(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 20: Quyển 1 - Chương 20
Nghe Lữ Thanh Thần kết luận, Ninh Khuyết im lặng rất lâu. Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn Lữ Thanh Thần, dùng ngón trỏ chỉ vào huyệt thái dương rồi hỏi: "Cái gọi là niệm lực hay ý thức chẳng phải đều sinh ra từ trong đầu sao?"
Lữ Thanh Thần ôn hòa nhìn hắn, chậm rãi đáp: "Nói như vậy cũng không hoàn toàn chính xác. Nếu niệm lực chỉ do đầu óc sinh ra, vậy tại sao lại có liên hệ với khí tức trời đất bên ngoài? Cái gọi là tu hành chính là ngưng tụ ý niệm ở tuyết sơn trước ngực và khí hải sau lưng. Giữa khí hải và tuyết sơn có tổng cộng mười bảy lỗ khí, tựa như núi Chung Ly với hàng ngàn hang động. Những hang núi ấy đón gió, chứa nước, tấu lên khúc điệu thần kỳ, trên có người hô dưới có kẻ ứng, nhờ đó ta mới có thể giao hòa và hô ứng với trời đất."
"Các lỗ khí trong cơ thể con người, dù thông suốt hay tắc nghẽn, đều được hình thành từ lúc còn trong thai, là do tiên thiên đã định sẵn. Đến hậu thiên, dù có tu hành thế nào cũng không thể thay đổi được. Bởi vậy, người ta vẫn thường nói tu hành chẳng qua là khéo léo sử dụng món quà trời ban cho mỗi người."
"Khi ta kiểm tra mười bảy lỗ khí nằm giữa tuyết sơn và khí hải của ngươi, ta phát hiện có đến mười một chỗ không thông. Vì thế, dù ngươi có tu niệm lực đạt tới cảnh giới nào đi nữa, cũng không thể giao hòa được với thiên địa."
"Nhưng ngươi cũng đừng quá đau khổ vì chuyện đó. Trong hàng ức vạn dân chúng dưới gầm trời này, những kẻ thông suốt mười ba lỗ khí trở lên trong tổng số mười bảy là vô cùng hiếm hoi. Ngược lại, tình trạng như ngươi mới là chuyện bình thường..."
Lữ Thanh Thần nhẹ nhàng an ủi, Ninh Khuyết cúi đầu, cười méo xệch.
Khi còn ở Vị Thành, hắn đã vô số lần tự an ủi mình rằng chỉ có những thiên tài xuất chúng mới có khả năng tu hành. Giờ thì quả đúng là sự thật. Theo lời vị niệm sư này, những kẻ thông suốt mười lăm, mười sáu lỗ khí quả đúng là được ông trời chiếu cố quá tận tình, giống như đang nằm trong nhà mà một khối vàng to như trái núi bất chợt rơi xuống trước mặt.
"Tại sao số phận lại bạc bẽo với mình thế nhỉ?"
Ninh Khuyết than thở trong lòng, rồi hướng về phía vị tiên sinh già bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, sau đó dẫn Tang Tang rời khỏi chiếc xe ngựa.
Ánh đèn trong xe vẫn mờ ảo. Một lát sau, rèm xe lại được nhấc lên. Công chúa Lý Ngư đến ngồi đối diện lão già, nàng hơi nghiêng mình thi lễ rồi hỏi: "Không có lấy một cơ hội nào dù là rất nhỏ ư?"
Lữ Thanh Thần tuy rất yêu thích Ninh Khuyết, nhưng một vị niệm sư đã tiến vào cảnh giới Động Huyền lại không tiếc tiêu hao niệm lực để ki��m tra thân thể của một người không mấy liên quan, ắt hẳn phải có nguyên nhân đặc biệt khác, chẳng hạn như yêu cầu của điện hạ.
"Những người có ý chí kiên định, tính cách thuần khiết thường có thể dễ dàng thông qua minh tưởng mà thu nạp được rất nhiều niệm lực. Ninh Khuyết chính là loại người này."
