cây xám xịt rung chuyển không ngừng. Những mầm non mới nhú vẫn an toàn trong lớp vỏ bọc, nhưng những lớp lá khô tích tụ bao năm dưới mặt đất lại bị cuốn bay tán loạn, rồi rơi xuống lả tả như một cơn mưa lá.
Một gã đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc giáp nhẹ sẫm màu, từ sâu trong rừng bước ra. Cùng tiếng quát vang như sấm sét, một vầng sáng màu vàng đất mờ ảo chợt hiện lên, lướt nhẹ trên mặt áo giáp rồi tan biến, trông chẳng khác nào một vị thần giáng thế.
Hắn giơ hai cánh tay lực lưỡng như thân cổ thụ lên, cầm một khối đá khổng lồ chẳng biết nhặt từ đâu, ném thẳng vào chiếc xe ngựa sang trọng như một quả đạn pháo.
Sức mạnh ấy thật khủng khiếp, có thể biến một thân xác phàm trần thành cỗ máy ném đá công thành hạng nặng!
Khối đá xé gió lao tới ầm ầm, những cành cây, tán lá trên đư��ng bay bị nghiền nát. Nó vượt qua cự ly hơn một trăm thước theo hình vòng cung, nện thẳng xuống chiếc xe ngựa đầu tiên, không sai một ly.
Chỉ nghe một tiếng "ầm" khủng khiếp, chiếc xe sang trọng được chế tạo vô cùng vững chắc đã nát bét thành củi vụn, bên trong chỉ còn lại những mảnh thịt vụn máu me.
Đám thị vệ vây quanh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, như thể không hề thấy chiếc xe phía sau vừa biến thành đống đổ nát, không hề hay biết rằng công chúa điện hạ mà họ thề dùng tính mạng bảo vệ đã tan xương nát thịt. Thậm chí, trên mặt bọn họ không có nét kinh ngạc nào, trái lại là vẻ mặt thản nhiên đầy thoải mái.
Gã thủ lĩnh quát lớn: "Hàng trước, bắn!"
Ba tên thị vệ buông tay khỏi chuôi đao, nhấc nỏ quân dụng có uy lực cực mạnh lên, giữ nguyên tư thế nửa quỳ, nhằm thẳng vào sâu trong khu rừng rồi nhanh nhẹn bấm lẫy.
Chín mũi tên nỏ bay ra như tia chớp, xuyên thủng đám lá rụng đang vờn trong gió, bắn trúng gã đàn ông vừa trông như thiên thần kia. Nhưng gã chỉ lười biếng phất tay hất văng hai mũi tên nhắm vào mặt mình, còn mấy mũi nhắm vào ngực thì chẳng thèm để ý.
Tốc độ tên quá nhanh khiến bàn tay gã cảm thấy hơi tê dại. Mấy mũi tên bắn vào ngực đâm lên áo giáp, rung lên vài cái rồi rơi xuống đất, trên đầu tên lờ mờ thấy vết máu mỏng manh, rõ ràng gã chỉ bị thương rất nhẹ mà thôi.
Do khoảng cách quá xa, lượt tên này coi như không có tác dụng. Thủ lĩnh đội thị vệ cũng đoán trước được kết quả nên không hề tỏ ra thất vọng. Hắn nhìn bóng người to lớn sâu trong rừng kia rồi giơ tay lên, quát lớn:
"Dừng!"
Ba gã thuộc hạ buông nỏ xuống, bàn tay phải lại đưa về phía sau, nắm chặt chuôi đao.
.............................
Vì Tang Tang, Ninh Khuyết vốn định tìm cơ hội cứu cô gái đáng thương đáng lẽ phải đóng vai kẻ thế mạng trong xe kia, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì gã to xác đã ném đá biến cả chiếc xe lẫn cô ta thành một đống bột rồi.
Không biết do đồng cảm với cô gái vô danh hay xấu hổ vì đã phụ sự tín nhiệm của cô tỳ nữ nhỏ, nét mặt Ninh Khuyết tỏ ra hơi khó chịu.
