(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 36: Quyển 1 - Chương 36
Dù Vũ Lâm quân đã thiết lập giới nghiêm phong tỏa ngõ Bốn Mươi Bảy, nhưng dòng người dân Trường An hiếu kỳ vẫn vây kín càng lúc càng đông. Họ hồn nhiên chẳng bận tâm đến những hạt mưa lạnh giá đang xối xả làm ướt đẫm thân mình, mỗi người một vẻ: hoặc căng thẳng, bất an, hoặc hưng phấn, tiếc nuối. Ai nấy đều xôn xao suy đoán rốt cuộc ngọn nguồn sự việc là gì.
Ninh Khuyết cầm ô đứng cách đám đông một khoảng, vẻ mặt hắn hết sức bình tĩnh, ánh mắt chăm chú như muốn khắc sâu mãi mãi hình ảnh khuôn mặt đen đúa ấy vào trong tâm trí mình.
Bảy năm trước, khi gặp nhau ở Mân Sơn, khuôn mặt ấy đã đen sạm đến vậy rồi. Đen hơn cả đáy nồi, đen hơn cả Tang Tang, đen hơn cả màn đêm giao thừa. Sau bảy năm, chỉ khác một điều là thằng nhóc đen ngày nào đã biến thành một chàng trai đen sạm. Thời gian đã khiến khuôn mặt ấy trở nên có chút xa lạ, vì thế, trong những giây phút cuối cùng này, Ninh Khuyết phải nhìn thật kỹ, nhớ thật kỹ, khắc cốt ghi tâm.
Trác Nhĩ bị Vũ Lâm quân khiêng khỏi ngõ Bốn Mươi Bảy, đôi mắt nhắm nghiền của gã đã vĩnh viễn không thể mở ra. Dân chúng xung quanh cũng dần tản đi, Ninh Khuyết và Tang Tang tựa vào nhau dưới ô, chậm rãi bước về. Bề ngoài hắn trông rất bình tĩnh, nhưng Tang Tang cảm nhận rõ rệt sự chết lặng trong đôi mắt hắn, tựa như một cái xác không hồn.
Sau khi đóng cửa xong xuôi, Ninh Khuyết ngồi xuống ghế. Hắn im lặng rất lâu rồi mới khẽ nói:
– T���i nay ăn mì.
– Được. – Tang Tang đáp lời nhanh như chớp, nàng vội ném sách cùng hộp son phấn sang một bên rồi chạy xuống nhà sau.
Ăn xong bát mì được Tang Tang cố ý bỏ thêm ba quả trứng rán, Ninh Khuyết dường như đã hoàn toàn bình tâm trở lại. Thậm chí, lúc buông đũa, hắn còn nói đùa với nàng mấy câu, nhưng tiếng cười nghe sao mà khô khan gượng gạo.
Khuya, lúc mưa tạnh, người đã ngủ yên. Ninh Khuyết bước ra khỏi cửa, nhìn quanh quất một hồi, xác định không còn kẻ nào ẩn nấp theo dõi trong đêm, hắn mới thong thả đi tới bức tường hồi chiều rồi ngồi xuống. Đưa tay vuốt từ từ lên mặt tường, hắn chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo ẩm ướt, cái cảm giác ấm áp từ cơ thể gã kia đã tan biến từ lâu. Hắn không biết gã trọng thương sắp chết còn cố chạy đến đây làm gì, muốn nói cho hắn biết điều gì, đã phải chờ đợi dưới cơn mưa lạnh giá bao lâu, và đã suy nghĩ những gì trong suốt thời gian đó...
Lúc bàn tay mò đến một viên gạch, nó chợt khựng lại. Ở góc viên gạch đó, có một vết máu cũ rất nhạt, ngoài ra còn có những vết nứt rất nhỏ ở chỗ tiếp giáp. Nếu không dùng tay sờ tỉ mỉ, sẽ rất khó phát hiện ra.
Quay về cửa hàng, Ninh Khuyết đưa mấy tấm giấy dầu mỏng dính cho Tang Tang, dặn nàng phải cất giữ thật kỹ. Sau đó, hắn làm một chuyện vô cùng hiếm có: tự đun nước rửa chân rồi chui vào trong đống chăn đệm lạnh ngắt. Và cũng như những lần trước, Tang Tang chui vào theo, nàng nằm quay lưng về phía đầu giường bên kia, thân hình co lại như một chú chuột con.
– Bảy năm trước, ta và hắn ở cạnh nhau hơn mười ngày, sau đó lão sư phụ quỷ quái chết tiệt mang hắn đi, mấy chuyện này ngươi không nhớ đâu. Mấy năm nay hắn theo lão quỷ kia mà chẳng học được gì, đến bây giờ cũng chỉ làm gián điệp cho Bộ Quân, cuộc sống rõ ràng chẳng tốt đẹp, thành công gì cho cam. Dù vẫn liên lạc qua thư nhưng xa cách bảy năm mới gặp lại, ta thực sự không biết giờ đây hắn đã trở thành con người thế nào. Nếu bảo tình cảm giữa ta và hắn vô cùng sâu đậm thì thật quá giả dối. Nói đúng ra, giữa ta và hắn chủ yếu là quan hệ lợi dụng lẫn nhau... Không, chính xác là ta lợi d��ng hắn để dò la tin tức của Hạ Hầu. Nhưng giờ đây hắn cứ thế mà bỏ mạng, chẳng phải quá phiền phức sao? Chuyện thôn hắn bị giết sạch sẽ chỉ còn mình ta biết chân tướng – à, tất nhiên là ta không tính ngươi vào rồi – chẳng phải chuyện đó sẽ rơi xuống đầu ta sao? Nhưng giờ đây lưng ta đã gánh theo một đống phiền toái, còn hơi sức tâm tư đâu mà lo toan nữa?
