Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 21: Quyển 1 - Chương 21

Lữ Thanh Thần mỉm cười:

— Vậy ngươi muốn biết chuyện gì?

Ninh Khuyết cẩn thận suy nghĩ khá lâu mới đáp:

— Vãn bối muốn biết... thế nào là tu hành?

Lữ Thanh Thần cười rộ lên:

— Thằng nhóc này tham lam thật.

Ninh Khuyết hoàn toàn không tỏ ra xấu hổ, hắn nói:

— Vậy ngài có thể cho vãn bối biết con đường tu hành được phân thành bao nhiêu cảnh giới? Mỗi cảnh giới ấy khác nhau ở điểm nào?

— Điều này quả thực nằm ngoài dự đoán của ta. — Lữ Thanh Thần cười, nói — Mà dù người bình thường không quá rõ về những điều này, chúng cũng không hẳn là bí mật.

— Tuy không phải bí mật, nhưng cũng chẳng phải chuyện ai cũng tường. — Ninh Khuyết cũng cười — Vãn bối hứa sẽ kín miệng như bưng.

— Thôi được. — Lữ Thanh Thần gật đầu, lão trầm ngâm — Ngươi biết Hạo Thiên đạo chứ?

Ninh Khuyết nhìn vị cao nhân của Nam môn Hạo Thiên đạo này, gật đầu cái rụp.

— Ta xuất thân từ Nam môn Hạo Thiên đạo, phụng mệnh du hành thế gian. Người đời thường gọi những kẻ như ta là môn hạ hành tẩu. Ngươi đã muốn tìm hiểu về tu hành, vậy ta sẽ lấy Hạo Thiên đạo làm ví dụ.

— Hạo Thiên đạo thờ phụng Trời Cao, tin rằng Trời Cao là khởi nguồn duy nhất của mọi con đường tu hành. Bởi Trời Cao ôm ấp vạn vật, chiếu sáng nhân gian, nên mọi sinh linh đều hô hấp theo hơi thở của đất trời, tức là nguyên khí.

— Con người, vốn là một loài trong vạn vật, ngây ngô sống giữa thế gian. Rồi bỗng một ngày, ngẫu nhiên nhận được mách bảo từ Trời Cao, từ đó dần thấu hiểu đạo lý tự nhiên tạo hóa. Họ dùng ý niệm để khống chế nguyên khí, làm nên những điều kỳ diệu – đó chính là tu hành.

— Con đường tu hành dài mênh mông vô tận, đòi hỏi ý chí vững vàng kiên định. Con đường đó được chia thành năm giai đoạn, hay còn gọi là năm cảnh giới mà ngươi vừa nhắc đến.

— Cảnh giới đầu tiên là Sơ Thức. Đây là giai đoạn ý niệm của người tu hành phát ra từ khí hải tuyết sơn, bước đầu cảm nhận được sự tồn tại của nguyên khí.

— Cảnh giới thứ hai là Cảm Tri. Ở giai đoạn này, người tu hành có thể tiếp xúc với nguyên khí trôi nổi, chuyển động giữa đất trời, thậm chí có thể thực hiện một vài hành động giao lưu dựa trên cảm giác.

— Cảnh giới thứ ba gọi là Bất Hoặc. Lúc này, người tu hành bắt đầu hiểu được một số quy luật lưu động của nguyên khí và từ đó sử dụng chúng. Họ chính là những Kiếm Sư, Phù Sư theo cách gọi của người đời.

— Cảnh giới thứ tư là Động Huyền. Khi tiến vào cảnh giới này, ng��ời tu hành có thể dung hợp ý thức của mình với nguyên khí đất trời thành một thể. Do đó, những kẻ tu niệm có khả năng dùng ý thức trực tiếp tấn công kẻ địch. Thậm chí, những người đã ở Động Huyền nhiều năm thường sở hữu vài thủ đoạn kỳ diệu khó tưởng tượng nổi.

— Anh bạn nhỏ, đừng nhìn ta bằng ánh mắt ấy. Đúng là ta đã tiến vào cảnh giới Động Huyền, nhưng tiếc rằng mãi tận khi tuổi đã quá già, ta mới nhấc nổi một bàn chân bước qua ngưỡng cửa. Ta giống như một cây đèn dầu đã khô cạn, lửa tất phải tắt. Đại khái đến khi chết cũng không thể kéo nốt chân kia vào trong. Nếu không... đêm đó ta đâu phải chật vật mãi mới giết được một tên Đại Kiếm Sư như vậy?

