(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 55: Quyển 1 - Chương 55
Thấy những thuộc hạ vốn dũng mãnh giờ đây lần lượt bị ống tay áo của nam tử trung niên kia dễ dàng đánh bay đi xa, Mông lão gia, Tuấn Giới, Miêu thúc – những nhân vật tai to mặt lớn ở Tây thành, Nam thành – không khỏi run rẩy khi đối phương càng lúc càng tiến gần, thậm chí trong lòng còn nảy sinh ý muốn rút lui.
Nhưng nghĩ đến những quý nhân đứng sau lưng, nghĩ đến hai vị cường giả chân chính đang ở trong phủ, bọn họ cắn răng, gằn giọng quát lớn:
– Cùng nhau xông lên vây chết hắn! Phóng rìu!
Tiếng rống vang vọng khắp đường phố quanh Xuân Phong Đình. Điều kỳ lạ là khi nghe đến ba chữ "Vây chết hắn", đám bang chúng vừa rồi còn hung hăng xông lên trước, tay cầm cương đao, bỗng nhanh chóng tản ra, tránh xa Triều Tiểu Thụ và Ninh Khuyết. Ngay khi bọn họ dãn ra, hai người Triều Tiểu Thụ mới nhìn thấy trước mắt xuất hiện một đám hán tử vạm vỡ đứng thành hàng thẳng tắp. Bên hông những người này có thắt đai vải bố, quanh đai treo bốn cái rìu nhỏ. Hơn nữa, trong tay chúng còn cầm thêm hai cái rìu nhỏ khác, dáng vẻ chực chờ ném ra.
Dân chúng Đại Đường vốn chuộng võ, từ hoàng đế cho đến dân nghèo đều mang trong mình dòng máu dũng mãnh, nhanh nhẹn, thế nên đô thành Trường An không hề cấm dân chúng mang vũ khí, dù là bội kiếm hay phác đao. Chỉ cần ngươi không gây ồn ào ở chốn chợ búa, quan phủ sẽ không để ý đến ngươi. Tuy nhiên, đối với những vũ khí công kích từ xa như cung tên thì lại bị quản lý tương đối chặt chẽ, đặc biệt là nỏ có uy lực lớn lại càng bị cấm đoán gắt gao. Trong tình huống như thế, hàng chục thanh rìu bay múa trong không trung quả là một thủ đoạn đáng sợ nhất.
Từ lúc bắt đầu chém giết trong đêm mưa cho đến giờ, vẻ mặt vốn điềm tĩnh của Triều Tiểu Thụ cuối cùng cũng biến đổi. Hắn nhìn đám người tay cầm rìu đứng dưới chân tường ở đằng xa. Sự biến đổi trên mặt hắn không phải là sợ hãi, thậm chí chẳng có chút cảnh giác nào. Hắn chỉ khẽ nhíu mày, dường như cảm thấy có chút phiền phức, rồi lắc đầu nói:
– Ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ.
Tất nhiên là hắn đang nói với Ninh Khuyết, nhưng Ninh Khuyết lại không biết bây giờ mình nên làm gì. Nếu đối phương ném rìu, hắn tin chắc mình có thể thoát thân, nhưng hắn đồng thời cũng tin rằng Triều Tiểu Thụ sẽ không rời đi trước khi tiêu diệt hoặc đánh bại tất cả kẻ địch. Ngay trong khoảnh khắc này, khoảnh khắc nhìn bóng lưng Triều Tiểu Thụ, hắn chợt nhớ tới cuộc chiến đấu ở Bắc Sơn, nhớ tới những lời ông lão Lữ Thanh Thần đã nói lúc đó, ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt hắn.
Dường như nghe thấu nỗi kinh hãi trong đầu hắn, thanh kiếm mỏng trong tay Triều Tiểu Thụ khẽ rung lên dữ dội, tạo nên một tiếng vang lớn làm toàn bộ nước mưa bám trên thân kiếm bắn tung tóe. Sau đó, một tiếng động xé gió vang lên, thanh kiếm hóa thành một vệt sáng màu tro xé rách màn mưa phía trước, lao thẳng về phía đám hán tử đang cầm rìu đứng thành hàng kia.