"Ta vốn cũng đặt nhiều hy vọng vào hắn, cho rằng trong mười bảy lỗ khí hắn chắc thông được chừng mười, đã chạm sát đại đạo. Đến giờ vẫn chưa thể dẫn dắt ý niệm tiến vào sơ cảnh chẳng qua là do hắn chưa biết phương pháp tu luyện đúng mà thôi."
"Nào ngờ trong cơ thể hắn có tới mười một lỗ khí không thông. Ông trời đã không ưu ái, dẫu tiềm năng có lớn cũng biết dùng vào đâu?"
Lữ Thanh Thần cảm thấy rất tiếc nuối. Theo lão, nếu Ninh Khuyết có thể tu hành, cho dù hắn chỉ thông mười lỗ khí và tư chất thuộc hàng thấp kém nhất, nhưng với tính cách cùng tài viết chữ hơn người, tương lai hắn cũng không thể đoán định được. Đáng tiếc, số phận gã thiếu niên này thật sự quá không may mắn.
"Đã vậy thì không cần bận tâm đến hắn nữa." Mấy ngày di chuyển liên tục khiến Lý Ngư lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nàng cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Vì chuyện này mà khiến tiên sinh phải bận tâm, thực sự không phải."
Lữ Thanh Thần hơi nhướng mày, biết rằng câu nói vừa rồi đã quyết định tiền đồ của Ninh Khuyết. Sau khi biết hắn không thể tu hành, cuối cùng nàng đã từ bỏ ý định bồi dưỡng hắn.
Lão im lặng một lúc rồi lên tiếng khuyên can: "Trong Trường An cao thủ nhiều như mây, một thiếu niên non nớt như Ninh Khuyết thoạt nhìn có vẻ chẳng mấy nổi bật. Nhưng ta tin rằng chỉ cần cho hắn thêm vài năm để phát triển, thiếu niên này nhất định sẽ trở thành một trong những người xuất sắc nhất trong giới quân sự Đại Đường."
Lý Ngư không ngờ lão già lại đánh giá Ninh Khuyết cao đến thế. Nàng nhíu mày, nhẹ nhàng nói: "Thằng nhóc này, nếu xét về võ nghệ hay tính tình, quả thật đều xuất chúng. Nếu hắn còn ở Vị Thành hoặc chỉ cần trong quân đội, dẫu phải trả một cái giá lớn, ta cũng muốn chiêu mộ hắn về phục vụ. Nhưng hắn lại muốn thi vào Thư Viện, chuyển sang con đường văn chương dài đằng đẵng. Đợi đến khi hắn đủ lông đủ cánh, có sức ảnh hưởng nơi triều chính, thì hắn già ta cũng đã già, còn ý nghĩa gì nữa đâu?"
Lão già im lặng rất lâu, rồi bỗng mở miệng nói: "Tuy trong mười bảy lỗ khí hắn chỉ thông sáu, theo lẽ thường thì tuyệt đối không thể bước chân vào con đường tu hành. Nhưng... đạo trời xoay vần, vạn vật vô thường. Cảnh giới của ta thật sự quá thấp, mà Thư Viện nơi hắn có khả năng gia nhập lại vô cùng thánh khiết, kì diệu, là một mảnh trời đất khác. Lỡ đâu trong muôn một... Ta nói là lỡ đâu trong muôn một, hắn có thể tiến lên tầng hai của Thư Viện, ai biết được chuyện kỳ diệu gì sẽ xảy ra trên người hắn chứ? Lỡ may hắn bước được lên con đường tu hành thì sao?"
"Tầng hai ư?" Lý Ngư lắc đầu nói. "Trên đời có mấy kẻ có thể tiến lên tầng hai của Thư Viện? Thằng nhóc Ninh Khuyết này tuy không tệ thật, nhưng ta thấy ngài đang tin tưởng một cách mù quáng vào hắn đấy."
Lữ Thanh Thần nhìn nàng mỉm cười: "Khi ngài biết hắn muốn thi vào Thư Viện theo con đường văn chương, dường như ngài cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hắn sẽ trư���t cả. Hãy nhớ xem kỳ thi đó khó đến mức nào, rõ ràng ngài cũng có lòng tin tuyệt đối vào hắn. Nếu đã vậy, ai dám khẳng định thằng nhỏ này không thể tiến lên tầng hai?"