Thông qua sử dụng một bí thuật tu hành nào đó, gã đàn ông đã có được sức mạnh cuồng bạo không thể tin nổi. Nhưng rõ ràng, việc đem một khối đá nặng cả ngàn cân ném qua khoảng cách xa như vậy cũng phải trả một cái giá rất đắt. Lúc này, khuôn mặt hắn đỏ bừng, mồ hôi tuôn thành dòng lớn qua mấy lỗ thủng trên áo giáp do tên bắn tạo ra, đôi chân run rẩy, dường như hắn có dấu hiệu bị hao kiệt lực lượng.
Không hiểu tại sao đứng trước cơ hội tốt như vậy mà mười tên thị vệ không chịu xông ra tấn công, cứ một mực cảnh giác, bảo vệ quanh chiếc xe ngựa thứ hai.
Lão già mặc bộ quần áo cũ kỹ ngồi yên trên xe, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Đột nhiên, mái tóc hoa râm của lão bỗng chuyển động, xõa xuống không ngừng như dòng suối bạc trên tấm áo choàng cũ nát. Thanh cổ kiếm đặt ngang đùi kêu lên ong ong, thân kiếm va lách cách vào vỏ kiếm tựa hồ nôn nóng muốn thoát ra ngoài uống máu.
Ông! Ông! Ông!
Keng!
Những âm thanh vang lên không ngớt.
Thanh đoản kiếm sáng chói như tuyết đột nhiên tự động thoát ra khỏi vỏ, hóa thành một luồng sáng màu xanh nhạt xé gió cuốn bay lá rụng, mãnh liệt bắn thẳng vào cánh rừng, như muốn xuyên thủng bóng người cao lớn tựa thiên thần đang đứng sừng sững.
......................................
Thanh kiếm của lão già vừa phá vỏ lao ra, từ phía sâu trong rừng một bóng kiếm màu xám đột nhiên xuất hiện, xé gió lao tới.
Bóng kiếm màu xám chớp mắt trước còn lượn lờ trong rừng, chớp mắt sau đã xẹt tới chiến trường ngay đầu đường Bắc Sơn. Âm thanh u u nhanh chóng biến thành tiếng gào thét như sấm vang sét giật.
Uy lực của thanh kiếm đã xé nát cành cây, tán lá trong phạm vi vài thước xung quanh nó. Những chiếc lá bị xé vụn như tơ cuốn theo đường bay của kiếm tạo thành một cái đuôi thẳng tắp, điểm cuối của đường thẳng ấy chính là lão già trên xe, lúc này tay đã không còn kiếm.
Nhìn bóng kiếm có uy thế như sấm sét, sắc mặt đám thị vệ rốt cuộc cũng biến đổi. Một kẻ hét lên cảnh báo:
"Đại Kiếm Sư!"
Khi lão già, kẻ mạnh nhất trong đoàn xe ra tay, dùng phi kiếm đối phó gã vừa ném đá thì kẻ lợi hại nhất của đối phương, vốn luôn ẩn sâu trong bóng tối, cuối cùng c��ng chịu ra mặt.
Vừa hiện thân liền tung đòn sấm sét.
Trong lãnh thổ đế quốc, đối phương không ngờ dám phái tới hai tu sĩ có sức mạnh vượt xa tầm với của người phàm để ám sát công chúa điện hạ, thậm chí trong đó có một Đại Kiếm Sư. Sự thật trần trụi này khiến người ta phải ớn lạnh, nhưng đám thị vệ vẫn không hề khiếp đảm. Gã thủ lĩnh quát lớn:
"Chém!"
Soạt! Soạt! Soạt! Soạt!
Tiếng đao rút khỏi vỏ vang lên liên tiếp. Đám thị vệ tay nắm cương đao sắc bén, hóp bụng lấy hơi rồi đồng loạt chém thẳng về phía trước, trên mỗi nhát đao đều tràn ngập ý chí một đi không trở lại.
Hơn mười thanh đao phá vỡ không khí, mang theo ý chí kiên định, tạo thành một lưới đao dày đặc che kín lão già ngồi phía sau.
