(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 2: Quyển 1 - Chương 2
Vẻ mặt vị tỳ nữ hết sức khó coi, khiến vị giáo úy đang đứng cạnh len lén quan sát nàng cũng biến sắc theo. Hắn đưa tay nắm lấy rèm cửa, hít sâu một hơi, định ho khan vài tiếng đầy nghiêm nghị thì bị ánh mắt sắc lạnh của cô tỳ nữ ngăn lại.
Sau khi cản gã giáo úy đánh động đối phương, cô tỳ nữ đi theo gã thiếu niên và thị nữ nhỏ đang rời khỏi doanh trại, cứ thế lặng lẽ quan sát từ xa. Giáo úy cũng không hiểu rốt cuộc nàng muốn làm gì, đành tự thỏa mãn với suy nghĩ rằng người bên cạnh quý nhân thường có những thói quen cẩn trọng đầy kỳ lạ.
Dọc đường đi, gã thiếu niên tên Ninh Khuyết không hề làm điều gì khác thường, chỉ mua ít đồ ăn hay lớn tiếng chào hỏi bà thím béo mập của quán rượu ven đường, dáng vẻ cực kỳ nhàn nhã. Điều duy nhất khiến cô tỳ nữ cảm thấy quái dị, khiến sắc mặt nàng càng ngày càng khó coi chính là…
Gã thiếu niên không hề có ý định giúp đỡ cô thị nữ ốm yếu đang nặng nhọc xách thùng nước kia.
Đế quốc là một quốc gia có quan niệm phân chia giai cấp hết sức nghiêm ngặt, nhưng người dân đề cao sự giản dị. Ngay cả những quý tộc cao sang lạnh lùng nhất trên mảnh đất đầy phù hoa và đen tối như đô thành Trường An cũng không thể ngó lơ khi thấy một cô gái gầy yếu mười một, mười hai tuổi phải làm việc cật lực.
“Trong quân đội chẳng lẽ cũng cho phép binh lính nuôi người hầu?” Cô tỳ nữ xinh xắn cố đè nén cơn giận hỏi giáo úy.
Gã giáo úy g��i gãi đầu, đáp:
“Tình huống của bọn họ hơi đặc biệt. Vài năm trước khu vực Hà Bắc gặp đại hạn, vô số dân chúng rời bỏ quê hương kéo xuống phương nam và các quận biên giới, bên đường khắp nơi đầy người chết. Nghe nói Tang Tang vốn được Ninh Khuyết cứu ra từ đống xác chết đó. Ninh Khuyết cũng là đứa trẻ mồ côi, từ đó trở đi hai người này nương tựa vào nhau mà sống. Sau này khi hắn nhập ngũ, cô bé cũng theo hắn tới Vị Thành.”
Hắn liếc nhìn cô tỳ nữ một cái rồi nói thêm:
“Cũng biết trong quân đội không cho phép chuyện này xảy ra, nhưng chẳng ai nỡ đánh đuổi cô bé đó đi nên mọi người coi như không nhìn thấy.”
Nghe xong lời giải thích, sắc mặt cô tỳ nữ dịu đi đôi chút. Song khi nàng nhìn thấy Ninh Khuyết tay cầm nửa con gà quay, chân nhún nhảy bước đi trên đường, rồi lại nhìn phía sau hắn vài mét, cô bé gầy gò đang cật lực xách thùng nước đến nỗi hai gò má đen nhẻm đỏ bừng lên, thì tâm trạng lại u ám trở lại, lạnh lùng nói:
“Thế này gọi là nương tựa vào nhau sao? Rõ ràng hắn đang muốn hành hạ cô bé kia đến chết.”
Vị Thành quả thực rất nhỏ, không mất bao nhiêu thời gian, bốn người đã đi theo đến một căn nhà nằm ở phía nam thành. Trước nhà có một cái sân nhỏ lát đá, bao quanh là hàng rào đơn sơ. Cô tỳ nữ và giáo úy đứng ở hàng rào nhìn vào.
