(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 5: Quyển 1 - Chương 5
Đại Đường sở dĩ là Đại Đường, chính bởi những nguyên nhân đơn giản nhưng lại đầy sức mạnh ấy.
Ninh Khuyết không phải là một người Đường điển hình. Bình thường trên chiến trường, hắn tỏ ra không đủ dũng cảm, càng không có tư tưởng "mười tám năm sau lại là một hảo hán" hay mang theo hình ảnh quê nhà bị đốt cháy trong tâm trí để biến thành sức mạnh xung phong. Dù cho hắn có sống thêm hai mươi năm ở Vị Thành, e rằng cũng chẳng thể nào trở thành nhân vật chính trong những vở kịch kiểu như đứa trẻ ăn xin thành tướng quân lừng lẫy mà dân gian vẫn thường yêu thích.
Nhưng ngày tháng hắn ở trong quân đội khá dài, đủ dài để nắm bắt được những tính cách đáng quý hoặc đáng sợ của người Đường trong thời đại này. Vì thế, khi phát hiện ra những vết tên trên đội xe của công chúa, hắn liền lập tức suy luận ra một vấn đề khiến người ta phải đau đầu: vị Thiền Vu vừa lên kế nhiệm trên thảo nguyên kia dám có gan đuổi giết công chúa Đại Đường, vậy thì hoặc là hắn đã phát điên, hoặc là hắn đã cấu kết với một nhân vật lớn trong nội bộ đế quốc, nhận được lời đảm bảo rằng hành động mưu sát này sẽ không bị đế quốc truy cứu hay trả thù.
– Hiện giờ, Tứ công chúa đã tiến vào lãnh thổ đế quốc – Vị Thành – nhưng nàng vẫn không muốn để lộ thân phận, tại sao? Bởi nàng không đủ tin tưởng. Có thể nàng tin bệ hạ, nhưng chắc chắn không tin đám quần thần của ngư��i như tướng quân ngài, hay đám binh lính biên phòng như chúng ta, thậm chí không tin tất cả triều đình.
– Bởi nàng hiểu rõ một điều, nếu không có cái gật đầu của một nhân vật lớn nào đó trong thành Trường An, không một kẻ man di nào trên thảo nguyên dám ra tay. Kẻ có thể đảm bảo an toàn cho đám người man, thậm chí nhận được tín nhiệm của Thiền Vu, những nhân vật như thế nhiều lắm cũng không quá bốn người, và tất cả đều là những kẻ chúng ta không đủ tư cách trêu chọc.
– Cuộc tranh đấu trong thượng tầng đế quốc, ngay cả tướng quân ngài còn chỉ dám đứng từ xa mà ngắm, nói gì đến một kẻ nhỏ bé như thuộc hạ? – Ninh Khuyết di di gót chân trên đất bùn, thấp giọng nói tiếp: – Quãng đường sắp tới chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, mà kẻ như thuộc hạ cùng lắm cũng chỉ đối phó được với bốn năm tên, tham gia vào cũng chẳng được tích sự gì.
– Thêm một kẻ như thuộc hạ vào đội ngũ hộ tống công chúa, cũng chỉ khiến con đường núi nhiều thêm một xác chết, và Vị Thành mất đi một tiểu binh lương thiện biết tuân thủ kỷ luật, có thể ở lại lâu dài. Tướng quân đại nhân, ngài biến thuộc hạ thành nguyên khí trong trời đất hoàn toàn chẳng có tác dụng gì, xét đi xét lại cũng chẳng thấy có chỗ nào tốt đẹp cả.
Mã Sĩ Tương nhìn gã thiếu niên đang làm bộ khiêm tốn trước mặt, nửa cười nửa không nói:
– Ngươi so sánh mình với nguyên khí trong trời đất ư? Ta nên coi đây là khiêm tốn hay khoe khoang đây? Nếu ngươi thật sự muốn ta thu hồi quân lệnh này, tốt nhất hãy tự ví mình với một cái rắm, nghe ra còn dễ lọt tai hơn nhiều.
Ninh Khuyết cười cười, đáp:
– Bởi sắp được làm học sinh thư viện, nên lời nói cũng cần lịch sự, tao nhã hơn một chút ấy mà.
