(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 51: Quyển 1 - Chương 51
Thôi Đắc Lộc nhìn bóng lưng người trung niên, lạnh lùng nói:
– Ta biết ngươi dựa vào cái gì, chẳng phải mấy người Thường tam, Tề tứ, Lưu ngũ, Phí lục, Trần thất đó sao? Ta biết ngươi có thể đánh đấm, những huynh đệ đó của ngươi cũng là tay gớm ghê, nhưng ngươi chớ quên Thường tam, Phí lục là giáo úy Vũ Lâm quân; Lưu ngũ là đầu mục Kiêu Kị doanh; Trần thất là thị vệ lâu năm trong cung. Các nhân vật lớn chỉ cần khẽ động ngón tay cũng đủ sức đẩy ngươi xuống mười tám tầng địa ngục, trọn đời không thể ngóc đầu lên.
Người trung niên bỗng xoay người, nhíu mày nhìn lão.
– Mấy năm nay các ngươi đã chết không ít huynh đệ giỏi võ, ngoại trừ mấy gã vô dụng như Tề tứ chẳng hạn thì ngươi cũng chỉ trông cậy vào từng ấy người. Nhưng ngươi chẳng lẽ không biết quyền lực trong tay các nhân vật lớn ư? Họ chỉ cần một câu nói, một tờ công văn là dễ dàng khóa chân những tay chân cốt cán nhất của ngươi trong quân doanh. Đám đầu trộm đuôi cướp trong thành Trường An bị ngươi chèn ép mười mấy năm nay, nếu biết tin này ta nghĩ chúng sẽ thừa cơ xông tới xâu xé ngươi cho hả dạ, đúng chứ?
Người trung niên im lặng, vẻ mặt càng lúc càng bình thản, hắn tiếp tục bước về phía cửa.
Thôi Đắc Lộc cười nhạt:
– Lão Triều Xuân Phong đình, bàn tay ngươi vươn dài quá mức rồi, tới tận trong triều cơ đấy. Bây giờ ngươi nhìn đâu cũng thấy địch, ta rất muốn xem ai còn có thể tha thứ cho ngươi!
Người trung niên đặt tay phải lên cửa phòng, hắn im lặng một lúc mới nói:
– Chỉ cần ông trời còn dung ta thì ta còn sống khỏe.
Cuộc nói chuyện trên lầu cao nhất của Hồng Tụ Chiêu, xét theo một khía cạnh nào đó, đã định đoạt vận mệnh của thế giới ngầm thành Trường An. Khi những nhân vật lớn trong triều bắt đầu để mắt đến đám cỏ dại mọc trên mảnh đất giang hồ thì bất kể sức sống của chúng mạnh mẽ đến đâu, ý chí cầu sinh kiên cường thế nào, đều giống như thảo nguyên bị bão lửa quét qua. Chỉ còn lại những đốm tro tàn trên bề mặt và vài rễ cỏ lay lắt dưới lòng đất, không bao giờ có thể hồi phục lại trạng thái tươi tốt rậm rạp như ban đầu.
Đó là mùi vị của quyền lực.
Cả đời vị phu nhân của ngự sử Trương Di Kỳ rất quen việc bắt người khác phải nếm trải mùi vị này. Bởi thế, khi biết tin Trương Di Kỳ bỗng nhiên qua đời, nàng không cách nào tiếp nhận được sự thật. Sau khi chỉ huy đội quân thê thiếp tới thanh lâu đưa thi hài chồng về nhà, nàng đã gào khóc thảm thiết suốt hai ngày. Tiếp đó là hành trình tất tả xuôi ngược giữa Đại Lý Tự và nha môn phủ Trường An – nơi phụ trách trị an đô thành. Chỉ tiếc khi đến phiên nàng phải nếm trải mùi vị ấy mới biết nó thật cay đắng làm sao.
– Lão gia nhà ta sao có thể đoản mệnh như vậy được? Ông ấy từng nói với ta rằng hai mươi bảy năm trước quốc sư đại nhân đã xem mạng cho ông ấy, quốc sư nói ông ấy phúc phận cao dày, sống lâu trăm tuổi. Vì thế ta khẳng định lão gia nhà ta đã bị lũ hồ ly tinh trong thanh lâu kia hại chết! Kinh triệu doãn đại nhân (1), ngài phải làm chủ cho ta! Nếu ngài dám bao che cho lũ khốn đó, ta sẽ tự thân tới phủ vương gia xin điện hạ chủ trì công đạo!