Mắt thấy bóng kiếm màu xám đang lao tới cực nhanh kia sắp bị chém rơi, đột nhiên nó dừng phắt lại một cách quỷ dị giữa không trung rồi nhẹ nhàng lách qua một bên, xảo diệu lách khỏi lưới đao đang bủa tới, bay vút đi.
Lúc mới xuất hiện, khí thế thẳng băng, mạnh mẽ như sấm sét, không thể chống lại, ai ngờ khi chiến đấu thực sự nó lại linh động đến kỳ lạ như thế.
Vào khoảnh khắc bóng kiếm chuyển hướng, tốc độ giảm xuống, người ta có thể lờ mờ nhận ra bản thể của nó. Đó là một thanh kiếm cực mỏng, mỏng manh đến mức dường như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ cuốn nó bay lên trời cao.
Lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, mềm mại hơn cả trang giấy, linh động như u hồn đó uyển chuyển lượn qua lưỡi đao của một gã thị vệ, lướt ngang cằm hắn, để lại một vết đỏ mỏng manh.
Trong nháy mắt, vết đỏ đó nhanh chóng mở rộng, máu tươi phun ra xối xả như suối. Gã thị vệ tay phải nắm cán đao, tay trái đưa lên ôm lấy cổ họng, chẳng mấy chốc bàn tay hắn đã đỏ thẫm máu. Đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khu rừng âm u rồi từ từ gục xuống. Mãi đến tận lúc chết hắn vẫn chưa nhìn thấy mặt gã Đại Kiếm Sư vừa giết mình.
Bóng kiếm màu xám vẽ lên không trung một đường cong tuyệt mỹ rồi nhanh chóng quay lại chiến trường. Nó xuyên qua xuyên lại trong đao trận, thoắt ẩn thoắt hiện, lúc trước lúc sau, lúc trái lúc phải, quỹ đạo không thể nắm bắt, chỉ lát sau đã có thêm hai gã thị vệ mất mạng.
Tiếng những giọt máu chậm rãi rơi xuống mặt đất nghe lộp bộp. Gã thủ lĩnh đội thị vệ mặt lạnh như tiền, tay nắm chặt thanh trường đao, đôi mắt dán chặt vào bóng kiếm đang tung hoành ngang dọc. Bỗng gã bước chân trái lên một bước, xoay eo, chém xéo một nhát đao như ánh chớp về phía trước, miệng đồng thời quát lên:
"Hợp!"
Nghe khẩu lệnh, bốn gã thị vệ trước sau hắn vốn đã chờ cơ hội từ lâu. Cương đao trong tay múa lên như hoa tuyết, ép bóng kiếm kia vào một khoảng không gian nhỏ hẹp. Khoảng không đó ngay lập tức bị nhát đao tập trung toàn bộ tinh khí thần của gã thủ lĩnh phá tan.
Bóng kiếm tưởng sẽ bị lưỡi đao chém trúng, không ngờ mạnh mẽ dừng lại trong khoảng không cực nhỏ hẹp, lại tránh thoát thêm một lần nữa. Gã thủ lĩnh đã có chuẩn bị từ trước, hắn gầm lên một tiếng trầm đục trong họng rồi vỗ mạnh bàn tay trái lên chuôi đao. Lưỡi đao đang đà chém xéo chuyển thành đâm ngang, vừa vặn đâm trúng bóng kiếm màu xám.
Bộp!
Một âm thanh rất khẽ vang lên. Bóng kiếm như một con rắn bị đâm trúng vị trí bảy tấc trên thân, vô lực rơi xuống mặt đất trải đầy lá rụng.
Từ lúc giao chiến tới giờ, đây là lần đầu tiên đám thị vệ chém trúng thanh kiếm của Đại Kiếm Sư, nhưng không hề có ai lên tiếng hoan hô cả, hay nói chính xác là không có thời gian để kịp hoan hô. Vì lớp lá khô dưới chân họ đang rùng rùng chuyển động tựa như có một con rắn khổng lồ vừa thức giấc từ sâu bên dưới.