Mã Sĩ Tương cũng không tiếp tục đùa cợt với thằng nhóc này nữa. Hắn yên lặng một lát rồi bình tĩnh giải thích:
– Bảo ngươi làm dẫn đường cho đội xe công chúa, thật ra chủ yếu cũng là vì chuyện này. Chiến công của ngươi quả thật đã đủ, vòng sơ tuyển cũng đã vượt qua, ta nhờ quan trên viết thư tiến cử ngươi, quân bộ cũng đã có hồi đáp, nhưng chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ đơn giản như vậy là có thể vào thư viện sao?
– Dù sao thì ngươi cũng chết dí quá lâu ở nơi biên cương này, nên mặc dù có nghe được đôi điều về thư viện, nhưng ngươi tuyệt đối không biết đó là loại địa phương nào đâu.
Vẻ mặt Mã Sĩ Tương đầy ngưng trọng:
– Trong suy nghĩ của người Đại Đường, thư viện là nơi cao quý, thần thánh không thể xâm phạm. Có xác nhận của quân bộ trong tay chỉ đảm bảo cho ngươi tư cách dự thi vào thư viện, còn thực sự muốn bước qua ngưỡng cửa đó, ngươi ít nhất phải có được chứng nhận của ba cơ quan.
– Những cơ quan thế này sao thèm để mắt đến thư tiến cử của những nhân vật như chúng ta? Dù quân bộ có xác nhận cũng chẳng thêm bao nhiêu sức nặng. Chỉ cần bọn họ muốn, lúc nào cũng có thể kéo dài thời gian thi vào thư viện của ngươi thêm vài năm nữa. Suốt mấy chục năm qua, chuyện này đã trở thành thông lệ.
Ngoại trừ những học sinh do các tiên sinh trong thư viện tự tay thu nhận từ dân gian, toàn bộ thí sinh do triều đình tiến cử đều phải dùng rất nhiều tiền bạc để khơi thông con đường. Đã không biết bao nhiêu gia đình giàu có đang yên vui, chỉ vì cuộc thi này mà rơi vào cảnh táng gia bại sản.
– Ta biết trong hai năm qua tại Vị Thành, ngươi cũng gom góp được ít tiền, nhưng chẳng lẽ ngươi cho rằng có thể nhét vừa miệng đám người đó chỉ bằng vài trăm lượng bạc?
Ninh Khuyết gãi gãi đầu, cảm khái nói:
– Trước đây cũng chưa ai nói cho thuộc hạ nghe những chuyện này.
– Bởi vì giờ đây đã có biện pháp giải quyết, nên tất nhiên không cần phải nói cho ngươi nữa. – Mã Sĩ Tương nhìn hắn nói: – Chỉ cần trên đường đi ngươi lập được công lao, lọt vào mắt xanh của một quý nhân, thậm chí chỉ cần nàng nhớ được tên ngươi, thì khi đến nơi, bằng một lời nói của bất kỳ vị quản sự nào trong phủ công chúa, kẻ nào trong nha môn dám to gan lấy tiền của ngươi?
– Nói vậy chẳng khác nào thuộc hạ phải dùng tính mạng đánh cược một ván để đổi lấy cơ hội vào thư viện? Hình như ván cược này chẳng có gì đáng chơi cả. – Ninh Khuyết lại vò đầu bứt tai.
Mã Sĩ Tương hung dữ trừng mắt với hắn, trách mắng:
– Hồ đồ! Khốn kiếp! Trên đời không biết có bao nhiêu kẻ hận không thể bán mẹ giết cha để đổi lấy cơ hội vào thư viện, vậy mà ngươi cùng lắm chỉ phải đối mặt với chút ít nguy hiểm lại không chịu làm!
Một lát sau, với vẻ mặt đã hòa nhã trở lại, hắn lại tiếp tục thuyết phục:
– Theo ta phân tích, hẳn Công chúa điện hạ cũng biết hành tung của nàng không phải điều bí mật. Ngươi đoán được thân phận nàng, cả Vị Thành cũng đoán được, vậy kẻ thù của nàng trong đế quốc lẽ nào lại không đoán được? Nhưng nàng vẫn kiên quyết lên đường như bình thường, điều đó chứng tỏ phía trước chắc chắn có người tiếp ứng. Nhiệm vụ của ngươi đơn giản là dẫn nàng đi bằng lối tắt trong núi, nhanh chóng hội ngộ với những người đó, sao lại nói là đánh bạc với tính mạng chứ?