Ngọn đèn trong xe tỏa ánh sáng mờ đục, dường như cũng sắp cạn dầu. Lữ Thanh Thần cúi đầu nhìn đôi chân mình, trong lòng thầm nghĩ: thời gian quả thực vô tình, cứ thế trôi đi, đâu có biết đợi ai bao giờ?

— Cảnh giới thứ năm là Tri Mệnh. Hiểu được mệnh người cũng là hiểu được mệnh trời. Người tu hành đạt đến cảnh giới này không chỉ tư��ng tận quy luật lưu chuyển của nguyên khí mà còn nắm được quy luật vận hành của nó, thấu hiểu mối liên hệ giữa vạn vật và đất trời, cùng bản nguyên của thế giới. Có lẽ, chỉ những người tiến vào cảnh giới này mới thực sự được coi là đắc đạo.

Ninh Khuyết mê mẩn lắng nghe. Đến khi Lữ Thanh Thần dừng lời, hắn mới giật mình, giơ tay hỏi tiếp:

— Thưa tiên sinh, liệu có phải phía trên năm cảnh giới kia còn tồn tại cảnh giới khác?

— Tại sao ngươi nghĩ vậy? — Lão già thích thú nhìn hắn.

Ninh Khuyết đáp:

— Nếu đã nói con đường tu hành là vô tận, vậy chắc chắn nó không thể có điểm cuối. Cũng giống như trên thế gian này làm gì có con đường nào không có lối ra. Vì vậy, vãn bối mới nghĩ nhất định sẽ còn những cảnh giới cao hơn.

— Thằng nhóc này thật là... ngay cả cảnh giới Sơ Thức còn chưa nhập mà đã có tâm tư để ý tới chuyện xa xôi như vậy.

Thấy lão vừa cười vừa mắng, Ninh Khuyết mỉm cười vô tội:

— Tiên sinh cứ coi đó là lòng hiếu học của vãn bối đi.

— Trên đời này, ta chưa từng gặp gã trai nào hiếu học hơn hiếu sắc. — Lữ Thanh Thần cười.

Trong lòng Ninh Khuyết không khỏi thầm tán thưởng. Rồi hắn giang hai tay ra, cải chính:

— Nếu không phải hiếu học, vậy gọi là hiếu kỳ đi.

Lữ Thanh Thần lại im lặng. Rất lâu sau, lão mới nói tiếp:

— Trong truyền thuyết, cao hơn Tri Mệnh còn rất nhiều cảnh giới kỳ diệu khác, nhưng chỉ có hai loại từng được ghi chép trong điển tịch: Thiên Khải và Vô Cự.

— Ở cảnh giới Thiên Khải, người tu hành có thể trực tiếp nhận được mách bảo từ Trời Cao, dùng sự thành tâm bái tế mà tạo nên thần thuật. Họ mượn sức mạnh của ánh sáng giữa chốn đất trời mênh mông. Ánh sáng ấy chiếu khắp thế gian, vậy nên người tu hành dẫu chỉ mượn được một tia một dải thì uy năng đó đã hùng mạnh tới nhường nào?

Trong đầu Ninh Khuyết chợt hiện ra hình ảnh một vị đại năng áo trắng phất phơ quỳ lạy trời xanh. Tức thì, mây tạnh sương tan, ánh dương rọi xuống. Người đó vừa vung tay, biển liền động, núi liền rung. Nghĩ đến đó, trái tim Ninh Khuyết bỗng run rẩy, khó lòng bình tĩnh. Âm thanh của hắn không hiểu sao bỗng nhiên khàn đi:

— Vậy... Vô Cự là cảnh giới ra sao?

— Trong điển tịch chỉ ghi chép rằng cảnh giới đó từng xuất hiện, nhưng cụ thể ra sao thì không tả rõ. Tất cả chỉ vỏn vẹn một câu chung chung: "Muốn sao được vậy, không còn khoảng cách."

Lữ Thanh Thần hơi nhíu mày, chậm rãi nói tiếp:

— Theo như ta đoán, cảnh giới Vô Cự nghĩa là ý niệm của thánh nhân có thể vươn tới ngoài vạn dặm, mọi khoảng cách thông thường đều không còn ý nghĩa. Quả thực vĩ đại hùng tráng biết bao!