Tang Tang biết hắn đang cần phát tiết tâm trạng hoặc tự thuyết phục bản thân, nên nàng không đáp lời mà chỉ im lặng lắng nghe, rồi dần dần rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Ninh Khuyết không sao ngủ được. Hắn chăm chăm nhìn vệt nước thấm qua góc nhà, rồi đột nhiên bật dậy, khoác áo ra sân sau. Hắn rút ba thanh đao cũ từ trong đống củi, ngồi xuống cạnh bờ giếng, cắm đầu mài đao.
Mài đao xong vẫn chưa thấy buồn ngủ, hắn vào trong nhà đốt đèn, đổ nước mài mực, nhúng bút. Tùy tiện vớ lấy một tờ giấy, trải ra, hắn vung bút lên khiến mực vẩy như cơn mưa buổi ban ngày, rồi viết mấy dòng:
“Ngẫm về sao quá ăn năn, khóc thương bạn cũ nát tan cõi lòng. Tim gan rứt quặn từng cơn, lòng đau như cắt biết nên làm gì. Không về kịp gặp người xưa, càng thương càng giận xót xa phận mình. Cầm thư sao thấy nghẹn ngào, nhớ thương bạn cũ nơi nào đau thay. Tiểu Ninh Tử khấu đầu.”
Ninh Khuyết vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt tĩnh lặng, hoàn toàn đối lập với những dòng chữ đau đớn xé lòng trên giấy. Tang Tang không biết đã thức dậy từ lúc nào, cô thị nữ nhỏ khoác tấm áo mỏng đứng bên hắn, yên lặng nhìn những con chữ trên giấy rồi nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.
– Những chữ này do một vị tiền nhân viết, ta chỉ phỏng theo thôi. – Ninh Khuyết giải thích. – Năm đó, phần mộ tổ tiên của vị tiền nhân này bị quật phá, dù sau đó được sửa sang lại ngay nhưng ông ta không thể về kịp. Vì thế mới đau buồn mà viết nên mấy câu này.
Tang Tang gật gật đầu, nhưng vẻ hoang mang trong mắt cho thấy nàng vẫn chưa hiểu cho lắm. Ninh Khuyết mỉm cười, cũng không giải thích thêm. Hắn từng viết bức thư pháp nổi tiếng này không dưới mười bận, nhưng chỉ tối nay hắn mới thực sự hiểu thế nào là nỗi đau tan nát tim gan, thế nào l�� cảm giác khiến người ta đứng trước lá thư mà nghẹn ngào không nói nên lời.
Sáng hôm sau, mưa ngừng rơi.
Vầng mặt trời được cơn mưa gột rửa trở nên rực rỡ khác thường, ánh nắng chiếu xuống ngõ Bốn Mươi Bảy yên tĩnh, nhuộm vàng nóc nhà, mái hiên, thậm chí cả những đoạn tường xám xịt. Cánh cửa Lão Bút Trai rộng mở, Ninh Khuyết ngồi trên ghế, tay cầm cuốn sách đọc chơi, thỉnh thoảng hắn lại nhăn trán hoặc cười cười, tiện tay nâng bình trà lên uống một ngụm.
Giữa cuốn sách kẹp một tấm giấy dầu mỏng, những chữ viết không hề bị nước mưa làm nhòe đi, hiện lên rõ ràng từng nét. Ninh Khuyết không đọc sách, hắn đang chăm chú nhìn tờ giấy này.
Tờ giấy được Trác Nhĩ nhét vào trong tường trước khi chết, phía trên có ghi tên một số người cùng sở thích, thói quen, và hành tung của họ. Ninh Khuyết không biết liệu tờ giấy này và cái chết của Trác Nhĩ có liên quan gì với nhau hay không, nhưng hắn biết một điều: nếu muốn cái chết của Trác Nhĩ có ý nghĩa, hoặc nếu gã có thể vui vẻ được chút nào đó sau khi chết, thì Ninh Khuyết cần phải làm điều gì đó.
Trên giấy, cái tên đầu tiên là Trương Di Kỳ.
Trương Di Kỳ là ngự sử tùy tùng của Ngự Sử đài, phụ trách giám sát trăm quan, vạch tội kẻ không tuân pháp luật. Năm xưa, khi còn giữ chức ngự sử giám sát, Trương ngự sử này từng tham gia điều tra xử lý vụ án tướng quân Lâm Quang Xa phản quốc. Và lúc lão ngồi ghế chủ bộ Ngự Sử đài, lại là một trong những quan viên chịu trách nhiệm điều tra vụ án thôn làng bị xóa sổ gần biên giới nước Yến.
Mười ba năm, từ tòng chính bát phẩm thăng lên tòng lục phẩm, không thể nói là con đường làm quan suôn sẻ thuận lợi. Nhưng Ninh Khuyết không bận tâm đến điều đó, hắn chỉ quan tâm chuyện lão đã nhúng tay vào cả hai vụ án năm xưa. Đại tướng quân Hạ Hầu có thể mượn cớ giết người, có thể thoát thân khỏi vũng nước đục sau khi giết cả thôn, rõ ràng lão đã phát huy hết thảy những gì mà một ngự sử có thể làm được.
Đã như thế, lão hãy chết đi!
Bản dịch này được thực hiện và sở hữu độc quyền bởi truyen.free.