Cô thị nữ nhỏ khó nhọc xách chiếc thùng nước cao ngang nửa thân mình đến bên giếng rồi đứng lên chiếc ghế đặt cạnh đó, dùng hết sức bình sinh đổ nước vào trong chum. Không kịp nghỉ ngơi, nàng tiếp tục vo gạo nấu cơm. Trong lúc chờ cơm sôi, lại lấy khăn ra lau bàn ghế, cửa chính và cửa sổ. Chỉ một lát sau, hơi nước đã bốc lên, bao phủ thân thể gầy nhỏ của nàng.
Mặc dù đêm qua có mưa nhưng mưa không đủ lớn nên lớp đất vàng bám trên cửa không trôi hết, tạo thành từng vệt bùn loang lổ xấu xí. Chúng nhanh chóng biến mất dưới bàn tay lau chùi cần mẫn của cô thị nữ, căn nhà nhỏ trở nên sạch sẽ, sáng sủa. Dường như loại công việc này nàng phải làm thường xuyên nên tỏ ra hết sức thành thạo và nhanh nhẹn.
Cô bé như con kiến cần mẫn, như kẻ hầu người hạ chạy ngược chạy xuôi, mồ h��i đầy trán, khuôn mặt đỏ bừng, nhìn vừa khôi hài vừa đáng thương.
Gã khốn tên Ninh Khuyết kia rõ ràng chẳng hề có chút khái niệm nào về tình thương. Hắn nhàn nhã nằm ườn trên ghế trúc, tay trái cầm quyển sách đọc, tay phải cầm cành cây quệt qua quệt lại dưới đất. Thỉnh thoảng, có lúc đọc đến nhập thần, gã liền ném luôn cành cây đi, ngửa lòng bàn tay lên trời, chỉ lát sau, một chén trà nóng hổi, vừa vặn đã được đặt lên tay hắn.
Đám binh lính ở Vị Thành đã sớm quen với cảnh sinh hoạt thường ngày diễn ra tại căn nhà nhỏ này nên hoàn toàn không cảm thấy gì khác lạ, nhưng ánh mắt cô tỳ nữ của quý nhân đang đứng ngoài hàng rào dần trở nên lạnh lẽo. Đặc biệt khi chứng kiến thị nữ kia vừa phải vội vàng nấu cơm, quét dọn, vừa không dám quên pha trà, rót nước theo yêu cầu của tên kia, thì sắc mặt nàng lại âm trầm như mây vần vũ sắp đổ mưa.
Nếu quả thật là thị nữ của ngươi thì cũng được thôi, nhưng chẳng phải ngươi nói đã cứu nàng từ đống xác chết hay sao? Chẳng phải nói hai ngươi sống nương tựa vào nhau sao? Dù nàng đã trở thành thị nữ của ngươi, nhưng chẳng lẽ ngươi không thấy nàng vẫn còn là một đứa trẻ sao?
Có lẽ bắt nguồn từ những ký ức không mấy tốt đẹp thuở nhỏ, hoặc cũng có thể, những hình dung tốt đẹp, lãng mạn về tình người trong lòng nàng đã bị tên khốn này đập tan một cách quá triệt để, cô tỳ nữ vừa đẩy hàng rào, vừa bước thẳng vào trong.
Ánh mắt nàng đổ dồn về chiếc ghế trúc, nơi gã thiếu niên vẫn đang nằm chăm chú đọc sách. Nàng lạnh nhạt nói:
“Cứ tưởng đang xem một tác phẩm vĩ đại của bậc thánh hiền nào đó khiến ngươi say mê đến quên hết mọi thứ xung quanh, không ngờ chỉ là thứ sách vớ vẩn bán đầy ngoài chợ ‘Thái Thượng Cảm Ứng Thiên’. Chẳng lẽ loại người như ngươi cũng dám mơ mộng viển vông về việc bước chân vào đại đạo tu hành sao?”
Ninh Khuyết ngẩng đầu dậy, tò mò liếc nhìn vị tiểu thư ăn vận sang trọng vốn không nên xuất hiện ở Vị Thành, rồi nhìn sang gã giáo úy đang tỏ ra xấu hổ đứng cạnh, nói:
“Chỉ mua được cuốn này thôi, sở dĩ chăm chú đọc chẳng qua là do hiếu kỳ, làm gì dám có hy vọng xa vời gì.”