Theo đó, bùn đất, lá vụn bắn tung tóe, bóng kiếm màu xám vút lên như điện, dễ dàng phá vỡ tấm giáp trên đùi của một gã thị vệ, cắt đứt động mạch chủ của hắn.
Những tiếng rên rỉ kìm nén thỉnh thoảng lại vang lên trong đao trận. Đám thị vệ cứ từng người một theo nhau gục xuống. Đôi lúc họ cũng chém trúng bóng kiếm ma quỷ kia nhưng rốt cuộc vẫn không có cách nào biến nó hoàn toàn thành vật chết. Vẻ mặt gã thủ lĩnh đội thị vệ dần dần trở nên bi phẫn. Hắn cố nén sự tức giận trong lòng, bước lên phía trước, nắm thanh đao bằng cả hai tay rồi hét lớn, tung thêm một nhát chém nữa.
"Hợp!"
Mấy tên thị vệ còn sót lại cũng đồng thanh hét lên, bất chấp sống chết lao thẳng vào bóng kiếm màu xám, dùng chính thân mình máu thịt cùng lưỡi đao trong tay để bố trí tấm chắn cuối cùng.
Hai tiếng "xoẹt" nhẹ nhàng vang lên. Thân thể vô lực của hai thị vệ đổ ập xuống đất. Gã thủ lĩnh cũng mất nửa vành tai, máu chảy thành dòng. Trên thân hắn xuất hiện thêm mấy vết thương ngang dọc đầm đìa máu tươi, trông chẳng khác nào nét bút cuồng thảo của một gã đồ gàn trong cơn say túy lúy.
Bóng kiếm màu xám tổng cộng bị đám thị vệ chém trúng bảy lần, tốc độ đã chậm lại rất nhiều so với ban đầu nhưng vẫn không rơi xuống, từ từ vượt qua đao trận bay về phía lão già.
Bây giờ hình dạng của nó đã hiện ra rõ ràng trong mắt mọi người, đó là một thanh tiểu kiếm không chuôi. Trên thân kiếm cực mỏng, cực nhọn, không hề vương một chút máu nào.
Gã thủ lĩnh đội thị vệ toàn thân đẫm máu chống đao quỳ xuống, thở dốc. Hắn nghiến răng ấm ức, thầm nghĩ trong lòng: "Chỉ cần một đao... chỉ cần thêm một đao nữa thôi là mình và các huynh đệ có thể hoàn thành nhiệm vụ tưởng như bất khả thi này. Ôi, nhưng Đại Kiếm Sư cuối cùng vẫn là Đại Kiếm Sư!"
...............................
Quá trình chiến đấu nhìn tưởng chừng lâu nhưng thực ra rất nhanh, chẳng qua là đao chém mấy nhát, kiếm lượn mấy vòng, máu bắn vài chỗ. Trong suốt thời gian đó, lão già ngồi trên xe ngựa vẫn nhắm nghiền đôi mắt, như thể không hề hay biết một nỗi nguy hiểm cùng cực đang tiến tới gần.
Không ai để ý rằng đôi tay đặt trên đầu gối lão đang khẽ run lên nhè nhẹ, hai ngón tay cái liên tục bấm vào đầu ngón giữa như chuồn chuồn điểm nước, giống như đang tính toán một điều gì đó cực kỳ phức tạp vậy.
Khi thanh tiểu kiếm không chuôi bay đến phía trước, cách mi tâm lão không đầy một thước thì đôi mắt lão già rốt cuộc cũng mở ra, liếc khẽ một cái nhìn.
Theo cái liếc mắt của lão, thanh kiếm dường như bị một sức mạnh vô hình nào đó giữ chặt, đứng yên bất động giữa không trung.
Gã đàn ông to lớn trong rừng, kẻ sắp bị mọi người quên lãng, kinh ngạc ngẩn ngơ nhìn lên thanh phi kiếm vốn sáng như tuyết giờ đã bị bàn tay hắn bóp thành sắt vụn. Nhưng rồi cũng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, hắn vừa sợ vừa giận hét lên:
"Lão ta không phải kiếm sư.... "
".... Lão là niệm sư!"
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.