Vị quan ngồi phía trên chừng ngoài bốn mươi tuổi, mắt tam giác, mũi cam sành, dưới cằm là chòm râu lưa thưa vài cọng, dung mạo thật sự xấu xí và hèn mọn. Trong cái chốn quan trường Đại Đường đề cao vẻ ngoài oai phong tướng tốt, mà người này không bị ném xuống mấy châu quận xa xôi cho khuất mắt, vẫn có thể trụ lại Trường An làm việc, quả là một trường hợp lạ thường.
Ông quan nhìn xuống vị phu nhân gầy gò dưới công đường, hắn bị lời nói của bà ta khiến cho đau đầu nhức óc. Cũng may quan lại Đại Đường ai cũng biết chuyện kể về quốc sư đại nhân, hắn bấm ngón tay lẩm nhẩm tính toán một hồi mới vỡ lẽ. Hai mươi bảy năm trước, quốc sư đại nhân chỉ là một đạo đồng quạt lửa của Nam môn Hạo Thiên đạo, chưa gặp được đương kim thánh thượng – cuộc gặp gỡ khiến ông ta phất lên như diều. Hồi đó ông ta đoán mệnh cho Trương Di Kỳ có lẽ phần nhiều là lừa bịp để kiếm tiền. Nghĩ đến đây, hắn ho khan hai tiếng rồi uy nghiêm nói:
– Khụ... khụ..., xin phu nhân hãy nén đau buồn. Đầu tiên bà phải biết bản quan là tham quân tư pháp Thượng Quan Dương Vũ của phủ Trường An, không phải là kinh triệu doãn đại nhân. Thứ hai, di hài của ngự sử đại nhân đã được ngỗ tác (2) khám nghiệm kĩ càng, quả thật ông ấy bị thùng xe bất ngờ sụp đổ đè phải khiến não bị chấn động mạnh dẫn tới tử vong, không phải bị mưu sát.
Chuyện ngự sử Trương Di Kỳ chết ngay trước cửa thanh lâu khiến thành Trường An được một phen bàn tán sôi sùng sục, nhưng hầu hết là lời châm chọc, giễu cợt. Trên quan trường càng không ai nghĩ đây là một vụ ám sát. Phủ Trường An, vì không muốn để đám ngự sử lắm mồm mượn đề tài này đá sang chuyện khác gây rắc rối, nên hai ngày trước đã đóng dấu kết luận Trương Di Kỳ chết vì sự cố giao thông.
Nhưng chẳng ai ngờ vị ngự sử phu nhân vẫn không chịu bỏ qua, kiện lên tận Đại Lý Tự. Công việc của ngự sử nói một cách chính xác là chuyên đắc tội với quan viên nên mối quan hệ rất kém. Trương Di Kỳ đã chết nhưng thân vương điện hạ chống lưng cho ông ta vẫn còn đó. Vì vậy không ai dám nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, nhưng cũng chẳng ai muốn bận tâm minh oan cho lão. Thế là Đại Lý Tự liền đẩy ngược ngự sử phu nhân về cho phủ Trường An.
Hồi nãy, khi kinh triệu doãn thấy tiếng trống báo án bên ngoài rồi nghe ngóng được người tới là bà phu nhân ngự sử hung hãn không dễ dây vào kia, lão liền len lén chuồn một mạch qua cửa hông xuống nhà sau. Sau đó sai thuộc hạ thông báo đại nhân hiện nay thân thể không khỏe, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Thượng Quan Dương Vũ là tham quân tư pháp phủ Trường An, phụ trách hình án và việc điều tra, nhưng không tìm được cớ chuồn đi. Mà hắn cũng không có ý định chuồn. Trong mắt người khác ngự sử phu nhân là người đàn bà đanh đá khó chơi, chứ trong mắt hắn, phu nhân của quan lại trong triều là một bầy cọp giấy không hơn không kém. Chỉ cần nắm được điểm y��u của họ rồi nhằm vào đó dọa nạt là xử lý ngon lành, hơn nữa có khi còn kiếm chác được kha khá.
Trong thời điểm này còn không quên chuyện kiếm chác, gã tham quân tư pháp quả nhiên rất tham lam. Để hiểu rõ hơn, cần phải nói đến xuất thân của gã. Quê quán Thượng Quan Dương Vũ ở Nam Tấn. Tổ tiên của hắn, sau khi chuyển đến Trường An, năm đời liên tiếp đều sống trong khu đông thành nghèo khó. Trong nhà chưa từng có ai là người đàn ông ra hồn, chỉ mê cờ bạc hoặc mê gái gú. Tài sản gom góp được qua năm đời cũng chỉ vỏn vẹn hai gian nhà ngói dột nát và hơn mười lượng bạc. Mãi đến đời Thượng Quan Dương Vũ hắn mới may mắn thông qua kỳ thi, sau đó bắt đầu con đường làm quan từ chức lại coi ngục thấp kém nhất, phấn đấu leo lên đến nay, cuối cùng cũng trở thành một viên quan chính thức có phẩm có hàm.
