(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 30: Quyển 1 - Chương 30
Năm Thiên Khải thứ sáu, chiến tranh bùng nổ giữa Đại Đường và nước Yến. Hạ Hầu tướng quân, chỉ huy cánh quân bên phải, đã không đến chiến trường đúng thời hạn. Triều đình hạ chỉ trách phạt, nhưng Hạ Hầu tướng quân tấu lên rằng quân đội của ông ta đã bị kỵ binh địch phục kích tại núi Hoàng Phong, phải vừa chiến đấu vừa truy kích nên mới chậm trễ.
Th��� nhưng, người dân Trường An không hề hay biết rằng, đám kỵ binh nước Yến mà Hạ Hầu ra lệnh quân lính mình chém giết, thực chất lại là những dân thường sinh sống quanh núi Hoàng Phong. Mấy thôn làng ấy bị tàn sát sạch sẽ, Hạ Hầu còn dùng thủ cấp của những thanh niên trai tráng để ngụy tạo thành thủ lĩnh kỵ binh địch, rồi đổ vấy tội ác tàn sát dân lành cho quân đối phương.
Việc cả thôn bị thảm sát, dù ở đâu cũng là trọng tội, huống chi ở Đại Đường đế quốc lại càng cực kỳ nghiêm trọng. Ban đầu, triều đình không hề tin vào lời biện bạch đơn phương của Hạ Hầu, bèn phái các quan viên thân tín đến điều tra. Thế nhưng, các thôn làng đã sớm bị tàn sát sạch sẽ, không một ai sống sót làm chứng, thêm vào đó, những quan viên phụ trách điều tra lại có tư tâm, nên cuối cùng triều đình kết luận lời tấu của Hạ Hầu là sự thật.
Vì vụ thảm sát dân lành này, nước Yến phải cắt nhượng một vùng đất rộng lớn ở Hà Tây và đưa cả thái tử sang làm con tin, mới tạm thời xoa dịu được cơn thịnh nộ của Đại Đường. Chỉ có điều, không ai biết những oan hồn của người dân bị chém đầu, những thôn làng bị thiêu rụi kia đang gào thét uất ức thế nào dưới suối vàng, và cũng không ai hay biết trong số các thôn ấy, có một thiếu niên da đen sạm đã thoát chết.
Thiếu niên đó chính là Trác Nhĩ.
Hắn gặp Ninh Khuyết ở chân núi Mân Sơn, sau đó được một vị tu hành đưa đi, mãi đến hôm nay mới có dịp tái ngộ.
– Này, bây giờ ngươi đạt đến cảnh giới gì rồi? Bất Hoặc hay Động Huyền?
– Ô, ngạc nhiên chưa, kẻ dốt đặc về tu hành như ngươi không ngờ cũng biết những cảnh giới này.
– Tất nhiên, loại chuyện dễ ợt như tu hành thì thằng ngu nào chả biết.
Thực ra, Ninh Khuyết chỉ muốn khoe khoang chút kiến thức vừa học được trước mặt người bạn lâu ngày không gặp mà thôi.
– Động Huyền cái quái gì! Vị sư phụ vừa đáng thương vừa đáng kính của ta mãi đến lúc sắp lâm chung mới tiến vào cảnh giới Bất Hoặc, còn như kẻ vừa đáng thương vừa đáng buồn như ta đây, ôi, giờ vẫn khổ sở bò lê ở Sơ Cảnh. Nếu không phải vậy thì ông đây chịu đi làm gián điệp cái nỗi gì!
Ninh Khuyết nhìn hắn chọc ghẹo:
– Thật không biết lão già thối năm xưa tại sao lại chọn trúng ngươi. Anh đây vừa trắng trẻo vừa thông minh muốn theo mà lão không chịu, lại đi chọn kẻ vừa ngu ngốc vừa đen thui như ngươi.
Trác Nhĩ bất ngờ không phản bác lại, hắn im lặng rất lâu mới cất lời:
– Tiểu Ninh Tử, thực ra ngẫm lại ta chẳng học được gì từ sư phụ. Ngươi thông minh như vậy, nếu theo lão có lẽ sẽ có thành tựu hơn nhiều, ít nhất cũng không như ta bây giờ, lăn lộn trong quân đội bao nhiêu năm trời mà vẫn không thể trà trộn vào được bên cạnh Hạ Hầu, những tin tức cơ mật quan trọng kia, không có cách nào nghe ngóng được.