Cô tỳ nữ không ngờ hắn trả lời một cách bình thản, tự nhiên như vậy khiến nàng cứng họng, không biết nói gì thêm. Chợt nhìn sang cô thị nữ nhỏ đang mồ hôi nhễ nhại bên cạnh, nàng nói với vẻ không vui:
“Đường đường là Đại Đường ta, tại sao lại xuất hiện loại đàn ông như ngươi?”
Ninh Khuyết nhíu mày khó hiểu, theo ánh mắt nàng nhìn về phía Tang Tang đang đứng ngây ngô bên cửa sổ, chợt hiểu ra tại sao giọng điệu của đối phương lại đậm mùi châm chọc như vậy. Gã cười một tiếng khiến lúm đồng tiền trên má ẩn hiện:
“Trông cô có vẻ còn lớn hơn ta, hay là cô đừng coi ta là đàn ông nữa, cứ coi như một thằng nhóc đi.”
Cô tỳ nữ từ trước đến giờ chưa từng gặp phải kẻ mặt dày vô sỉ đến thế. Bàn tay nhỏ nhắn khuất trong ống tay áo siết chặt rồi lại buông lỏng, mặt lạnh như sương. Đang định nổi giận, chợt ánh mắt nàng tình cờ lướt qua vũng bùn cạnh chiếc ghế trúc, nơi có vài chữ do gã thiếu niên vừa dùng cành cây viết ra. Trong lòng bỗng hoảng hốt, đôi mắt ánh lên vẻ khó tin. Những câu châm chích chưa kịp thốt ra đã quên bẵng.
Trong đại doanh ở Vị Thành, một lão già mặc áo choàng rách rưới đang nhắm mắt dưỡng thần, còn vị tướng Mã Sĩ Tương nửa khom nửa cúi thưa chuyện với vị quý nhân bên trong trướng. Trong thái độ khiêm tốn của hắn ẩn chứa vẻ ngạc nhiên không thể che giấu được:
“Ngài không hài lòng với người dẫn đường đó ư?” Gã nghi hoặc hỏi: “Tại sao vậy?”
Giọng nói của vị quý nhân tỏ ra cực kỳ bất mãn, nàng trách mắng:
“Ta cần một kẻ tinh anh, nhanh nhẹn làm người dẫn đường chứ không phải một gã đầu óc chỉ toàn mộng tưởng tu hành, một tên nhóc vô dụng tay trói gà không nổi, chỉ giỏi ăn gà quay!”
Mã Sĩ Tương ho khan vài tiếng, nhẹ giọng giải thích:
“Theo như mạt tướng được biết, Ninh Khuyết tuy tuổi còn nhỏ nhưng hai năm qua đã chém được không ít đầu người man rợ trên thảo nguyên, thì chuyện trói vài con gà hẳn không thành vấn đề.”
Đại Đường lấy võ lập nước, coi trọng quân công. Vị quý nhân sau trướng dù thân phận tôn quý, nhưng khi đụng chạm đến vinh quang của quân đội, Mã Sĩ Tương không hề ngần ngại đáp trả. Ngoài mặt là giải thích, nhưng thực ra lại đầy vẻ châm chọc.
Giọng nói lạnh lùng sau trướng hơi khựng lại rồi không vui hỏi lại:
“Kẻ biết giết người thì dẫn đường giỏi hay sao?”
Mã Sĩ Tương lại trả lời đầy khiêm tốn:
“Trong ba trăm thuộc hạ ở Vị Thành, Ninh Khuyết không phải người giết nhiều địch nhất nhưng mạt tướng dám lấy đầu ra đảm bảo rằng dù chiến trường có khốc liệt đến đâu, gã thiếu niên này chắc chắn sẽ là người sống sót cuối cùng.”
Nói rồi hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười:
“Nhờ tích lũy quân công, hắn nhận được thư đề cử của quân bộ. Thằng nhóc này cũng chẳng tầm thường, nửa năm trước đã vượt qua kiểm tra ban đầu, lần này quay về đô thành, hắn sẽ đến thư viện trình diện.”
Nghe thấy hai từ “thư viện”, phía sau tấm trướng bỗng trở nên im lặng, vị quý nhân kia không còn bày tỏ ý kiến gì nữa.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.