Sau khi lên làm tham quân tư pháp, Thượng Quan Dương Vũ không còn cẩn thận từng li từng tí như trước đây nữa. Nỗi sợ hãi nghèo đói và lòng tham tiền cuồng nhiệt đã đẩy hắn lên con đường tham ô hối lộ. Phủ Trường An bị trên dưới trong triều soi xét từng li từng tí, công việc của hắn lại không dính đến thuế má nên muốn ăn tiền còn khó hơn lên trời. Nhưng may thay, trong tay Thượng Quan Dương Vũ còn có quân bài luật pháp.
Trong vụ án ngự sử Trương Di Kỳ, hắn không dám đổ oan cho thanh lâu kia, nhưng có thể ép được chút bạc từ tay bà vợ nạn nhân hay không là điều đáng để cân nhắc. Thượng Quan Dương Vũ híp mắt đánh giá vị phu nhân gầy gò, còn chưa đợi bà ta nổi điên cãi lại thì hắn đã ngoắc tay ra hiệu đối phương tới gần rồi hạ giọng nói:
– Phu nhân, nhân chứng là hộ vệ trong nhà bà, vật chứng còn để ở nhà sau nha môn, trên thân ngự sử đại nhân vẫn còn mùi son phấn. Hơn nữa, cái ngày bà dẫn cả đám đàn bà con gái trong nhà cầm gậy gộc hùng hổ kéo đi thì quá nửa dân chúng trong thành Trường An đều tận mắt nhìn thấy. Bà nghĩ xem, ngự sử đại nhân chắc chắn không thể vì sợ hãi bà đến thanh lâu bắt gian nên hốt hoảng không nhìn đường, đâm đầu vào xe ngựa mà chết. Nói vậy ai mà tin nổi chứ, đúng không?
Ngự sử phu nhân tái mặt, đang định mở miệng mắng chửi thì Thượng Quan Dương Vũ lại mỉm cười. Con mắt tam giác híp lại thành hình lỗ vuông xỏ dây trên đồng tiền, hắn thì thào nói tiếp:
– Thật ra bản quan cũng biết ngự sử đại nhân chết một cách quá ly kỳ, quá oan ức. Hơn nữa... điều này tuy không hay ho gì nhưng bản quan vẫn phải nói: bà dù sao vẫn phải làm ầm ĩ lên mới ra vẻ rằng trong lòng bà không có điều gì đáng hổ thẹn, cũng tránh để người ngoài nói bà tự tay bức tử lão gia. Hơn nữa, nếu làm ầm ĩ được thì tòa thanh lâu kia sao tránh khỏi phải bồi thường cho bà một khoản bạc lớn? Ôi, người đã chết rồi thì không thể sống lại. Số tiền bổng lộc ít ỏi mà ngài ngự sử để lại cùng khoản tiền tuất do triều đình cấp phát liệu có đáng là bao? Người sống có thể cầm bạc trắng trong tay mới là tốt nhất.
Khuôn mặt teo tóp của ngự sử phu nhân lộ vẻ cực kỳ lúng túng, rõ ràng đã bị Thượng Quan Dương Vũ nói trúng tim đen. Bà ta lúng túng nửa ngày mới nhìn hắn đầy chờ đợi, thì thầm nói:
– Nếu chuyện này thành công ta sẽ chia cho ngài hai phần.
Dám đem luật pháp ra giao dịch ngay giữa công đường, loại chuyện này nếu để Ngự Sử đài hoặc trong cung biết thì bất kể Thượng Quan Dương Vũ hay ngự sử phu nhân đều khó tránh khỏi kết cục rơi đầu. May mà người trong nha môn phủ Trường An đều sợ cái miệng om sòm của ngự sử phu nhân nên dạt ra xa bằng hết. Công đường trở nên vắng vẻ yên tĩnh khác thường nên nàng không sợ người khác nghe thấy.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của ngự sử phu nhân, Thượng Quan Dương Vũ đột nhiên sầm mặt, đập thanh kinh đường mộc (3) xuống đánh rầm rồi quát lớn:
– Con đàn bà lớn mật, nể chồng ngươi là ngự sử ta mới kính ngươi ba phần, không ngờ còn dám đi tìm đường chết!