Một kiếm thật nhanh, tựa như một vệt sáng màu tro xẹt qua không trung. Kiếm chiêu này vô cùng tinh vi, mũi kiếm đâm thẳng tới trước, tựa như xé toạc những giọt mưa đêm đang rơi xối xả. Trước tiên là đâm rách tầng da ngoài cùng của giọt mưa, rồi đâm thấu tim của nó. Sau đó xuyên thủng da thịt, xuyên thấu xương cốt, hoàn toàn xuyên qua thân thể. Những ngón tay đang nắm chặt cán rìu đứt lìa như ngó sen bị gọt, máu tươi tức thì ào ạt phun ra.
Dưới con hẻm, những âm thanh "tách tách" do mũi kiếm đâm thủng giọt mưa liên tục vang lên, sau đó là những âm thanh "xoẹt xoẹt" chém đứt ngón tay. Không biết có bao nhiêu đầu ngón tay vẫn nắm chặt cán rìu theo những giọt nước mưa rơi xuống. Tiếp đó là những âm thanh nặng trịch do những thanh rìu nhỏ liên tiếp rơi xuống mặt đường đầy nước mưa, cuối cùng là vô số tiếng kêu rú thảm thiết.
Trước đó có hai người hành động nhanh nhất đã ném rìu về phía Triều Tiểu Thụ. Nhưng trong một khoảnh khắc, với tốc độ không tưởng, ánh kiếm màu xám kia chợt xẹt qua cổ tay chúng, sau đó máu tươi phun ra. Không chỉ rìu mà cả bàn tay chúng cũng văng ra... Ánh mắt chúng trở nên cực kỳ bi thảm, máu tươi vương vãi khắp người. Từ bên ngoài nhìn vào, cảnh tượng này trông vô cùng tàn khốc.
Mưa đêm yên lặng rơi xuống phủ Xuân Phong Đình, Triều Tiểu Thụ đứng trong cơn mưa nhìn mấy trăm tên bang chúng thành Trường An. Nhìn thanh phi kiếm của mình lúc ẩn lúc hiện kéo theo những tiếng kêu gào bi thảm, vẻ mặt hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh không chút biến đổi.
Sắc mặt Mông lão gia ở Nam thành tái mét, ngón tay run rẩy chỉ vào Triều Tiểu Thụ, rồi rống to như một người điên:
– Triều Tiểu Thụ!... Triều Tiểu Thụ! Triều Tiểu Thụ, sao... ngươi có thể... là người... tu hành! Sao ngươi có thể là... Đại Kiếm sư!
........
........
– Ngươi cần một người như thế nào bên cạnh?
– Nhanh, ngoan độc, dũng mãnh! Lúc giết người không được nháy mắt dù một chút, không được để bất cứ kẻ nào động đến người ta!
Ninh Khuyết nhìn bóng lưng Triều Tiểu Thụ, nhìn đôi tay run rẩy lộ ra từ ống tay áo thanh sam của nam tử trung niên trước mắt, thân thể hắn không khỏi cứng đờ. Việc thanh kiếm mỏng vô thanh vô tức hóa thành vệt sáng màu tro đã chứng minh được suy đoán của hắn. Cuối cùng hắn đã hiểu rõ những lời nói trong lần nói chuyện trước đó ở cửa hàng.
Trong cuộc chiến đấu tại Bắc Sơn kia, bên cạnh vị Đại Kiếm sư của thư viện có một võ giả tùy thân. Trước khi giết chết vị Đại Kiếm sư đó, Lữ Thanh Thần đã dùng kế giết chết vị võ giả đứng bên cạnh trước. Bởi vì những người tu hành như Kiếm sư, Niệm sư sợ nhất chính là bị cận thân công kích, tình huống lúc đó cũng giống như lão Triều ở Xuân Phong Đình bây giờ. Hắn hẳn là đang dốc toàn lực.
Giờ phút này, toàn bộ tâm lực và nguyên khí của Triều Tiểu Thụ đã dồn hết vào thanh phi kiếm kia. Nhìn bề ngoài tuy uy lực vô song, nhưng hiện giờ trên tay hắn không có thanh kiếm nào, đồng nghĩa với việc mất đi mọi năng lực ph��ng vệ. Nếu như bên đối phương lúc này có người có thể đột phá, vượt qua sự khống chế của phi kiếm kia, hoặc là lén lút không tiếng động tới gần đ��nh lén, hắn lập tức sẽ gặp nguy hiểm chí mạng.
