(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 46: Quyển 1 - Chương 46
Khuya, Ninh Khuyết nằm yên trên giường, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà, lòng thầm nhủ nếu Tiểu Hắc Từ còn sống thì thật tốt, khi đó Tang Tang không cần mạo hiểm đi theo dõi phủ họ Trương.
Những điều Ninh Khuyết tổng kết lại sau vụ ám sát này chẳng có gì nhiều nhặn. Chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy, việc ám sát một vị quan văn già không có hộ vệ bên cạnh trở nên quá đỗi đơn giản. Ngay khi cây đinh găm vào sọ Trương Di Kỳ, tính mạng của lão ta đã chắc chắn kết thúc, hoàn toàn không còn khả năng sống sót để gây bất lợi cho hắn. Những hành động sau đó chỉ nhằm đảm bảo sự việc sẽ diễn biến theo chiều hướng êm xuôi nhất, như Ninh Khuyết từng giải thích với Tang Tang, triều đình sẽ thích một vị ngự sử đại nhân chết vì tai nạn giao thông hơn là chết trên bụng kỹ nữ rất nhiều.
Khi giết người, có cảm giác gì ư? Chẳng có ấn tượng gì đáng kể. Cuộc đời hắn khởi đầu bằng một trận mưu sát, trưởng thành qua vô số lần mưu sát. Hắn đã giết quá nhiều người, phương pháp giết người lại càng đa dạng, và phương pháp sử dụng ngày hôm nay thậm chí còn chưa phải tàn nhẫn hay đẫm máu nhất. Giết người xong, có xuất hiện cảm giác ghê tởm, buồn nôn, hay thậm chí sợ hãi bị ma ám không ư? Nếu là một gã thư sinh ngày ngày đắm mình trong thơ phú văn chương, có lẽ cảm giác ấy sẽ xuất hiện. Còn với hắn, tuy sắp tham gia kỳ thi vào thư viện, nhưng suy cho cùng, xương cốt hắn không phải là xương cốt của đám thư sinh.
Hắn là thợ săn giết lão thợ săn, là mã tặc giết mã tặc, là kẻ sinh ra là để giết người!
Nhưng hôm nay, kẻ bị Ninh Khuyết giết lại là một quan lớn của Đại Đường, một mục tiêu báo thù đã nung nấu bao nhiêu năm nay. Trong đầu hắn bất chợt hiện lên hình ảnh phủ tướng quân đẫm máu chảy tràn khắp nơi, cùng hai cái xác mở mắt trừng trừng của người quản gia già và thằng nhóc bạn hắn. Ninh Khuyết nở nụ cười hài lòng, nỗi uất ức khó chịu tích tụ trong lòng dường như đã vơi đi một phần.
Ở đầu giường, Tang Tang cũng mỉm cười vui vẻ. Nàng biết tâm trạng của Ninh Khuyết đang rất tốt. Trong lòng, nàng thầm quyết định, đợi sau khi thiếu gia giết hết tất cả kẻ thù, bao gồm cả vị tướng quân Hạ Hầu kia, nàng sẽ đưa cái hộp vẫn giấu kín dưới hốc giường cho hắn. Có lẽ Ninh Khuyết sẽ thích lắm.
Trong chiếc hộp ấy là vài tờ giấy mà Ninh Khuyết thỉnh thoảng vứt đi trong mấy năm qua. Tờ mới nhất là bức Tang Loạn Thiếp hắn viết trong đêm Trác Nhĩ qua đời. Hắn không thèm để ý, nhưng Tang Tang lại thấy chúng rất tuyệt, vì thế, mỗi khi hắn vứt chúng cùng đống rác rưởi, nàng lại len lén nhặt về cất đi.
Sau một lúc im lặng rất lâu, Ninh Khuyết bỗng thở dài, nói với giọng tiếc nuối: – Tối qua nghe ngươi đọc bài thơ kia thấy cũng ổn, nhưng hôm nay đem ngâm nga trước mặt lão già đó ta cứ thấy nó kỳ kỳ thế nào ấy, nghĩ kỹ lại quả thật hơi ngớ ngẩn.