Tiếng quát này dọa ngự sử phu nhân suýt đứng tim. Nét mặt Thượng Quan Dương Vũ dường như được tạo ra bằng những tấm mặt nạ, thay đổi còn nhanh hơn lật tay, chỉ trong chớp mắt đã biến thành thân thiện hòa nhã. Hắn nói một cách sâu xa:
– Bản quan mắng ngươi cũng vì muốn cứu ngươi thôi. Ngươi có biết người đứng đằng sau thanh lâu đó là ai không? Ngươi còn dám có ý nghĩ kiếm bạc từ trong đó, lá gan ngươi cũng lớn quá rồi!
Ngự sử phu nhân vịn án, run rẩy hỏi:
– Chuyện này... chuyện này... mong ngài chỉ dạy thêm.
Tất nhiên Thượng Quan Dương Vũ không thể nói phủ Trường An chiếm mấy phần cổ phần thực tế trong thanh lâu, hắn chỉ tay lên trời vẻ thần bí rồi thì thào nói:
– Đó là sản nghiệp của Hoàng hậu nương nương.
– Hả? – Nghe thấy bốn chữ Hoàng hậu nương nương, ngự sử phu nhân run lẩy bẩy, đầu gối dường như nhũn ra, bà ta hốt hoảng nói – Vậy phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?
– Nếu ngươi vẫn nhất định làm to chuyện thì ta không thể bảo đảm danh tiếng của ngự sử đại nhân có còn được giữ vẹn nguyên hay không. Dù sao cũng có người nhìn thấy ông ta chạy ra từ thanh lâu, hơn nữa ông ta còn uống say. – Thượng Quan Dương Vũ nhìn nàng, nói giọng chính khí ngời ngời – Ngự sử chơi gái, nếu để trong cung biết thì dù chết vẫn bị lột mất chức quan, triệt bỏ mọi bổng lộc. Lúc đó hành động của ngươi mới thực sự là lấy giỏ trúc đan múc nước, phí công dã tràng.
Ngự sử phu nhân sợ hãi hỏi:
– Vậy... vậy phải làm sao cho tốt? Ta không tố cáo nữa có được hay không?
– Vấn đề ở chỗ hiện nay đã quá ồn ào rồi, nhưng chỉ cần người chủ sự bên thanh lâu đồng ý bịt chặt câu chuyện không để truyền vào trong cung, đặc biệt là vị tai mắt đó, thì mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn.
– Khó cũng phải cứu vãn. – Ngự sử phu nhân đã mất hết khả năng suy nghĩ, khuôn mặt tràn ngập vẻ căng thẳng lo lắng, bà ta lại hỏi – Ngài nói ta phải chuẩn bị những gì?
Thượng Quan Dương Vũ mỉm cười, thế là lại có bạc về túi rồi. Mỗi lỗ chân lông trên cơ thể dường như đang nở ra vì khoan khoái, khuôn mặt gầy ốm của vị ngự sử phu nhân bỗng trở nên dễ nhìn hơn hẳn. Hắn thầm đắc ý trong lòng: ăn của đàn ông nào có đơn giản như ăn từ đàn bà, ăn của người sống nào có sướng miệng như ăn từ người chết.
Hắn xuất thân nghèo khổ thậm chí có thể nói là đê tiện. Tổ tiên không để lại tiền tài, sau lưng không có người chắn đỡ, khuôn mặt sinh ra đã xấu xí. Đối với nguyên đơn, bị đơn thì bóp nặn tham lam như châu chấu tràn qua cánh đồng. Đối với quan trên thì ton hót bợ đỡ đến nỗi da mặt dày hơn cả da mông lợn rừng. Tính cách, đạo đức chẳng có gì đáng để ngưỡng mộ, nhưng chỉ cần ông trời còn chưa phạt hắn thì hắn vẫn sẽ kiên quyết sống tiếp cái cuộc đời xấu xí ấy. Đó gọi là trời còn dung ta thì ta còn sống được.
Mưa xuân rơi liên miên suốt hai ngày, tình hình kinh doanh trong ngõ 47 vẫn lạnh tanh như bếp lâu ngày không lửa.
Ninh Khuyết không hay biết phủ Trường An có một vị tham quân tư pháp tên là Thượng Quan Dương Vũ, với bản tính tham lam đã ăn sâu vào xương tủy, đã tình cờ giải quyết giúp hắn vấn đề nhỏ cuối cùng của vụ ám sát ngự sử Trương Di Kỳ. Lúc này, hắn đang bưng bát mì nóng hổi trên tay, mắt nhìn nước mưa rơi tí tách trên nền đường lát đá, lòng nghĩ tới kỳ thi vào thư viện đã cận kề. Nghĩ tới học phí và phí ăn ở đắt đỏ, tâm trạng bỗng nhiên buồn phiền, cảm thấy thời tiết dường như lạnh hơn, tay trái hắn vô thức khép chặt vạt áo.