Ninh Khuyết cúi đầu im lặng, liên tục phân tích lợi hại được mất.
Mã Sĩ Tương nhìn vẻ mặt hắn, nghĩ đến tính cách quái dị thường ngày vẫn khiến người ta sôi máu của gã thiếu niên trước mặt, biết rằng nếu không lộ ra một vài lợi ích rõ ràng thì rất khó thuyết phục đối phương chấp nhận mạo hiểm. Hắn không khỏi thở dài một tiếng, hạ giọng nói:
– Trong đội ngũ của Điện hạ có một vị lão nhân họ Lữ, nghe nói là người tu hành thuộc Nam môn Hạo Thiên đạo.
Nghe thấy câu này, Ninh Khuyết ngẩng phắt đầu, đôi mắt vốn bình tĩnh mà giảo hoạt bỗng nhiên sáng rực.
Mã Sĩ Tương lắc đầu cảm khái nói:
– Ngươi đúng là thằng nhãi xấu xa của Vị Thành mà! Đám đại gia ta bị ngươi dỗ ngon dỗ ngọt, lấy lòng hết cả; binh sĩ trong doanh thì kẻ đến người đi, ngay cả cửa hàng bán thịt phía đông thành cũng đã thay hai đời ông chủ, vậy mà tên nhóc ngươi vẫn luôn là kẻ được sủng ái nhất ở cái trại thổ phỉ này.
Hắn vuốt tóc Ninh Khuyết, nhìn gã đầy vẻ nuông chiều nói:
– Nhớ năm xưa, khi Nhâm tướng quân còn chưa bị bệnh mất, chúng ta định cấp cho ngươi quân tịch. Mùa thu ngay sau đó, đám gia hỏa đi lên thảo nguyên kiếm củi bị đám người man di vây khốn suýt chết, may nhờ cả vào bọn ngươi mới chạy thoát. Thế nên, toàn bộ mọi người trong Vị Thành quyết định phải thưởng ngươi thật tốt, thậm chí nếu ngươi có muốn làm quan ở đô thành, mọi người cũng sẽ góp hết tiền để giúp ngươi thực hiện đi��u đó.
Vị tướng quân đầu đã điểm bạc chuyển đề tài, khổ sở nói:
– Ai ngờ được ngươi lại muốn học phép của thế ngoại, đúng là bó tay. Tìm hết người trong Vị Thành, thậm chí trong cả bảy thành trại quanh đây cũng không kiếm được cho ngươi một vị sư phụ. Bọn ta đành trơ mắt nhìn ngươi lật giở quyển "Thái Thượng Cảm Ứng Thiên" đến nát nhừ mà không có biện pháp giúp đỡ.
– Nhưng giờ đây đã có cơ hội!
Ánh mắt Mã Sĩ Tương trở nên sắc bén:
– Bất kể là thư viện hay vị lão nhân họ Lữ kia, ngươi phải nắm lấy, nhất định phải nắm lấy.
Ninh Khuyết im lặng rất lâu, rồi cúi đầu nhẹ nhàng thở dài:
– Thật ra… đâu đó vẫn còn lưu luyến…
Ngoài trời đã bắt đầu sáng, Mã Sĩ Tương nhìn gã rồi nói:
– Vị Thành quá nhỏ bé. Ngươi nên tới đô thành Trường An để ngắm nhìn thế giới rộng lớn bên ngoài. Mặc dù ở đó có rất nhiều rồng hung hổ dữ, nhưng một con nghé non mới sinh như ngươi thì biết sợ là gì?
– Ít nhất, nơi đó không chỉ có duy nhất một quyển "Thái Thượng Cảm Ứng Thiên" rách nát.
Bản biên tập này là thành quả của truyen.free, không chia sẻ hay sử dụng khi chưa có sự đồng ý.