“Muốn sao được vậy, không còn khoảng cách” – tám chữ này quả thực khiến Ninh Khuyết vô cùng chấn động. Nhưng với những bậc đại năng đó, rốt cuộc không còn khoảng cách, hay không còn khuôn khổ mới là sự hình dung chính xác?

Dường như Ninh Khuyết đã mơ hồ nhận thấy sức mạnh khủng khiếp ẩn giấu đằng sau hai chữ Vô Cự này. Nhưng trong cảm nhận của hắn, nó không vĩ đại hùng tráng như Lữ Thanh Thần đã hình dung, mà lại tự do phóng khoáng tới tận cùng.

— “Về cảnh giới Vô Cự, có lẽ thư viện sở hữu những bản ghi chép cụ thể hơn nhiều.” Lữ Thanh Thần nhìn khuôn mặt còn trẻ măng của anh chàng đang để hồn vía bay tận chín tầng trời trước mặt, xúc động nói tiếp: “Người tu hành có thể tiến vào hai cảnh giới này đều là những bậc thánh nhân. Từ xa xưa tuy vẫn có truyền ngôn cứ mỗi ngàn năm lại có thánh nhân giáng hạ, nhưng đã bao năm rồi trên thế gian chưa xuất hiện thánh nhân? Vậy nên, những chuyện này chỉ là thần thoại truyền thuyết, nghe để biết cũng chẳng sao, nhưng nghĩ ngợi tìm hiểu nhiều thì thật phí công vô ích.”

Ninh Khuyết cúi đầu bái thêm một bái, tỏ ý đã hiểu.

Lão già cười nói:

— “Ta vốn tưởng ngươi định hỏi mấy chuyện đại loại như hiện nay thế gian có người tu hành nào nổi tiếng, có cao nhân ngoài thế tục nào đáng chú ý. Mấy gã trai trẻ thường quan tâm đến mấy chuyện này mà, ai ngờ ngươi lại đi hỏi về tu hành.”

Ninh Khuyết đặt hai bàn tay lên đầu gối, cúi đầu im lặng rất lâu. Sau đó, hắn mới ngẩng lên nhìn Lữ Thanh Thần, thành thực trả lời:

— “Với vãn bối bây giờ mà nói, biết về những cường giả mạnh nhất thế gian cũng không hề có ý nghĩa gì. Họ là những con đại bàng dũng mãnh bay cao tận chín tầng trời, còn vãn bối chỉ là con kiến nhỏ bé yếu đuối bò sát mặt đất. Trong mắt họ vốn không hề tồn tại những người như vãn bối, vậy thì trong mắt vãn bối cũng không cần tồn tại những người như họ.”

— “Thế tại sao ngươi lại hỏi về những điều căn bản trong tu hành?” — Lữ Thanh Thần nhìn hắn bằng ánh mắt lạ lùng.

Ninh Khuyết đáp:

— “Trước mắt, tuy các bậc đại năng không xuất hiện trong cuộc sống của vãn bối, nhưng sau khi đến Trường An, rất có khả năng vãn bối sẽ gặp phải một số người tu hành bình thường, ví như gã thư sinh Đại Kiếm Sư kia chẳng hạn. Vãn bối đã không thể tu hành, vậy thì càng phải biết thế nào là tu hành, phải biết người tu hành chiến đấu ra sao...”

— “Mục đích của ngươi là gì?” — Hàng lông mày của lão già nhướng lên, hình như lão đang rất nôn nóng muốn biết câu trả lời của hắn.

Ninh Khuyết bình thản trả lời:

— “Nếu một ngày nào đó vãn bối buộc phải quyết chiến với một người tu hành, vậy những kiến thức ngài dạy vãn bối hôm nay sẽ giúp vãn bối rất nhiều trong việc chiến thắng đối thủ.”

— “Một người bình thường mà lại muốn đánh với người tu hành có thể vận dụng nguyên khí đất trời sao? Hơn nữa còn muốn chiến thắng họ?”

Lão già nhìn Ninh Khuyết chằm chặp, miệng bần thần lặp lại mấy câu của hắn. R��i đột nhiên, lão bật cười dữ dội, cười cực kỳ sảng khoái, làm thân hình hom hem cũng run rẩy không ngớt:

— Ha ha ha ha ha....

Tiếng cười vang vọng dần dần nhỏ lại. Lữ Thanh Thần nhìn khuôn mặt đang rất lúng túng của Ninh Khuyết, nói:

— “Có khí phách lắm, ta thích!”

Văn bản dịch này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free