Tuy hắn lợi dụng cơ hội khiến ông chủ đất thần bí phải miễn một năm tiền thuê, đồng nghĩa với việc hắn tiết kiệm được ba trăm lượng bạc, nhưng bạc này không phải bạc thật trong tay mà chỉ là con số trên mặt giấy. Nếu ông chủ đất không thể trụ nổi trước áp lực từ phía quan phủ hoặc Lão Bút Trai kinh doanh thiếu hiệu quả, vậy con số ba trăm chẳng khác gì số 0.
Nghĩ đến đây, Ninh Khuyết thở dài. Hắn cúi đầu cầm đũa khều khều sợi mì trong bát, đánh tan mấy miếng hành, miệng hoàn toàn không còn chút hứng thú nào với thức ăn. Hai ngày nay, ngay cả hứng thú viết chữ hắn cũng không khơi lên nổi huống chi là hứng thú với thứ mì đã ăn đến mòn cả răng này. Nhắm mắt lại không cần ngửi cũng biết trong bát có bốn hạt hoa tiêu, ba mươi miếng hành thái lát.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, đập xuống mặt đất kêu rào rào, bọt nước văng tung tóe, tầm nhìn càng ngày càng ngắn lại. Bức tường bao của kho chứa Thanh Vận Ti bộ hộ cũng sắp không thấy rồi. Ninh Khuyết bưng bát mì ra trước cửa rồi ngồi xuống, vừa ngắm mưa vừa tiếp tục ăn.
Bỗng hắn ngẩng đầu nhìn về bên phải.
Một người đàn ông độ tuổi trung niên cầm ô xuất hiện ngay trước cửa Lão Bút Trai. Những giọt mưa hung dữ quất ngang dọc làm tấm áo xanh trên mình hắn bị ướt quá nửa, vỏ thanh kiếm đeo bên hông cũng lốm đốm nước. Đúng là ông chủ đất đã miễn cho Ninh Khuyết một năm tiền thuê nhà.
Vạt áo xanh bị nước mưa làm sẫm màu đi đáng kể, nhìn hơi nhếch nhác, nhưng rất kỳ diệu, người trung niên lại không gây ra bất cứ cảm giác nhếch nhác nào. Hắn giương ô đứng lặng lẽ trước cửa nhìn cơn mưa giăng giăng, vẻ mặt bình thản tựa như đang ngắm một vùng trời đầy hoa đào và nắng đẹp.
Ninh Khuyết ngẩng đầu nhìn hắn rồi lại cắm cúi ăn mì, không nói một câu.
Một lúc lâu sau, người trung niên phá vỡ không khí im lặng, hắn cúi đầu nhìn Ninh Khuyết, cười nói:
– Mì thơm quá.
Ninh Khuyết vẫn ngồi chồm hỗm trên mặt đất đáp lại:
– Ăn nhiều quá rồi thì mì có thơm mấy vị cũng chỉ đến thế.
– Ta chưa ăn bao giờ.
– Tuy ngươi đã miễn cho ta một năm tiền thuê nhưng ta không có ý định mời ngươi ăn uống.
– Ta thích chữ ngươi viết ra.
Người trung niên chuyển đề t��i cực nhanh tựa như nước mưa không kịp thấm qua tán ô mà liền thuận thế chảy xuống. Từ điểm đó có thể nhận ra đây là một người hàng ngày quen thói ra lệnh, hơn nữa còn không cho phép thuộc hạ nghi ngờ mệnh lệnh của mình.
– Ta cũng thích.
– Viết rất đẹp.
– Ta biết chữ do ta viết luôn rất đẹp.
Người trung niên cười cười, nói tiếp:
– Bên trong mỗi con chữ đều tràn đầy sát khí, ta rất hiếm khi gặp được người có sát khí nặng nề như thế.
Ninh Khuyết lặng yên cúi đầu nhìn trân trối bát mì trong tay, một lúc sau chợt hỏi:
– Tối nay phải chăng ngươi định đi giết người?
Người trung niên cảm khái đáp:
– Đúng vậy, trời có thể dung ta nhưng người không thể dung ta, vậy ta đành phải giết người thôi.
Truyen.free xin gửi lời tri ân sâu sắc đến quý độc giả đã dõi theo hành trình này.