Lý Ngư hơi giật mình, không biết phải đáp lời lão thế nào. Nàng ngẫm lại, quả thật mình cũng chưa từng nghi ngờ việc Ninh Khuyết có thể vượt qua kỳ thi khó khăn nhất thế gian đó. Lòng tin này thật ra đã đến từ đâu? Từ những câu chuyện đêm đó, hay từ đôi mắt ung dung như mãnh hổ khi gã thiếu niên băng qua ngọn lửa?
Nàng vô thức quay đầu nhìn qua cửa sổ, dõi theo bóng lưng của hai chủ tớ đang ngồi, im lặng không nói.
..............................
Ninh Khuyết biết tâm tính mình thích hợp để tu hành, nhưng lại không có khả năng tu hành. Cái cảm giác từ niềm hân hoan tột độ chợt vụt rơi xuống vực sâu thất vọng não nề này, hắn đã quá quen thuộc. Bảy năm trước, khi gặp một thằng nhóc đen thui ở sườn đông dãy Mân Sơn thuộc lãnh thổ nước Yến, hắn đã từng trải qua một lần. Hai năm trước, sau khi lập công tại Vị Thành và được Quân Bộ chú ý kiểm tra năng lực, cảm giác đó lại ùa về thêm lần nữa.
Nếu hắn là kẻ đã đặt chân lên con đường tu hành, thì với những công lao đã lập ở Vị Thành, hắn đã trở thành đối tượng được quân đội Đại Đường tập trung bồi dưỡng từ lâu. Cần gì phải liều mạng giết mã tặc tích lũy quân công, đổi lấy cơ hội thi vào Thư Viện?
Do đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, nên sau khi nhận được kết quả xấu, Ninh Khuyết cũng không quá thất vọng. Nhưng vì Lữ Thanh Thần là người tu hành đầu tiên hắn tiếp xúc, hắn vẫn ôm ấp chút hy vọng. Tiếc rằng, hy vọng đó cũng giống như cánh đào vẽ khuất trong góc bức tranh thủy mặc, tưởng thật mà không thật.
Khi Ninh Khuyết quyết định gác lại giấc mộng, xốc lại tinh thần, tiếp tục khổ luyện đao pháp hòng mưu cầu hạnh phúc ở chốn nhân gian, thì không ngờ đêm hôm sau Lữ Thanh Thần lại mời hắn tới.
Lần này Tang Tang không đi cùng Ninh Khuyết. Có lẽ vì công chúa điện hạ tiếc những buổi trò chuyện phiếm như những ngày trước, hoặc cũng có thể do vị tiểu vương tử kia nhớ Tang Tang. Tóm lại, nàng được triệu đến xe ngựa của công chúa.
"Ta nghĩ ngươi đã thuộc nằm lòng cuốn "Thái Thượng Cảm Ứng Thiên", nhưng bao năm rồi vẫn không cảm nhận được khí tức kỳ diệu của trời đất. Vậy kết luận của ta hôm trước ắt hẳn không sai."
Ninh Khuyết gãi đầu cười khổ: "Lão tiên sinh, ngài gọi vãn bối tới không phải vì muốn làm vãn bối đau lòng thêm lần nữa chứ?"
Lữ Thanh Thần hiền lành trả lời: "Sau khi đến Trường An ngươi sẽ vào Thư Viện, ta thì tuổi đã cao, chắc phải ở trong phủ công chúa tĩnh dưỡng. Sẽ rất khó gặp lại nhau, vì thế ta mới gọi ngươi tới nói chuyện."
"Ta biết thế nhân vẫn luôn tò mò về con đường tu hành. Tuy ngươi không thể bước lên nó, nhưng hẳn ngươi cũng không ít thắc mắc."
"Thắc mắc thì quả thực vãn bối luôn có rất nhiều."
Hãy trân trọng thành quả lao động của biên dịch viên, bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.