Ninh Khuyết nhìn hắn, bỗng nở nụ cười, nói:
– Ai bảo ngươi không nghe ngóng được gì, chẳng phải bây giờ chúng ta biết một ngày Hạ Hầu phải đi nhà xí mấy lần sao?
– Biết mấy thứ đó thì có ích lợi gì cho kế hoạch giết chết hắn chứ.
– Có ích. – Ninh Khuyết nhìn vào mắt hắn, chân thành nói – Trên đường tới Trường An, ta đã giết một toán thích khách của Hạ Hầu, tất cả đều dựa vào tin tức ngươi cung cấp cho ta mấy năm qua.
Trác Nhĩ biết rất rõ sự đáng sợ của đội thích khách dưới trướng Hạ Hầu. Hắn hoảng hốt nhìn thiếu niên trước mặt, không hiểu sau bảy năm xa cách, đối phương rốt cuộc đã gặp được kỳ ngộ nào mà lại làm được chuyện tưởng chừng không thể ấy. Thế nhưng, hắn không nói ra nghi hoặc trong lòng, chỉ cười hỏi:
– Lần đầu giết chết người của Hạ Hầu có cảm giác ra sao?
– Rất sướng. – Ninh Khuyết nhớ lại cảm giác lúc chém ba đao ấy, chậm rãi trả lời. Đột nhiên hắn cau mày, nhìn thẳng vào gương mặt đen sạm của Trác Nhĩ: – Quan hệ của ta và ngươi nếu bị người khác phát hiện, sẽ không phải là chuyện tốt lành gì đâu.
– Thành Trường An rất lớn, không phải đi đâu cũng gặp phải kẻ thù. Hơn nữa, chắc ngươi cũng biết một điều, đối với các nhân vật lớn mà nói, người trong phủ tướng quân cũng đã chết hết rồi, làng của ta cũng bị giết sạch, vì thế ta và ngươi chính là những kẻ không hề tồn tại, tất nhiên chẳng ai thèm để ý đến bọn ta.
– Này, kể xem tại sao ngươi ��ường đường là người sai vặt trong đội thân binh của Hạ Hầu tướng quân, lại đột nhiên biến thành cái gì mà ngươi vừa kể nhỉ... à, phải rồi, tay đấm kim bài của Kim Ngư bang?
– Ta theo quan trên về kinh báo cáo, ai dè sau đó lại bị quân đội phái đi làm gián điệp. Mà bang đó không phải Kim Ngư bang gì sất, là Ngư Long bang mới đúng. Quan trên muốn ta theo dõi bang chủ của bọn ta, vì người ta nghi ngờ ông ấy có quan hệ với nước Nguyệt Luân. Ngươi cũng biết, rất nhiều vụ làm ăn của giới quý tộc, quan lại trong triều, thậm chí cả việc vận chuyển vật tư quân đội, đều phải thuê những bang phái như vậy bảo vệ và vận chuyển. Vậy nên, nếu họ câu kết với nước địch thì hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.
– Bang chủ của bọn ta? – Ninh Khuyết cau mày nhìn hắn. – Cách dùng từ này có vấn đề đấy. Nó cho thấy ngươi hết mực kính trọng vị bang chủ đại nhân kia, thậm chí còn hòa mình hoàn toàn vào họ. Tiểu Hắc Tử, ngươi hãy tỉnh táo lại đi. Tuy ta chưa từng làm gián điệp nhưng chứng kiến đã nhiều rồi, ta biết đã là kẻ nằm vùng thì không ��ược phép nảy sinh tình cảm. Một khi tình cảm xuất hiện, kết cục của hắn luôn cực kỳ bi thảm.
– Bang chủ của bọn ta là người tốt. – Trác Nhĩ cúi đầu, im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu nhìn Ninh Khuyết, chân thành nói tiếp: – Thật ra ông ấy đã biết thân phận của ta, nhưng ông ấy không hề làm bất cứ điều gì bất lợi với ta.
Ninh Khuyết định khuyên nhủ thêm vài câu nữa thì Trác Nhĩ đã giơ tay chặn lại, đoạn nói rất kiên quyết:
– Ông ấy là đại ca ta, là vị đại ca mà ta vô cùng kính trọng, ngươi đừng khuyên ta nữa. Ninh Khuyết, ta còn cầu ngươi một chuyện. Nếu tương lai chẳng may ta xảy ra điều gì, hy vọng ngươi lựa thời cơ thích hợp đem những ân tình còn lại giữa hai anh em ta giúp đỡ ông ấy.