Bài thơ đó dĩ nhiên là bài “Ta từ nơi nào đó đến lấy mạng của ngươi”. Vần nhịp lặp lại đơn điệu, cố giả bộ cao thâm, câu từ thô kệch ngớ ngẩn, quả thật còn chẳng bằng đồng dao của trẻ con. Có điều, tài hoa trong lĩnh vực văn học của hai chủ tớ đều quá nghèo nàn, nên lúc sáng tác mới có tư tưởng giống như bốn đại thi hào "thơ con cóc".
– Ta sẽ sửa lại. – Tang Tang tự tin đáp – Thiếu gia định bao giờ sẽ giết người thứ hai? Cho ta một thời điểm cụ thể đi, ta đảm bảo sẽ sửa kịp.
Cho thời hạn để sửa thơ? Sao nghe cứ như nhà xuất bản và đại thi hào đang bàn về dự án ra lò một tác phẩm trường thiên vĩ đại vậy? Ninh Khuyết thầm nghĩ rồi mỉm cười: – Không cần nóng vội, hai cái tên còn lại trên tờ giấy có chút phiền phức nho nhỏ nên ta chưa muốn ra tay trong thời gian tới, đợi vụ việc của Trương Di Kỳ lắng hẳn xuống rồi tính sau, hơn nữa ta cũng phải chuẩn bị cho kỳ thi vào thư viện.
– Lúc ở Vị Thành, thiếu gia vẫn lo mấy lão gia hỏa đó sẽ chết già trước khi ngươi kịp báo thù cơ mà?
– Ta nghĩ đã kiên nhẫn chờ đợi được mười mấy năm rồi thì ông trời không nỡ keo kiệt mười mấy ngày đâu.
Báo thù là một công trình tổng hợp gồm nhiều hạng mục, nhất là khi kẻ báo thù chỉ là một nhân vật nhỏ bé còn mục tiêu lại là những nhân vật lớn ở tầng lớp thượng lưu của đế quốc, thì công trình đó càng phức tạp đến không thể tưởng tượng nổi.
Ninh Khuyết không có được sự may mắn của vị bá tước nọ, cũng chẳng có sự nhẫn nại của vị thái giám kia, vậy nên hắn càng phải cẩn trọng hơn.
Sau khi an vị trong ngõ 47 suốt hai ngày, Ninh Khuyết bèn vào thành dò la những sự kiện nổi bật xảy ra gần đây. Quả nhiên, cái chết của ngự sử Trương Di Kỳ không gây ra quá nhiều sóng gió, tuy nhiên vẫn khiến dân chúng trong thành hết sức tò mò. Câu chuyện xảy ra bên cửa lách thanh lâu nảy sinh vô số phiên bản khác nhau, nhưng đại bộ phận giới phân tích tin tức vỉa hè đều có khuynh hướng cho rằng cái chết của vị ngự sử đại nhân có mối liên hệ rất lớn với tính sợ vợ của ông ta.
Đúng như Ninh Khuyết từng dự đoán, vị ngự sử phu nhân hung hãn vẫn ngày ngày đến nha môn phủ Trường An làm ầm ĩ, nhưng Hồng Tụ Chiêu thì chỉ tạm ngừng kinh doanh một ngày rồi mở cửa lại ngay. Tuy triều đình chưa đưa ra kết luận chính thức về vụ án, nhưng cơ bản vẫn nhận định cái chết của Trương Di Kỳ không có gì khuất tất.
Sang đến ngày thứ ba, Ninh Khuyết biết mình cần phải tới Hồng Tụ Chiêu một chuyến, nếu biểu hiện bất cứ điều gì khác thường so với trước đây, hẳn Tiểu Thảo và đám cô nương sẽ sinh nghi.