Hẳn là trong những lần chiến đấu hiểm nguy trước đây, bên cạnh Triều Tiểu Thụ nhất định có những huynh đệ hung hãn trong truyền thuyết của hắn đứng bên cạnh hộ vệ. Nhưng các vị huynh đệ của hắn tối nay đã bị quan phủ vây hãm trong quân doanh, cho nên hắn cần tìm một người, một người vừa đủ tin cậy, vừa có thực lực cường đại để bảo vệ hắn.
Vậy nên, bất chấp mưa xuân tí tách rơi ngoài trời, hắn đã lội mưa đến phố Bốn Mươi Bảy, tới trước cửa hàng Lão Bút Trai, để mặc nước mưa làm ướt đẫm thanh sam, rồi nhìn thiếu niên đang than thở ăn bát mì trong vẻ u sầu, mỉm cười nói:
– Ta muốn đi giết người.
– Bên cạnh ta cần một người.
Tuy Triều Tiểu Thụ biết những gì Ninh Khuyết từng làm, nhưng lại không hiểu rõ bản chất con người hắn. Vậy mà hắn có thể tùy tiện giao phó tính mạng của mình cho y, có thể nói đây quả là một hành động đánh bạc thực sự.
Chính hành động đánh bạc đó, hay đúng hơn là sự tin tưởng tuyệt đối của Triều Tiểu Thụ, khiến Ninh Khuyết cảm thấy vai mình nặng trĩu. Hắn hít sâu một hơi, bàn tay phải siết chặt hổ khẩu, nắm lấy chuôi phác đao đang vắt ngược sau lưng, chậm rãi rút thanh đao sáng như tuyết ra.
...
Nước mưa rơi trên mặt đất, nhanh chóng cuốn trôi lớp bụi bặm thường ngày bám trên đó, rồi chảy xuôi thành một dòng nước nhỏ về phía cống thoát nước, và đọng lại thành bùn hôi thối ở đó, trở thành nơi ưa thích của mấy con chuột trong Trường An.
Một con chuột già lông đã bong tróc đang dùng hai chân màu đen bẩn thỉu ngoạm lấy một ngón tay đứt lìa của con người. Nó hưng phấn không ngừng gặm nát, thỉnh thoảng còn liếm láp những vệt máu còn dính trên lông tơ. Trong mắt nó, trận chém giết của mấy người ở trên bờ cao ngoài kia chẳng liên quan gì đến nó. Nó chỉ hi vọng vệt sáng màu xám kia có thể cắt đứt nhiều ngón tay hơn, mong chờ nước mưa có thể cuốn trôi nhiều đầu ngón tay kia tới trước mặt nó. Mong rằng trời sẽ ban thưởng thêm nhiều thức ăn cho cả gia đình nó.
"Ầm!"
Một dòng nước lớn cuồn cuộn chảy đến, đổ ập xuống con chuột, khiến cả người nó dính đầy đất bùn và nước máu. "Ông trời cảm thấy mình quá tham lam nên muốn đè chết mình sao?" Con chuột già hoảng sợ chạy đi, nhưng khi gần tiến vào hang ở ngay vách tường thì có chút lưu luyến quay đầu nhìn lại ngón tay sắp biến thành đống xương ở ngoài kia, sau đó quyết đoán ngoe nguẩy đuôi chui vào. Nếu như có thể mở to mắt nhìn kỹ hơn, phát hiện dòng nước cuồn cuộn mang theo nước bùn và máu đổ đầy lên người nó chính là một cái đầu người, nó nhất định sẽ hối hận vì quyết định của mình.
Con chuột đã rời khỏi hang thì không còn cách nào hối hận được nữa. Trong khoảnh khắc bị đế giày cứng rắn của binh sĩ Đại Đường giẫm nát, không biết nó có tiếc nuối vì không thể ăn được loại thức ăn ngon tuyệt như thịt người nữa hay không.
Một tên binh sĩ tinh nhuệ Đại Đường rụt chân về sau, hắn ta nhìn lướt qua xác chuột dưới đế giày mình một chút rồi tiếp tục tập trung lắng nghe âm thanh phía trước tường viện. Khi đã quan sát xong xuôi, hắn ta chậm rãi lui về đội ngũ phía sau, dùng tay miêu tả cho đồng đội t��nh huống chiến đấu ở bên ngoài, sau lại cúi đầu nhìn thoáng qua nỏ trong tay, xác nhận bộ phận cơ quan của nỏ không bị nước mưa làm hỏng.