Ninh Khuyết im lặng nhìn Trác Nhĩ. Hắn không biết trong cái bang hội lớn nhất ở kinh thành Trường An ấy đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn cảm nhận rất rõ sự chân thành và nghiêm túc từ Trác Nhĩ. Trong lòng không khỏi nảy sinh tò mò về vị bang chủ đại ca đó. Phải là một vị lão đại giang hồ như thế nào mới có thể khiến Trác Nhĩ khâm phục đến vậy, thậm chí đến mức chết rồi vẫn còn sợ chưa trả hết ân tình?
Cuối cùng, câu chuyện sau bảy năm cũng chuyển sang những việc phát sinh trong thời gian gần đây.
Trác Nhĩ nghe kể xong cuộc ám sát chấn động bên đường Bắc Sơn, bèn kinh ngạc hỏi:
– Có cơ hội tốt như vậy sao ngươi không về làm người bên cạnh công chúa? Dù giai cấp của nàng và chúng ta cách biệt quá lớn, nhưng chỉ cần ngươi thể hiện lòng mong mỏi và kính trọng như đã từng thể hiện với sư phụ ta năm xưa, trên đời này ai có thể cự tuyệt nổi ngươi?
Ninh Khuyết lắc đầu, kiên quyết nói:
– Không được, vị công chúa điện hạ đó trông có vẻ hiền đức, biết suy tính sâu xa nhưng thực ra lại vô cùng ngây thơ ngu ngốc. Đi theo nàng ta thì cái mạng nhỏ này bất cứ lúc nào cũng có khả năng ô hô ai tai.
Hai bên tạm biệt nhau, Ninh Khuyết và Tang Tang rời đi trước một bước, lại bắt đầu quá trình vừa đi vừa hỏi đường. Mắt thấy sắp tới một khách sạn trong khu phường thị, trời bỗng đổ mưa.
Phụp một tiếng, chiếc ô lớn như đóa sen đen nở rộ trên đầu hai người, che hết những giọt mưa rơi rắc xuống đầy trời. Tang Tang dùng cả hai tay nắm chặt lấy cán ô, nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghi hoặc hỏi:
– Tại sao ngươi cứ luôn cho rằng công chúa là đồ ngu ngốc? Thật ra nàng rất không tệ mà.
– Rất không tệ ư... – Ninh Khuyết nhìn con đường trong mưa trước mặt, hắn chậm rãi lắc ��ầu.
Đường Chu Tước chạy thẳng đến cửa Bắc Hoàng cung, vốn có màu xám, giờ bị nước mưa thấm đầy đã chuyển thành đen. Ninh Khuyết cùng Tang Tang đứng bên đường nhìn lại, cảm thấy như đang ngắm một chiếc đai gấm vừa dài, vừa thẳng, vừa đen đeo trên ngực tòa thành Trường An bao la hùng vĩ. Một vẻ đẹp trang nghiêm nhưng lại khiến người ta khiếp sợ, đặc biệt là hình ảnh chu tước khắc trên những phiến đá giữa ngự đạo. Đôi mắt không giận mà uy nghiêm ấy đang chằm chằm nhìn họ, như muốn thoát khỏi phiến đá bay lên để lập tức giết người.
Dưới tán ô, hai chủ tớ đồng thời cảm nhận được luồng sát ý cổ xưa, uy nghiêm ùa đến. Nỗi sợ hãi từ sâu thẳm tâm hồn cứ điên cuồng trào dâng, khiến hai đôi bàn tay đang nắm chặt bỗng trở nên lạnh ngắt, đôi chân cũng biến thành cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Họ cứ đứng sững như trời trồng dưới tán ô không biết bao lâu, mãi đến khi gió tan mưa tạnh, ánh nắng lại nhuộm vàng con đường, bốn phía đầy người qua kẻ lại ồn ào mới giật mình bừng tỉnh.
Cẩn thận nhìn kỹ lại m��t lần nữa, bức họa chu tước khắc trên phiến đá giữa ngự đạo chẳng hề xuất hiện điều gì kỳ lạ. Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, kính mời quý độc giả tìm đọc tại nơi đã công bố.