Lần này, hắn quyết định dẫn Tang Tang đi cùng. Tang Tang búi cao tóc giấu vào trong mũ, mặc bộ quần áo trước đây của Ninh Khuyết. Với khuôn mặt nhỏ nhắn đen đúa không hề trang điểm, quả nhiên nàng trông giống hệt một thằng nhỏ theo hầu bình thường nhất.
– Hôm nay không có mưa, việc gì phải mang theo thứ làm người ta chú ý thế kia? – Ninh Khuyết chỉ vào cái ô đen sau lưng nàng nói.
Tang Tang lắc đầu, tỏ ra hết sức kiên định. Ninh Khuyết cũng không khuyên bảo thêm. Hắn biết nàng lo sợ cái chết của Trương Di Kỳ có thể gây ra những dư âm bất thường, và việc mang theo chiếc ô sẽ đảm bảo thêm sự an toàn cho cả hai.
Nhưng hắn không ngờ, vừa đóng cửa Lão Bút Trai xong, hai chủ tớ đã bị một đám người chặn lại.
Đám người này toàn là những gã đàn ông to lớn, lực lưỡng. Trong tiết trời lành lạnh của mùa xuân mà kẻ nào kẻ nấy cũng chỉ mặc độc chiếc áo đơn mỏng. Vạt áo phanh ra để lộ bộ ngực rắn chắc, lông lá, như một lời tuyên bố sự uy vũ của chủ nhân. Hai gã nha dịch của phủ Trường An đứng dưới tán cây xa xa thấy vậy vẫn không hề phản ứng. Từ thái độ đó, dễ dàng đoán ra hành động của đám người này nhận được sự đồng tình ngầm từ quan phủ.
Tang Tang lộ rõ vẻ cảnh giác, vô thức đưa tay phải về phía sau nắm lấy cán ô. Ngược lại, Ninh Khuyết không hề khẩn trương. Hắn nhìn hai gã nha dịch đứng đằng xa, thấy đối phương không mang theo xích sắt còng tay như thường lệ, liền đoán ra lai lịch của đám người này ngay lập tức.
Thủ lĩnh của đám người ước chừng khoảng trên dưới ba mươi tuổi. Hắn không mở miệng chửi mắng té tát rồi ra lệnh đám đàn em xông vào Lão Bút Trai đập phá cướp bóc như Ninh Khuyết tưởng tượng, mà ôm quyền hành lễ hết sức lễ độ, rồi trầm tĩnh nói: – Ngươi chính là ông chủ nhỏ kia đúng không? Mấy hôm trước ta đã tới một lần nhưng đáng tiếc ngươi không có nhà. Ta có một số việc muốn thảo luận với ngươi.
Ninh Khuyết quay đầu định hỏi Tang Tang, chợt nhớ ra nàng từng đề cập chuyện này rồi. Hắn bèn nhìn gã đàn ông kia, điềm đạm hỏi: – Không biết đại ca có gì chỉ bảo?
– Ta nghĩ ông chủ biết trong ngõ 47 hiện nay chỉ còn một mình cửa hàng của ngươi mở cửa. – Gã đàn ông đàm phán cực kỳ trực tiếp – Ta sẽ dùng hai trăm lượng bạc mua đứt quyền kinh doanh cửa hàng. Ngươi cứ tự đi tìm chỗ khác mà thuê lại. Trong quá trình đó, nếu phát sinh tổn thất gì, ngươi cứ việc trình bày. Nếu hợp lý, chúng ta sẽ chấp nhận bồi thường. Mà ta chỉ có một yêu cầu duy nhất, là mời ngươi dọn đi ngay lập tức.
Những điều kiện hắn đưa ra quả thực rất không tệ. Ninh Khuyết cảm khái nhìn đám đàn ông trước mặt, lòng thầm nghĩ, thành Trường An quả không hổ là mảnh đất giàu có, màu mỡ dưới chân thiên tử, ngay cả việc phá dỡ mặt bằng cũng chịu chi thật bạo tay.
Quyền sở hữu trí tuệ của bản dịch này thuộc về trang truyen.free.