Mười mấy tên binh sĩ tinh nhuệ Đại Đường mặc áo tơi yên lặng không một tiếng động đứng ở sau bức tường, tay cầm nỏ. Đằng trước bức tường Xuân Phong Đình cũ kỹ này hiện đang có cảnh chém giết kêu gào thấu trời, nhưng không có ai phát hiện được những người này. Những tên binh sĩ đó đứng yên như tượng đá, dù là mưa gió hay âm thanh chém giết cũng không thể làm cho nét mặt bọn họ thay đổi.
Đằng sau hàng ngũ binh sĩ tinh nhuệ Đại Đường này có một cái đình gỗ nằm khuất trong màn mưa, ở đấy có hai người đang ngồi. Một người là trung niên dung mạo tuấn tú mặc trường sam trắng tinh, bên cạnh sàn nhà gỗ có đặt một thanh kiếm nhỏ. Người còn lại đội nón lá, không thể thấy rõ dung mạo được, nhưng từ bộ tăng bào và đôi chân trần to lớn của hắn cùng với chiếc bát bằng đồng đặt trước hiên, có thể đoán đây là một vị tăng lữ khổ hạnh.
Vị kiếm khách mặc trường sam khẽ nhíu mày nhìn cảnh mưa trước mắt, nhỏ giọng nói:
– Ra là Kiếm sư, khó trách lại gọi hai người chúng ta đến đây.
Vị tăng lữ cúi đầu không nói gì, hắn lắng nghe tiếng phi kiếm phá tan màn mưa mơ hồ từ bên ngoài truyền tới, mắt vẫn dán vào bát đồng đặt trên bậc thềm. Nhìn nước mưa bên trong bát bị những giọt nước mưa rơi xuống làm xao động, dần dần cảm thấy lòng mình cũng trở nên bất an. Một hồi sau, người này cúi đầu thấp hơn, ngón tay chậm rãi nhưng kiên định lần lấy tràng hạt từ cổ tay ra, bắt đầu tụng niệm.
Phủ viện này chính là Triều phủ, phủ đệ của lão Triều ở Xuân Phong Đình. Tòa lầu gỗ này có tên Thính Vũ lâu, cũng là nơi lão Triều thường lui tới ngâm vịnh lúc rảnh rỗi. Đội binh sĩ tinh nhuệ nhà Đường và hai vị cường giả này đang chờ ông ta về nhà.
Tại một ngõ hẻm khác ngoài bức tường Triều phủ, trong cơn mưa xuân tí tách rơi xuống, có hai cỗ xe ngựa đang dừng. Bởi mưa rơi không ngớt, con tuấn mã đằng trước dường như có chút nóng vội, thỉnh thoảng muốn hí lên nhưng lại không thể cất tiếng, chân trước cũng không dám cất. Một chiếc xe ngựa yên lặng, còn chiếc xe ngựa khác ở bên thỉnh thoảng lại có tiếng ho khan trầm thấp truyền ra.
Không ai biết chủ nhân của hai cỗ xe ngựa này là ai, nhưng nếu như Triều Tiểu Thụ lúc này có thể thấy được người trung niên mập mạp đang đứng cạnh xe ngựa, hắn nhất định đoán được người trong xe ngựa không phải là người thường. Vị trung niên mập mạp trông có vẻ bình thường kia tuy không phải là người nổi tiếng ở thành Trường An, hắn cũng chẳng phải quan lại gì, nhưng rất nhiều quan viên khi thấy hắn đều phải tìm cách lấy lòng, bởi vì có rất nhiều người biết một điều: mỗi khi Thân vương điện hạ có việc gì bất tiện, đều do người này đứng ra lo liệu.
Một người có quyền lực hơn cả quản gia phủ Tể tướng lúc này lại đứng ngoài trời mặc cho mưa xuân làm ướt đẫm y phục, cũng không dám vào xe trú mưa. Ông ta đàng hoàng khom người đứng ở ngoài xe, thái độ cực kỳ nhún nhường.
Mọi bản quyền của văn bản này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.